13.
Lục Dĩ Bạch trở nên cực kỳ bận rộn.
Tôi luôn muốn tìm cơ hội nói chuyện rõ ràng với anh ta, nhưng anh ta lúc nào cũng không có thời gian.
Tôi cứ thế túc trực bên cạnh Lục lão gia tử, chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và studio.
Lục lão gia tử dần tỉnh táo lại, thỉnh thoảng cũng trò chuyện với tôi: “Thằng cháu này của ta sắc sảo quá mức, nhưng có con ở bên cạnh, ta cũng yên tâm. Con là một cô gái tốt, ông nội rất tin tưởng con.”
Tôi mím môi, không dám nhận lời khen đó.
Lục lão gia tử lại cười: “Nó đã lâu không tìm người phụ nữ kia nữa rồi, chẳng lẽ không đúng sao?”
Tôi ngẩn người: “Ông…?”
Lão gia tử hừ lạnh một tiếng: “Nó còn tưởng mình giấu kỹ lắm, thực ra ta sớm đã biết rồi. Cô gái kia tâm cao khí ngạo, không vững vàng, ở bên nó sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”
Tôi hơi bàng hoàng.
Hóa ra đến cuối cùng, Lục lão gia tử đều biết hết.
Tôi suy nghĩ một chút, cũng không định giấu diếm thêm nữa: “Con và Lục Dĩ Bạch, tụi con chuẩn bị…”
Ông nội ngắt lời tôi: “Cứ từ từ thôi, ngày dài tháng đoạn, nó sẽ biết con tốt đến nhường nào. Với lại, chẳng phải con đã thích nó lâu lắm rồi sao?”
Tôi “a” lên một tiếng.
Ông hồi tưởng lại: “Hồi Dĩ Bạch học cấp ba ấy, chơi bóng rổ bị gãy chân, phải xin nghỉ nửa tháng. Ngày nào con cũng đến tận nhà đưa bài tập cho nó. Sau này bố con đưa con đến Lục gia, ta vừa nhìn một cái đã nhận ra con ngay, con bé ạ.”
Khoảnh khắc ấy, chẳng hiểu sao nước mắt tôi đột ngột trào ra.
“Ông nội.”
Hóa ra là như vậy.
Chẳng trách ông lại đích thân chọn tôi, mấy bận đích thân đến nhà dạm hỏi.
Chẳng mấy chốc, Lục lão gia tử đã thiếp đi.
Tôi cũng khóc xong rồi, nhìn vào màn hình điện thoại xem mắt mình, sưng rồi.
Nhưng may là không quá rõ ràng.
Vừa mở cửa phòng bệnh ra, tôi đã thấy Lục Dĩ Bạch đứng bên ngoài.
Chẳng biết anh ta đã nghe được bao nhiêu.
Anh ta rũ mắt nhìn tôi, hồi lâu sau mới đưa tay ra, dùng đầu ngón tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt tôi, khẽ thở dài: “Lát nữa muốn ăn gì?”
14.
Không lâu sau, Lục lão gia tử xuất viện.
Chuyện công ty ông cũng giao toàn quyền cho Lục Dĩ Bạch.
Đám chú bác anh em kia chẳng biết bị Lục Dĩ Bạch nắm thóp điểm yếu gì mà bị anh ta khống chế đến chết đứng.
Giống như đêm lĩnh chứng Lục Dĩ Bạch đã từng nói.
Anh ta của hiện tại đã không còn là anh ta của ngày xưa nữa.
Chẳng ai có thể chi phối quyết định của anh ta.
Tôi tranh thủ ghé về Lục gia một chuyến, sức khỏe ông nội trông đã khá hơn nhiều.
Cuối cùng, tôi vẫn đem chuyện mình muốn ly hôn với Lục Dĩ Bạch nói cho ông biết.
Hai người lớn nhà họ Lục nghe xong, im lặng hồi lâu: “Nếu con thực sự đã quyết định rồi, chúng ta không có ý kiến.”
Phía bố tôi đương nhiên cũng ủng hộ ý kiến của tôi: “Thấy chưa, hồi đó bố bảo nó đối xử với con chẳng ra gì con còn không nhận. Bố con là đàn ông, nhìn đàn ông chuẩn hơn con nhiều.”
Dù sao cũng ở hơn một năm, Lục Dĩ Bạch lại có ý dung túng nên đồ đạc của tôi trong biệt thự rất nhiều.
Tôi mất nguyên một ngày mới dọn trống hết được.
Khi Lục Dĩ Bạch về, tôi đang sắp xếp mấy món đồ cuối cùng.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, hỏi một câu thừa thãi: “Cô đang làm gì đấy?”
Tôi đứng dậy: “Đơn giản mà, chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận rồi sao? Đợi anh trở thành người thừa kế thực sự của Lục thị, chúng ta sẽ ly hôn.”
Lục Dĩ Bạch hít một hơi thật sâu: “Tôi không muốn ly hôn nữa, không được sao?”
Tôi nhìn anh ta, có chút không hiểu nổi: “Tại sao? Chẳng phải đây là điều anh luôn mong muốn sao?”
Anh ta cười, cứ như thể thấy tôi quá ngây thơ: “Trĩ Trĩ, con người rồi ai cũng sẽ thay đổi.”
Phải rồi.
“Vậy sao anh lại khẳng định rằng tôi sẽ không thay đổi? Hôm đó ở ngoài phòng bệnh anh nghe thấy rồi đúng không? Phải, tôi thừa nhận tôi đã thích anh rất nhiều năm. Nhưng bây giờ, tôi không thích nữa rồi.”
Gương mặt anh ta hơi cứng lại: “Tôi đối xử với cô không tốt sao?”
Phải, anh ta đối xử với tôi khá tốt, nhưng anh ta càng tốt với tôi, tôi lại càng tham lam.
Mà tham lam nhiều thì dễ thất vọng.
Tôi ngẩng đầu lên: “Lục Dĩ Bạch.”
Anh ta trầm giọng đáp: “Ừ.”
“Anh thực sự bây giờ mới phát hiện ra tôi thích anh sao?”
Sắc mặt Lục Dĩ Bạch biến đổi nhẹ.
Tôi tiếp tục: “Anh thông minh như thế, chắc chắn đã nhận ra từ lâu rồi đúng không? Vậy nên lúc mới bắt đầu, anh mới không chút kiêng dè mà đối xử tốt với cô ta ngay trước mặt tôi, sắp xếp công việc cho cô ta, tặng quà cho cô ta. Chẳng phải anh muốn tôi từ bỏ ý định hay sao?”
“Bây giờ tôi làm đúng như ý nguyện của anh rồi. Chuyện ly hôn ban đầu cũng là anh đề nghị. Sao nào? Giờ anh nói một câu không ly nữa là tôi phải coi như chưa có chuyện gì xảy ra ư?”
Khi nói những lời này, tôi bình tĩnh đến lạ kỳ.
Lục Dĩ Bạch quay mặt đi, trong thoáng chốc lộ vẻ khó xử và bẽ bàng.
Tôi đưa thứ đồ trên tay cho anh ta.
“Đây là sợi dây chuyền anh tặng tôi năm ngoái, tôi mới chỉ đeo đúng một lần, trả lại cho anh.”
“Hơn một năm qua, anh giúp tôi, tôi cũng giúp anh. Chúng ta không ai nợ ai nữa.”
15.
Sau ngày hôm đó, Lục Dĩ Bạch còn đến tìm tôi vài lần nữa.
Nhưng lần nào cũng bị tôi khước từ ngay từ ngoài cửa.
“Ngoại trừ chuyện ly hôn, những việc khác tôi đều không muốn bàn.”
Đến lần cuối cùng, anh ta mới chịu thỏa hiệp. “Chỉ có làm vậy, nút thắt trong lòng cô mới mở ra được, có đúng không?”
Thực ra, lòng tôi đã chẳng còn nút thắt nào nữa rồi.
Nhưng tôi vẫn thuận theo lời anh ta mà gật đầu: “Phải.”
Ánh mắt anh ta tối lại, nhìn tôi đăm đăm như muốn giấu đi mọi cảm xúc nơi đáy mắt, cuối cùng anh ta khẽ cười. “Được.”
Anh ta rất hào phóng, những lợi ích từng hứa hẹn trước kia nay chỉ có nhiều hơn chứ không kém, tất cả đều giao lại cho tôi.
Sau này, tôi còn tình cờ gặp lại Chu Thiền một lần.
Cô ta gầy hơn so với lần trước, nhìn thấy tôi thì ngẩn người ra.
Cuối cùng, tôi là người lên tiếng trước: “Trông cô có vẻ vẫn ổn.”
Cô ta cười giễu: “Phải, anh họ của Lục Dĩ Bạch đã đưa cho tôi năm mươi vạn, bảo tôi hẹn Lục Dĩ Bạch ra ngoài, tốt nhất là có chút cử chỉ thân mật.”
“Thế mà anh ta lại đề phòng tôi, căn bản không cho tôi lại gần nửa bước.”
Tôi nhớ lại tấm ảnh đó.
Quả thực là vậy.
Nếu không phải như thế, cũng chẳng thể nào chỉ bằng hai câu nói của tôi mà chuyện này lại trôi qua một cách dễ dàng đến thế.
Tôi mỉm cười: “Là anh ấy không cho, hay là cô không muốn?”
Cô ta thanh cao, không chịu nhận tiền của Lục Dĩ Bạch, nhưng lại đi lấy tiền của người khác.
Thế nhưng khi tiền đã cầm trong tay, đối diện với người đàn ông mình yêu, cô ta lại không nhẫn tâm ra tay.
Chu Thiền đột ngột ngẩng đầu, nhìn tôi với ánh mắt gần như sắc lẹm: “Thế còn cô? Anh ta ngay từ đầu đã tính chuyện ly hôn với cô, vậy mà cô vẫn nói đỡ cho anh ta.”
Tôi đáp: “Bởi vì anh ấy thực sự là một người tốt.”
Dẫu cho giữa chúng tôi có hiểu lầm, có tranh chấp, nhưng tôi sẽ mãi không quên.
Anh ta đã từng tặng tôi một nắm kẹo ngọt ngào.
(HOÀN)
TÌM MÃI KHÔNG THẤY CÓ NGOẠI TRUYỆN NHA MẤY BÀ, CHỨ KẾT NÀY TÔI LÀM CŨNG HỤT HẪNG LẮM.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖