11
Quay lại căn hộ của Thẩm Tùy, anh ta đang ngồi trên sofa, nhìn tôi chằm chằm bằng khuôn mặt không cảm xúc.
“Khương Chí, em giỏi thật đấy, tính khí càng lúc càng lớn nhỉ.”
“Không chịu về là đang đợi tôi dỗ dành em đấy à?”
Anh ta phát ra một tiếng “hừ” mất kiên nhẫn, nụ cười pha chút giễu cợt đầy ác ý: “Tôi đã nói với em chưa nhỉ, rằng tôi không biết dỗ dành người khác?”
Lúc này, tôi nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết: Anh ta không yêu tôi, dù chỉ một lần.
Tôi đột nhiên cảm thấy xót xa cho chính mình.
Tôi vốn rất yêu bản thân, cũng rất tin tưởng vào năng lực của mình.
Vậy mà vì Thẩm Tùy, tôi hết lần này đến lần khác hạ mình cầu toàn, tự trách mắng bản thân chưa đủ tốt.
Không yêu chính là không yêu, “chưa đủ tốt” chỉ là cái cớ mà thôi.
“Tôi chưa từng nghĩ như vậy. Tôi dọn xong đồ đạc sẽ đi ngay.”
“Những lời tôi nói ngày hôm đó đều là thật lòng, không phải giận hờn nhất thời.”
Thẩm Tùy bóp nhẹ khớp ngón tay, đây là động tác quen thuộc mỗi khi anh ta đang kìm nén sự kiên nhẫn.
“Khương Chí, đừng quậy nữa. Tôi không bao giờ tha thứ cho em lần thứ hai đâu.”
Như để khẳng định điều gì đó, anh ta lặp lại bằng giọng rất khẽ: “Sẽ không có lần thứ hai.”
Màu mắt của Thẩm Tùy rất nhạt, ánh đèn hắt lên mặt anh ta tạo nên một vẻ hờ hững đến tuyệt tình.
Năm ngoái tôi từng đòi chia tay một lần.
Đó là một chuyện rất nhỏ, nhỏ đến mức giờ tôi không còn nhớ nổi vì sao lại cãi nhau.
Thẩm Tùy không hiểu được, khuyên vài câu không xong liền buông lời tuyệt tình bảo tôi đừng xuất hiện nữa.
Vừa ra khỏi tầm mắt anh ta, nước mắt tôi đã rơi không ngừng.
Suốt cả tháng đó tôi bỏ bê công việc, chỉ ngồi thẫn thờ, không muốn tiếp xúc với ai.
Ban ngày cũng kéo rèm kín mít, thỉnh thoảng mới dám nhìn ra cửa sổ.
Đầu óc mụ mị, chỉ một khoảnh khắc nào đó thôi là mắt lại nóng cay.
Sau đó, chính dì Thẩm đã bắt Thẩm Tùy đến xin lỗi tôi.
Dì nói với tôi: “Dì bảo sao hôm nay thằng Tùy về nhà cứ tâm thần bất định, dì vừa bảo nó đi tìm con là nó đi ngay.”
“Đừng dỗi nhau nữa, ở bên nhau được là không dễ dàng gì.”
Hai chữ “không dễ dàng” ấy là lời khuyên lơn hời hợt của dì, nhưng tôi biết để được ở bên Thẩm Tùy, tôi đã phải nỗ lực đến nhường nào.
Rung động thực sự chỉ là chuyện của một khoảnh khắc.
Thẩm Tùy là đàn anh khóa trên hồi cấp ba, từ khi nhập học tôi đã nghe danh “huyền thoại” của anh ta.
Là một học sinh chuyên Toán, anh ta sớm đã có suất tuyển thẳng vào đại học danh tiếng.
Ngày anh ta về trường cũ phát biểu, tôi ngồi dưới khán đài nhìn anh ta, nhìn thấy vẻ kiêu hãnh ngông cuồng của một thiếu niên tài hoa.
Giữa hội trường náo nhiệt, tôi tự nhủ: Mình phải trở thành một người như thế.
Lần gặp thứ hai là khi tôi ngồi trên bậc thềm khóc vì không giải được bài toán.
Ngôi nhà học cũ kỹ nát bươm, ngoài mấy hoạt động ngoại khóa thì bình thường chẳng ai lui tới.
Thẩm Tùy lên lầu bắt gặp tôi, tỏ ra vô cùng ngạc nhiên: “Tôi cứ ngỡ nơi hẻo lánh này sẽ không có ai chứ.”
Sau đó anh ta mới nhận ra tôi đang khóc, liền nói một câu “xin lỗi” đầy vẻ áy náy.
Tôi cúi đầu im bặt, nhìn chằm chằm vào cuốn bài tập trên đầu gối.
Thẩm Tùy liếc theo tầm mắt tôi, dường như hiểu ra điều gì.
Anh ta chỉ nói hai câu, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Công sức không phụ lòng người đâu.” Và: “Đàn em, cố gắng lên nhé.”
Tôi vẫn luôn ghi nhớ điều đó.
Tôi nhớ rõ màu sắc của những vết ố trên bức tường cũ, nhớ hình dáng của những dây thường xuân bám ngoài tường, nhưng tôi không biết rằng người trước mặt này lại khiến tim tôi đột nhiên đập nhanh đến vậy.
Sau này tôi mới biết bài toán năm đó có đến bốn cách giải khác nhau.
Nhưng tôi vẫn mãi không biết, rốt cuộc phải làm thế nào Thẩm Tùy mới thích tôi.
Sau khi Thẩm Tùy đón tôi về, chúng tôi ngầm hiểu mà không nhắc lại chuyện cũ nữa.
Có lẽ ngay từ lúc đó tôi đã biết mình và anh ta không thể đi xa, nhưng tôi cứ chần chừ không chịu thừa nhận.
12
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Hình bóng anh ta dần chồng khít lên ký ức của buổi chiều năm ấy.
Cơn gió ngày đó thổi qua rặng thường xuân, lá cây rung rinh phát ra những tiếng xào xạc nhỏ vụn.
Tôi giả vờ như không quan tâm, len lén liếc nhìn anh ta một cái.
Ngày đó anh ta không biết, bây giờ cũng không.
Chỉ trong một lần ngước mắt, tôi đã rung động ròng rã tám năm.
Cũng chỉ trong một lần ngước mắt khác, tôi thừa nhận rằng mình không nên lén nhìn cái liếc mắt năm ấy.
Tôi nói: “Chúng ta kết thúc rồi. Phía dì, phiền anh tự đi nói một tiếng.”
Trong không gian yên lặng như tờ, sắc mặt Thẩm Tùy sa sầm xuống.
Thấy tôi không có ý định đổi ý, ngọn lửa giận dữ trong mắt anh ta cuộn trào, bàn tay siết chặt lại.
Anh ta nhìn tôi, giọng nói lạnh lùng: “Nghĩ cho kỹ, bước ra khỏi cánh cửa này, chúng ta sẽ hoàn toàn cắt đứt.”
Tôi gật đầu: “Không có nhiều người biết chúng ta từng bên nhau, tôi sẽ không nói lung tung đâu.”
Đồ đạc cần mang đi không nhiều, tôi thu dọn rất nhanh.
Lúc rời đi tôi không hề ngoảnh đầu lại, chỉ nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng động trầm đục.
Cái liếc nhìn trộm từ tám năm trước, đến ngày hôm nay, cuối cùng cũng đã có hồi kết.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖