13.
“Phó tiên sinh.” Tôi quay sang nhìn anh, cố tình hỏi: “Nằm viện lâu như vậy, sao chẳng thấy vị hôn thê của anh đến thăm nhỉ?”
Người Phó Tân Ngôn cứng đờ trong chốc lát.
Anh trầm giọng đáp: “Ừm… cô ấy hơi bận.”
“Tổ chức đính hôn trên đảo chắc là phiền phức lắm nhỉ?”
“Cũng bình thường.”
“Nghe nói là đằng gái thích sao?”
“Ừ.”
Tôi suýt chút nữa thì bật cười.
Tôi nói mình thích bao giờ nhỉ?
Phó Tân Ngôn đột nhiên quay sang đối diện với tôi: “Trước đây cô ấy nói, cô ấy thích những nơi ấm áp một chút.”
Lại nữa rồi, tôi bao giờ… Khoan đã.
Không đúng!
Hình như tôi từng nói thật.
Tôi ngượng ngùng thu hồi tầm mắt, thầm nhủ trong lòng: Cái người này sao trí nhớ tốt dữ vậy trời.
Chuyện từ tám kiếp trước rồi mà vẫn còn nhớ rõ mồn một…
Hồi mới yêu nhau, tôi từng nói đùa với anh: “Nếu mười năm sau chúng mình vẫn còn bên nhau, thì kết hôn nhé.”
Lúc đó Phó Tân Ngôn đã suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc rồi hỏi tôi: “Mười năm sau là lúc nào, cụ thể là ngày giờ nào?”
“Tháng Một được không?”
Cứ như thể chỉ cần tôi gật đầu một cái là anh sẽ về nhà lật lịch tính ngày ngay lập tức.
Tôi bị vẻ cuống quýt của anh làm cho bật cười: “Còn sớm chán! Tận mười năm cơ mà! Với lại tháng Một là mùa đông, mặc váy cưới lạnh lắm, em không chịu đâu. Em thích chỗ nào ấm áp một chút.”
Ý của tôi lúc đó là thích một “mùa” ấm áp.
Ai dè người này lại đánh tráo khái niệm, trực tiếp chọn một “địa điểm” ấm áp.
Cái khả năng đọc hiểu này, chẳng biết làm sao mà anh leo lên được ghế tổng tài nữa.
Tôi vừa muốn cười, vừa thấy sống mũi cay cay.
Phó Tân Ngôn, những năm qua anh cứ sống kiểu tự lừa mình dối người như thế này sao?
14.
“Thư Dao!” Vừa về phòng bệnh, y tá Hứa phụ trách tôi vừa thấy tôi là mắt sáng rực lên.
“Cô chạy đi đâu thế, sao không mang theo điện thoại!”
“À, tôi xin lỗi…”
Chưa kịp để tôi nói hết câu, y tá Hứa đã vội vàng ngắt lời: “Đừng nói chuyện đó nữa! Trên vừa có thông báo xuống, đã có người hiến tặng phù hợp với cô rồi!”
Lời vừa dứt, người phản ứng mạnh hơn cả tôi lại là Phó Tân Ngôn đang đứng bên cạnh.
“Thật sao? Hôm nay có thể phẫu thuật luôn không?”
Y tá Hứa nhìn anh đầy kỳ quặc, rồi nói với tôi: “Thông báo vừa mới gửi xuống xong, cô cần cho tôi câu trả lời ngay lập tức. Cô thực sự rất may mắn, vốn dĩ cô nhập viện muộn nhất, đáng lẽ phải xếp cuối cùng. Nhưng hai bệnh nhân phía trước cô, một người bệnh tình chuyển biến xấu, người còn lại là nam giới vóc dáng hộ pháp, kích thước gan của người hiến không tương thích. Cô đã ăn trưa chưa?”
“Chưa…” Tôi theo bản năng trả lời, “Gần đây phản ứng thuốc mạnh quá, tôi không ăn nổi, sáng nay chỉ uống một ly sữa.”
Y tá Hứa nhìn đồng hồ, lập tức mỉm cười: “Vậy thì tốt quá, không cần đợi nhịn ăn nữa, có thể sắp xếp phẫu thuật ngay.”
Cho đến khi cô ấy nói xong, tôi vẫn còn thấy khó tin.
Theo thói quen, tôi quay sang nhìn Phó Tân Ngôn, thấy anh cũng đang ngơ ngác y như mình.
Hóa ra, thực sự là nhờ vận may sao…
Tôi không hề do dự: “Tôi chấp nhận phẫu thuật.”
Vì thông báo phẫu thuật đột xuất, Thư Nghiên không kịp chạy về.
Tôi dặn con bé qua điện thoại cứ từ từ thôi, không sao đâu.
Con bé lập tức nhảy dựng lên: “Sao mà không sao được! Em nhất định phải là người đầu tiên thấy chị sau ca phẫu thuật!”
Vì đêm giao thừa chủ khách sạn hứa trả lương tăng ca gấp ba nên con bé mới đi làm thêm.
Ai mà ngờ vừa mới đến nơi thì tôi lại có thông báo phẫu thuật.
Lúc bị đẩy vào phòng phẫu thuật, Phó Tân Ngôn vẫn còn an ủi tôi: “Không sao đâu, đừng sợ.”
“Vâng, em không sợ.”
Đến thời khắc này, dường như chẳng ai còn tâm trí đâu mà giả vờ không quen biết nữa.
15.
Cửa phòng phẫu thuật đóng lại.
Phó Tân Ngôn đứng đợi bên ngoài.
Lần đầu tiên anh cảm thấy, bệnh viện quả thực là một nơi tàn nhẫn.
Khó khăn lắm mới tìm lại được báu vật đã mất, vậy mà số phận lại bắt anh trải qua một cuộc chờ đợi giày vò dài đằng đẵng.
Anh định nhắn tin cho trợ lý, nhưng phát hiện tay mình đang run rẩy.
Mất hồi lâu tin nhắn mới gửi đi thành công.
Trợ lý hỏi anh có cần anh ta đến túc trực cùng không, anh trả lời không cần.
Chẳng biết đã ngồi ngoài phòng phẫu thuật bao lâu.
Cửa bỗng mở ra, y tá vội vã bước ra ngoài.
“Người nhà của Thư Dao có ở đây không?”
Đêm giao thừa tắc đường nghiêm trọng, Thư Nghiên vẫn chưa tới kịp.
Y tá không tìm được người ký tên.
Phó Tân Ngôn lập tức bước tới: “Tôi ký.”
Nhưng khi bị hỏi về mối quan hệ với bệnh nhân, anh khựng lại.
Phải nói thế nào đây?
Anh và cô quen biết nhau hơn hai mươi năm, nhưng lúc này, họ không còn là thanh mai trúc mã, cũng chẳng phải người yêu, chỉ là… những người bạn bình thường xa cách năm năm.
Mà bạn bình thường thì không được phép ký tên.
“Có chuyện gì thế?” Lúc này y tá Hứa cuối cùng cũng xong việc chạy tới.
Hiểu rõ tình hình, cô vội vàng rút từ trong túi ra một tờ giấy.
“Bệnh nhân đã viết sẵn một bản ủy quyền từ trước, Phó tiên sinh có thể ký thay cô ấy.”
Giây tiếp theo, Phó Tân Ngôn nhanh chóng ký tên mình xuống.
Y tá lại vội vã đi vào trong.
Phó Tân Ngôn hỏi y tá Hứa liệu anh có thể xem bản ủy quyền đó không.
Y tá Hứa lần đầu tiên thấy vị Phó tiên sinh từng quyên góp cho bệnh viện này đỏ hoe mắt.
Bản ủy quyền viết rất vội vàng, nhưng vẫn nhận ra được nét chữ của Thư Dao.
Khi trả lại cho y tá Hứa, anh nhìn thấy mặt sau tờ giấy có một dòng chữ nhỏ: [Phó Tân Ngôn, thật ra anh ngụy trang kém cỏi lắm.]
[Nhưng không sao, em cũng rất nhớ anh.]
16.
Khi Thư Nghiên vội vã chạy đến, y tá Hứa đã rời đi.
Thấy Tân Ngôn vẫn túc trực bên ngoài phòng phẫu thuật, con bé vội vàng cảm ơn.
Nhưng đợi mãi chẳng thấy người kia rời đi.
Cái gì vậy trời?
“Bạn hàng xóm” phòng bên mà cũng quan tâm đến ca phẫu thuật của chị mình thế à?
Con bé liếc nhìn Phó Tân Ngôn, thấy mắt anh đỏ hoe như vừa mới khóc xong.
Nhạy cảm thế cơ à?
Nó thu hồi tầm mắt, định bụng bắt đầu cầu nguyện, nhưng trong một khoảnh khắc, bỗng nhiên “linh tính” mách bảo.
“Phó tiên sinh, cho hỏi số điện thoại đuôi của anh có phải là 2420 không?”
Phó Tân Ngôn chưa kịp phản ứng, khẽ gật đầu.
Thư Nghiên lập tức đứng phắt dậy, chỉ tay vào anh, chấn động mất vài giây.
“Hóa ra anh chính là ‘Mặt Trăng’!”
“Cái gì?” Phó Tân Ngôn ngơ ngác.
“Là tên chị em lưu trong danh bạ về anh đấy.”
Nhận ra người trước mặt chính là người mà chị mình thầm yêu bấy lâu, Thư Nghiên lại xìu xuống ngồi phịch xuống ghế.
“Có điều chị ấy chưa bao giờ dám gọi cho anh cả. Chị ấy chỉ toàn nhìn số điện thoại của anh rồi lén khóc trong đêm thôi.”
Thư Dao cứ ngỡ mình che giấu rất giỏi.
Nhưng một cô bé đang tuổi dậy thì là sinh vật nhạy cảm đến nhường nào.
Thư Nghiên từ lâu đã biết chị mình chắc chắn thích chủ nhân của số điện thoại mang tên “Mặt Trăng” kia.
Cô bé thở dài: “Tiếc thật, chị em thích anh đến thế, vậy mà anh lại sắp đính hôn với người khác rồi. Chị em phải làm sao đây…”
“Không có người khác.” Phó Tân Ngôn đột ngột lên tiếng.
Anh nhìn Thư Nghiên đầy nghiêm túc: “Luôn luôn chỉ có mình cô ấy.”
“Anh và chị em quen nhau từ lâu rồi sao?”
Thư Nghiên lại ngạc nhiên.
“Chị ấy đồng ý lời cầu hôn của anh rồi à? Nhưng chị ấy có nói với em đâu.”
Phó Tân Ngôn: “…”
Anh quay mặt đi chỗ khác.
“Vẫn chưa kịp cầu hôn…”
Im lặng một lát, anh nói tiếp: “Nhưng chúng tôi là thanh mai trúc mã.”
Họ đã yêu nhau, từ rất lâu, rất lâu về trước rồi.
17.
Cuối cùng, đèn phòng phẫu thuật cũng tắt.
Lần đầu tiên mở mắt tỉnh dậy trong phòng hồi sức tích cực, tôi bị ánh đèn làm cho nheo mắt lại.
Lúc này, một bóng hình đột nhiên xuất hiện, che chắn ánh sáng phía trên cho tôi.
Phó Tân Ngôn vẫn mặc bộ quần áo của ngày hôm qua, đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm.
Trông anh có chút thảm hại.
Tôi muốn cười nhạo anh, nhưng lại chẳng cười nổi.
Thuốc tê hết tác dụng, đau thật sự.
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm mình, Phó Tân Ngôn mím môi.
“Anh vừa phải ‘đấu’ một trận với Thư Nghiên mới giành được suất vào thăm em đầu tiên đấy.”
Không phải chứ, đi tranh giành với trẻ con, anh có ấu trĩ quá không?
“Chuyện này liên quan đến đại sự cả đời của anh, anh phải trịnh trọng.”
Hửm?
Sao lại lái sang chuyện này rồi?
“Em nghe anh nói cho kỹ này.”
Ồ, được thôi.
Tôi dùng ánh mắt giao tiếp không thành lời với anh.
Rơi vào mắt các cô y tá đứng bên ngoài, cảnh tượng này trở thành Phó Tân Ngôn đang lẩm bẩm tự tình một mình đầy kỳ quặc.
“Thư Nghiên nói với anh, anh vẫn chưa cầu hôn em.”
Tôi chớp chớp mắt.
Phó Tân Ngôn bỗng trở nên ngượng nghịu.
Đúng lúc này, bên ngoài dường như có chuyện gì đó xảy ra, bỗng nhiên ồn ào hẳn lên.
Tuy nhiên, phòng hồi sức cách âm tốt hơn phòng bệnh thường nên không hề ảnh hưởng đến chúng tôi.
Chỉ thấy Phó Tân Ngôn lấy điện thoại ra, xem giờ một cái rồi mỉm cười.
“Đã sang năm mới rồi.”
Anh cười nói với tôi. “Năm thứ mười, đến rồi.”
(HOÀN CHÍNH VĂN)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖