Góc Của Chan

MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI – CHƯƠNG 6

10.

Gần đến nửa đêm, nhóm bạn lên kế hoạch tìm một quán bar để tiếp tục tăng hai.

Tôi lịch sự chào tạm biệt, nói mình phải về phòng ngủ.

Cánh cửa phòng bệnh vừa khép lại, Kỳ Diễm liền tát mạnh một cái vào người vừa nói câu cuối cùng kia.

“Ông muốn chết à! Toàn nói mấy câu làm người ta muốn tự tử!”

“Sao thế?” Anh chàng kia vẫn ngơ ngác.

Những người khác cũng không hiểu gì.

Kỳ Diễm đã nén nhịn cả tối, giờ không cần nhẫn nhịn nữa.

Vì quan hệ thân thiết nhất với Phó Tân Ngôn nên anh ta từng thấy ảnh cô bạn gái cũ của anh.

“Mấy ông không nhìn thấy cái tên viết cạnh cửa phòng bệnh sát vách à?”

“Thấy chứ, Thư Dao.”

Im lặng hai giây.

“Chờ đã… Thư Dao? Thư Dao… Khương Thư Dao?”

Cả đám cuối cùng cũng phản ứng lại: “Mẹ ơi, cô ấy chính là…”

Người duy nhất biết rõ sự tình từ đầu là Chu Ninh đứng xem toàn bộ quá trình, cười đến điên dại.

Cuối cùng cũng không cần giấu giếm nữa.

Cô ấy sắp nổ tung vì nhịn rồi.

Cái lão Phó Tân Ngôn chết tiệt kia, cậy mình là bên A mà đưa ra cái yêu cầu quái đản như thế.

Cô ấy đã phải phối hợp diễn xuất vất vả biết bao nhiêu.

11.

Bước ra khỏi phòng bệnh, tôi thấy Phó Tân Ngôn đang đứng ở lối thoát hiểm nghe điện thoại.

Anh cũng nhìn thấy tôi.

“Chờ một chút.” Anh nói với đầu dây bên kia, rồi nghi hoặc nhìn tôi: “Có chuyện gì sao?”

“Không có gì.” Tôi lắc đầu.

“Chỉ là định xem thử ‘chiến thần si tình’ trông như thế nào thôi.”

Phó Tân Ngôn trong nháy mắt trở nên vô cùng không tự nhiên: “Đừng có nghe họ nói bậy.”

Giây tiếp theo, đồng hồ điểm không giờ.

Tiếng pháo hoa đón năm mới vang lên đúng lúc.

Phó Tân Ngôn mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó nhưng tôi không nghe rõ.

Nương theo tiếng pháo hoa, tôi mỉm cười với anh: “Chúc mừng năm mới, Phó Tân Ngôn.”

Phó Tân Ngôn nhìn tôi đầy thắc mắc, bước lên một bước định lại gần.

Tôi lùi lại hai bước, vẫy vẫy tay với anh rồi quay người về phòng.

Đêm đó, tôi lại mơ thấy những chuyện cũ đã xa.

Hồi đầu mới dẫn Thư Nghiên đi theo, cuộc sống của tôi rất gian nan.

Bận rộn thuê nhà, mở tiệm, chăm sóc con bé, lo thủ tục chuyển trường.

Khó khăn lắm cuộc sống mới dần vào quỹ đạo thì lại bị đồng nghiệp chèn ép.

Cứ cách vài ngày tiệm lại có đánh giá xấu.

Một mình tôi đến nơi đất khách quê người, dắt theo một đứa trẻ vị thành niên, lúc đầu ngay cả tiếng địa phương cũng nghe không hiểu.

Sau đó Thư Nghiên bị bắt nạt ở trường, lúc tôi chạy đến, tóc tai con bé rối bời đứng trong văn phòng.

Cô giáo nói với tôi, một mình con bé đấu với ba đứa mà không hề lép vế.

Ba đứa kia bị thương còn nặng hơn nó.

Phụ huynh bên kia vừa đến việc đầu tiên là đòi bồi thường.

Lúc đó tôi không có nhiều tiền, đành phải thấp cổ bé họng nói lời xin lỗi, mãi họ mới đồng ý hòa giải, không ghi đại quá cho Thư Nghiên.

Trên đường về, Thư Nghiên im lặng đi sau lưng tôi.

Tôi mải tính toán chuyện tiền nong bồi thường nên suốt quãng đường không nói câu nào.

Gần đến nhà, Thư Nghiên bỗng dưng xin lỗi: “Em xin lỗi. Em làm chị mất mặt rồi.”

Nhận ra sự việc, tôi vội trấn an con bé: “Sao lại thế được! Một mình em đánh ba đứa không thua, chị tự hào về em còn chẳng hết nữa là.”

Thư Nghiên nước mắt lưng tròng nhìn tôi: “Nhưng vì em đánh người nên chị phải đền rất nhiều tiền. Chúng ta vốn dĩ chẳng giàu có gì…”

Lời chưa dứt, tôi đã xoa mạnh đầu con bé: “Chuyện tiền nong không cần em lo, đó là việc của người lớn.”

Nói thì nói vậy, nhưng lúc đó tôi cũng chỉ mới ngoài đôi mươi.

Đâu đã tính là người lớn thực thụ.

Có một lần cảm xúc thực sự sụp đổ, tôi không nhịn được đã bấm gọi vào dãy số thuộc nằm lòng kia.

Ngay khoảnh khắc đầu dây bên kia bắt máy, tôi đã hối hận.

Chỉ mới nghe thấy tiếng “Alo?” của anh thôi, nước mắt tôi đã rơi lã chã.

Tôi cố hết sức kìm nén tiếng khóc.

Người bên kia hồi lâu không thấy ai nói gì, lại hỏi: “Alo? Vẫn ổn chứ?”

Không ổn.

Phó Tân Ngôn, em chẳng ổn chút nào cả.

Em rất nhớ anh.

Nhưng em không dám nhớ.

Tôi không nói gì, chỉ lắng nghe tiếng thở quen thuộc của người bên kia.

Cho đến khi đầu dây bên kia vang lên tiếng thư ký gọi anh đi họp: “Có chuyện gì vậy Phó tiểu tổng?”

“Không có gì.”

Trước khi ngắt máy, tôi nghe thấy Phó Tân Ngôn nói câu cuối cùng: “Chắc là gọi nhầm thôi.”

Sau ngày đó, tôi thường xuyên mơ thấy Phó Tân Ngôn.

Trong mơ tôi nắm tay anh, kể cho anh nghe bao nhiêu uất ức.

Phó Tân Ngôn lần nào cũng im lặng nghe tôi nói, dịu dàng xoa đầu tôi: “Uất ức đến thế cơ à.”

Nhưng khi giấc mơ tan biến, tôi lại phải lau khô nước mắt, giả vờ như không có chuyện gì mà tiếp tục sống.

12.

Tôi bắt đầu tiếp nhận trị liệu.

Phản ứng phụ của thuốc ban đầu rất lớn, tôi thường xuyên không ăn uống được gì.

Sau khi Thư Nghiên nghỉ đông về, nó tìm một việc làm thêm gần đây để tiện chăm sóc tôi.

Phòng bệnh của Phó Tân Ngôn từ ngày đó cũng ít người qua lại hơn, dường như anh thực sự bắt đầu an tâm dưỡng bệnh.

Thỉnh thoảng lúc sưởi nắng dưới sân bệnh viện, chúng tôi vẫn tình cờ gặp nhau.

Một lần tình cờ, tivi bệnh viện lại chiếu lại buổi phỏng vấn cũ.

Thư Nghiên lúc đầu chỉ thấy quen mắt, sau một lần gặp lại Phó Tân Ngôn khi đang tản bộ, con bé bỗng chỉ tay vào anh, chợt nhận ra: “Anh chẳng phải là vị ‘tổng tài bá đạo’ sắp tổ chức đính hôn ở đảo phía Nam đó sao!”

Tôi bất lực ôm trán.

Tổng tài cái gì chứ, đã bảo con bé bớt đọc mấy cái truyện ngôn tình trên mạng đi mà!

Phó Tân Ngôn giống như ngôi sao không đeo khẩu trang bị paparazzi bắt gặp.

Đợi đến khi người qua đường xung quanh nhìn sang, người đàn ông vốn bình thản trước mọi cuộc phỏng vấn lại hiếm hoi lùi lại một bước.

Sau khi định thần, anh ngượng ngùng gật đầu.

Thư Nghiên càng phấn khích hơn: “Đây là lần đầu em thấy ‘tổng tài’ bằng xương bằng thịt đấy, đúng là tiểu thuyết bước ra đời thực. Vì người yêu thích mà tổ chức hôn lễ ngoài đảo, đúng là cưng chiều quá mức!”

Lần này thì tai Phó Tân Ngôn đỏ ửng thật sự.

Đợi đến khi Thư Nghiên đi làm thêm, anh mới dám lại gần tôi.

Băng ghế dài dưới sân bệnh viện không dài lắm, hai chúng tôi ngồi hai đầu ghế.

“Anh Phó,” tôi quay đầu nhìn anh, cố tình hỏi: “Nằm viện lâu như thế, sao chẳng thấy vị hôn thê của anh đến thăm nhỉ?”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!