8.
Tôi bắt đầu tiếp nhận trị liệu.
Bác sĩ nói tình trạng của tôi vẫn còn khả quan, phát hiện sớm nên vẫn còn cơ hội chờ ghép gan.
Có điều bệnh nhân xếp hàng trước tôi còn rất nhiều, cuối cùng có đợi được người hiến hay không hoàn toàn phải dựa vào vận may.
Lúc làm thủ tục nhập viện, tôi thắc mắc hỏi y tá: “Không còn phòng bệnh chung sao ạ?”
Tại sao vẫn sắp xếp cho tôi căn phòng đơn như lần trước.
Cô y tá bị tôi hỏi thì khựng lại, ấp úng hồi lâu: “Bệnh viện chúng tôi… phòng chung hiện đang rất thiếu…”
“À, vậy ạ…” Tôi cũng chẳng còn cách nào khác.
“Nhưng phòng đơn hơi đắt…”
“Không sao ạ!” Cô y tá lập tức nói, “Cô được hưởng ưu đãi giảm giá mà.”
Thấy tôi vẻ mặt nghi hoặc, cô ấy nói tiếp: “Phó tổng tuần trước vừa quyên góp cho bệnh viện, còn tặng một lô thiết bị y tế nhập khẩu nữa. Cô chẳng phải là người may mắn trúng thưởng đợt trước sao? Tất nhiên là được hưởng chiết khấu nhập viện rồi!”
“Hả?”
Dẫu biết thông báo trúng thưởng lúc trước có nói mọi cơ sở dưới tên nhà họ Phó đều được giảm giá… Nhưng ngay cả bệnh viện cũng tính sao?
Ai lại đi hưởng ưu đãi “giảm giá nằm viện” bao giờ?
Nói thì nói thế, nhưng tiết kiệm được tiền chắc chắn là chuyện tốt.
Thế là tôi lại một lần nữa ở sát vách phòng của Phó Tân Ngôn.
Phó Tân Ngôn rất ít khi ra khỏi phòng, tôi và anh ấy chỉ chạm mặt nhau vào ngày đầu tôi nhập viện.
Cuối năm rồi, dường như anh ấy luôn rất bận rộn.
Nhiều lần đi ngang qua phòng anh, tôi thấy anh ngồi trước máy tính họp video.
Đêm Tết Dương lịch, Thư Nghiên có buổi liên hoan cùng bạn học nên sẽ về rất muộn.
Tôi đang ngồi một mình xem tivi thì bỗng có tiếng gõ cửa.
Vừa mở ra, pháo giấy đã nổ tung.
Giữa màn ruy băng bay phấp phới, một bó hoa lớn được đưa tới trước mặt tôi.
“Chúc mừng năm mới, lão Phó, anh em đến thăm ông đây!”
Lời chưa dứt, đám người nhìn thấy tôi thì chết lặng.
Một người trong số đó thốt lên: “Chết tiệt, gặp ma rồi à?”
“Nói bậy bạ gì đấy!”
Lúc này Chu Ninh nghe thấy động động tĩnh liền bước ra, thấy mấy người đứng trước cửa phòng tôi, cô ấy thở dài ngao ngán: “Đã bảo là phòng 416 rồi cơ mà?”
“Thì đúng là 416 mà!”
Đám người vội nhìn số phòng mới nhận ra nhìn nhầm.
Bệnh viện kiêng số “4” nên không có phòng 414, khiến cả đám đi lầm chỗ.
Khung cảnh vô cùng gượng gạo.
Lúc này Phó Tân Ngôn cũng từ trong phòng bước ra.
Nhìn thấy đám bạn đứng trước cửa phòng tôi, anh im lặng một giây rồi quay người đi thẳng vào trong.
“Ơ kìa lão Phó, ông chơi thế là không được nha, nghe tin ông nằm viện anh em mới tranh thủ đến thăm, ông thái độ thế đấy à?”
Chu Ninh nén cười: “Vào đi, vào đi.”
Tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lúc này Kỳ Diễm, người đầu tiên thốt lên “gặp ma” phản ứng lại, quay sang nhìn tôi: “Chào cô em hàng xóm, tôi thấy cô cũng có một mình, hay là sang tham gia tiệc năm mới với hội này cho vui?”
Tôi theo bản năng nhìn Chu Ninh, cô ấy nháy mắt: “Hoan nghênh cô.”
Cả đám vừa nãy nổ pháo giấy hào sảng bao nhiêu thì giờ chật vật dọn dẹp đống ruy băng trên sàn bấy nhiêu.
Tôi hơi cục túc đi theo họ sang phòng bên cạnh.
Phòng của Phó Tân Ngôn cũng rộng bằng phòng tôi, nhưng đông người thế này bỗng chốc trở nên chật chội.
Kỳ Diễm vẫn đang trêu chọc Chu Ninh: “Chu tổng này, cô cứ dăm bữa nửa tháng lại chạy vào viện, ai không biết lại tưởng cô có ý đồ với lão Phó đấy.”
“Cút đi,” Chu Ninh cười mắng, “Tôi mà có ý đồ với anh ta thì cũng là ý đồ với mấy cái dự án trong tay anh ta thôi. Vả lại, anh ta gặp tai nạn trên địa bàn của tôi khi đang bàn chuyện làm ăn, tôi là chủ nhà chẳng lẽ không nên quan tâm chút sao?”
Lời vừa dứt, cả đám cười ồ lên.
Chỉ có tôi là ngỡ ngàng nhìn Chu Ninh, hóa ra tôi đã hiểu lầm.
Cô ấy không phải vị hôn thê trong lời đồn.
Hồi còn yêu Phó Tân Ngôn, bạn bè xung quanh anh tôi cơ bản đều biết mặt.
Nhưng hôm nay những người có mặt ở đây tôi đều không quen.
Xem ra năm năm xa cách, anh đã có thêm nhiều bạn mới.
Tôi nhận ly nước trái cây Chu Ninh đưa, nhấp một ngụm, hóa ra lại đúng vị đào tôi thích.
Cả đám tụ tập tán gẫu, lúc đầu còn bàn luận dự án, cổ phiếu.
Sau đó Kỳ Diễm tinh ý nhận ra tôi không xen vào được, bèn chuyển chủ đề sang vụ tai nạn của Phó Tân Ngôn.
“Lão Phó ông thật chẳng ra sao, tai nạn cũng chẳng báo cho anh em một tiếng, nếu không phải Chu Ninh lỡ miệng thì tụi tôi vẫn bị mông lung đấy.”
Nghe vậy, Phó Tân Ngôn liếc nhìn Chu Ninh.
Chu Ninh lập tức chột dạ, vội nháy mắt với Kỳ Diễm, ra hiệu rằng dự án của cô ấy và Phó Tân Ngôn còn chưa ký hợp đồng đâu, đừng có đắc tội với “bên A” lúc này.
May mà Phó Tân Ngôn cuối cùng cũng không nói gì.
Tôi cẩn thận dùng dư quang liếc nhìn anh, nhấp một ngụm nước đào.
“Mà này, cô em hàng xóm mắc bệnh gì thế?”
Tôi ngẩn ra, vội vàng trả lời: “Ung thư gan giai đoạn đầu, đang chờ ghép ạ.”
Cả phòng bỗng chốc im bặt, sau đó đồng loạt nhìn Kỳ Diễm bằng ánh mắt trách cứ.
Kỳ Diễm: “…”
Có lẽ tối nay có người sẽ mất ngủ vì hối hận vì câu hỏi vô duyên của mình rồi.
Tôi vội đỡ lời cho anh ta: “Vẫn còn cơ hội mà, ghép xong vẫn sống thêm được lâu lắm!”
Lúc này Phó Tân Ngôn đột nhiên nhìn tôi: “Tiền nong có đủ không?”
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh, gật đầu: “Đủ. Vận may của tôi tốt lắm… nhận được một khoản tiền từ thiện.”
Còn là khoản tiền gì, tôi không nói.
Mọi người cũng thi nhau an ủi tôi: “Chắc chắn sẽ đợi được người hiến thôi.”
“Không sao đâu, thiếu tiền cứ bảo lão Phó, ông này hay giúp người lắm.”
“Lão Phó nhà chúng tôi là tâm bồ tát đấy, những năm qua quyên góp giúp bao nhiêu đứa trẻ vùng sâu vùng xa đi học đấy.”
Càng nói càng xa, Phó Tân Ngôn cau mày lại.
Đúng lúc có cuộc gọi công việc, anh bước ra khỏi phòng.
Tôi mới rụt rè hỏi: “Mọi người… quen biết anh Phó lâu chưa?”
Kỳ Diễm gật đầu: “Tầm bốn năm rồi.”
Sau đó lại cảm thán: “Nhớ hồi mới quen, lão Phó lạnh lùng đến mức phát sợ, ai mà ngờ giờ lại cho phép tụi tôi tụ tập trong phòng bệnh thế này.”
Mọi người cười hùa theo.
Và rồi, qua lời kể của họ, tôi đã nghe về một Phó Tân Ngôn mà mình chưa từng thấy.
9.
Bốn năm trước, khi Phó Tân Ngôn mới đến chi nhánh thành phố N.
Lúc đó bên ngoài đồn rằng anh là “đứa con bị bỏ rơi” của gia tộc.
Bởi vì anh vốn đang làm rất tốt ở tổng công ty, vậy mà ngay trước lúc sắp thăng chức, anh bỗng dưng “trở chứng”, chạy thẳng đến vùng núi tham gia cứu trợ động đất.
Không chỉ tự tay đào bới tìm người sống sót, anh còn quyên góp toàn bộ tài sản đứng tên mình để hỗ trợ thiên tai.
Lúc thiếu tiền, anh còn gọi điện cho đám bạn nối khố mượn từng người một.
Biết chuyện này, mẹ anh mắng anh điên rồi, bố anh thì thất vọng tràn trề.
Sau đó ông bãi chức của anh, bắt anh ở nhà sám hối.
Một năm sau, anh bị điều đến chi nhánh thành phố N.
Khi mới gia nhập vòng tròn giao thiệp mới, đám công tử nhà giàu ở đây cũng tò mò về kẻ ngoại lai này.
Nhưng sau khi tiếp xúc, họ thấy anh thật “chảnh”.
Không chỉ luôn trưng ra vẻ “tôi khác biệt với các người”, anh còn tuyệt đối không nhận bất kỳ sự lấy lòng nào.
Dần dà, đám đông cũng mất hứng thú với “kẻ bị bỏ rơi nhà họ Phó” này.
Cho đến một lần cả nhóm đi khảo sát nước ngoài.
Xui xẻo gặp bão tuyết phong tỏa thành phố, họ bị kẹt trong khách sạn suốt một tuần.
Thời gian đó trùng với Tết Nguyên Đán trong nước.
Đêm giao thừa, cả nhóm vẫn tụ tập lại.
Lúc đầu Phó Tân Ngôn vẫn ra vẻ không hòa nhập.
Sau khi rượu quá tam tuần, có lẽ vì cùng bị mắc kẹt nên tình cảm đi lên, mọi người trở nên cảm tính hơn và bắt đầu kể về tình sử.
Đến lượt Phó Tân Ngôn, anh im lặng hồi lâu.
Khi người khác tưởng anh lại “diễn” vai lạnh lùng, anh đột nhiên lên tiếng: “Tôi và cô ấy là thanh mai trúc mã, trưởng thành là ở bên nhau, nhưng một năm trước đã chia tay rồi.”
Kỳ Diễm cuối cùng cũng nắm được điểm yếu của “gã lạnh lùng” này, lập tức truy hỏi: “Sao lại chia tay? Thanh mai trúc mã cơ mà? Thế mà ông cũng nỡ bỏ à?”
Một chuỗi câu hỏi khiến mọi người đều tò mò.
Phó Tân Ngôn có vẻ đã say, anh lắc lắc đầu, suy nghĩ một lát rồi mới chậm rãi nói: “Bởi vì… đã lâu lắm rồi tôi không thấy cô ấy cười trước mặt mình nữa.”
“Cô ấy trước đây thích cười lắm.”
Trong ký ức của anh, cô gái ấy dẫu từ nhỏ đến lớn vận khí không tốt, nhưng lúc nào cũng lạc quan và hay cười.
Căn phòng im lặng vài giây.
Kỳ Diễm thốt lên một tiếng “vãi”.
“Chỉ thế thôi á? Ông cứ thế mà để cô ấy đi à?”
“Ừ.”
Chỉ có thế thôi.
Anh vẫn để cô ấy đi.
“Thế sau đó thì sao? Chia tay xong hai người còn gặp lại không?”
“Không.” Phó Tân Ngôn lắc đầu.
“Cô ấy đã biến mất trong trận động đất đó rồi.”
Lần này thì im lặng thật sự.
Chu Ninh ngồi bên cạnh cảm giác như anh sắp “vỡ vụn” ra vậy.
Sao chuyện này lại khác hẳn với những gì họ tưởng ban đầu thế này.
“Cứ tưởng là hàng chảnh, ai dè là một chiến thần si tình!”
Lời vừa dứt, tôi phối hợp cười nhẹ một cái.
Chỉ là trong lòng chua xót không thôi.
“Sau đó anh ấy ở chi nhánh thành phố N thăng tiến vù vù, đánh ngược trở lại tổng công ty, sự nghiệp lên như diều gặp gió, giờ ở nhà họ Phó đã có quyền quyết định rồi. Nhưng anh ấy vẫn kiên trì quyên góp hàng năm cho vùng núi từng xảy ra động đất đó. Năm kia thậm chí còn bỏ vốn xây dựng trường cấp ba nữ sinh đầu tiên ở đó.”
Một người cảm thán: “Đúng là sống như bồ tát sống vậy.”
“Nếu cô bạn gái cũ đó mà biết, chắc cũng sẽ thay mặt lũ trẻ cảm ơn anh ấy nhỉ.”
“Người đàn ông tốt thế này, sao lại nỡ bỏ cơ chứ?”
Tôi gật đầu: “Vâng, đúng thật.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖