Góc Của Chan

MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI -CHƯƠNG 4

6.

Thời gian như ngưng đọng trong khoảnh khắc này.

Vô số ý nghĩ xẹt qua đại não.

Tôi cứng nhắc quay người lại nhìn Phó Tân Ngôn.

“Cái này là của cô đúng không?”

Vẻ mặt Phó Tân Ngôn vẫn thản nhiên.

Anh chỉ vào tờ biên lai nộp phí bỏ quên trên ghế, cười với tôi: “Trên này có tên của cô, Thư Dao.”

Tôi cắn môi, bước tới cầm lấy tờ biên lai, cúi đầu nói: “Cảm ơn anh đã nhắc.”

Sau đó không dám nhìn anh thêm lần nào nữa.

Ra khỏi bệnh viện, tuyết bên ngoài rơi nặng hạt hơn.

Về đến nhà, đế giày đã thấm sũng nước tuyết, tất dính chặt vào lòng bàn chân.

Tôi cúi đầu thay giày.

Khi Thư Nghiên gọi điện tới, tôi đang thắp nến lên bánh kem.

Bánh bị nát, trông không đẹp mắt lắm nhưng vẫn ăn được.

Thư Nghiên nhạy bén nhận ra điều bất thường: “Giọng chị sao thế? Sao mũi lại nghẹt thế kia?”

“Không sao,” tôi hít hít mũi, “chỉ là thấy lạnh quá thôi. Lúc nãy trên đường về… thật sự rất lạnh.”

Thư Nghiên không hỏi thêm, chỉ dặn tôi mặc ấm vào, đừng để bị cảm lạnh.

Sau khi thắp nến, con bé bảo tôi bật loa ngoài, rồi cùng mấy người bạn cùng phòng ký túc xá hát vang bài chúc mừng sinh nhật tôi.

“Cảm ơn mọi người.” Tôi mỉm cười.

Lúc này, ngoài cửa sổ đột nhiên nổ pháo hoa.

Tôi bưng một miếng bánh đã cắt ra ngoài xem.

Nghe thấy tiếng động, Thư Nghiên thắc mắc: “Không phải lễ tết gì, trong nội thành bình thường cấm đốt pháo mà nhỉ?”

Tôi nhìn màn pháo hoa rực rỡ khắp trời, xúc một thìa bánh thật lớn cho vào miệng.

“Ừm… chắc là thiếu gia nhà giàu nào đó đang tạo bất ngờ cho người yêu chăng.”

Thư Nghiên cười nhẹ: “Thế thì lãng mạn thật đấy.”

7.

Khi còn yêu nhau, tôi thường thấy Phó Tân Ngôn là kiểu bạn trai không mấy lãng mạn.

Anh vốn ít nói, hiếm khi thốt ra lời đường mật, ngay cả lúc tỏ tình cũng là tôi chủ động.

Sau khi chia tay không lâu, tôi đi dạy học tình nguyện ở miền núi.

Ban đầu cứ ngỡ sẽ khó thích nghi, nhưng sau đó mỗi ngày đều mệt đến mức cứ đặt lưng xuống là ngủ.

Tài liệu dạy học ở vùng cao thiếu thốn, một giáo viên phải làm việc bằng hai, vừa làm cha vừa làm mẹ.

Lúc bận rộn, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác.

Chuyện tình yêu, chuyện thiên kim thật giả… cứ chấm xong vài xấp bài thi là đầu óc tỉnh táo ngay.

Phó Tân Ngôn vẫn nhắn tin cho tôi, nhưng tôi rất ít khi trả lời, lần nào cũng giả vờ tín hiệu kém không thấy.

Lâu dần, anh ấy cũng không nhắn nữa.

Tháng thứ ba ở trong thôn, tôi đón sinh nhật tuổi 22.

Từ sáng sớm, chuông điện thoại đã reo vang.

Là một số lạ.

Nhưng địa chỉ thuê bao thì tôi rất quen thuộc.

Điện thoại reo rất lâu.

Tôi không nghe, cũng không tắt máy.

Tiếng chuông dứt, màn hình sáng lên báo có một cuộc gọi nhỡ.

Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số đó thật lâu.

Cho đến khi màn hình tắt ngấm.

Dãy số đó đã khắc sâu vào tâm trí tôi.

Đến lớp, tụi nhỏ đã chuẩn bị bất ngờ cho tôi, cùng nhau tổ chức sinh nhật.

Trường miền núi ít giáo viên, tôi đến dạy học nên thầy hiệu trưởng và phụ huynh đều rất cảm kích.

Họ lần lượt đem những miếng thịt xông khói, lạp xưởng ngon nhất ra đãi tôi.

Không có bánh kem, họ hấp cho tôi một chiếc bánh bao hoa thật đẹp.

Khi bọn trẻ vây quanh giục tôi cầu nguyện, đứa nào đứa nấy líu lo như chim non.

“Cô Dao Dao ơi chúng em yêu cô lắm!”

“Cô Dao Dao sẽ dạy chúng em mãi chứ ạ?”

“Cô Dao Dao đã ước điều gì trong ngày sinh nhật thế?”

Tôi mở mắt, mỉm cười thổi tắt nến: “Nói ra là điều ước không linh nghiệm nữa đâu!”

Tôi ước đám trẻ này có thể mãi mãi mỉm cười hạnh phúc như thế này.

Thổi nến xong, cô giáo cùng đi tình nguyện với tôi đã giúp chúng tôi chụp một tấm hình.

“Tấm này đẹp lắm, mình đã chỉnh sửa giúp cậu rồi, mau đăng lên vòng bạn bè đi.”

Tôi xem qua tấm ảnh, quả thực rất đẹp.

Đám trẻ vây quanh tôi, tôi ngồi ở giữa, nụ cười rạng rỡ.

Không muốn làm mất lòng cô ấy, tôi đăng nhập vào tài khoản mạng xã hội đã từ lâu không dùng, đăng một dòng trạng thái.

Nửa đêm, điện thoại bỗng vang lên hai tiếng thông báo.

Một tài khoản lạ bình luận vào bài viết của tôi: [Đã lâu lắm rồi mới thấy em cười vui như vậy.]

[Giờ đây, em đã tự do chưa?]

Tôi im lặng nhìn dòng bình luận ấy thật lâu.

Gõ chữ rồi lại xóa… mãi cho đến khi trời gần sáng.

Cuối cùng, tôi vẫn không trả lời gì cả.

Sáng ra khi tỉnh dậy, thông báo cho thấy hai dòng bình luận kia đã bị người đăng xóa đi.

Anh ấy lúc nào cũng tinh tế như vậy.

Không muốn làm tôi khó xử.

Thế nên khi trận động đất xảy ra, bị vùi lấp dưới đống đổ nát, ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi là: Biết thế mình đã trả lời tin nhắn của anh ấy rồi.

Nếu không, bây giờ đã chẳng hối hận đến thế này.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!