4.
Đẩy cửa bước vào, người trên giường bệnh đang đọc sách.
Nghe tiếng động, anh ấy ngước nhìn về phía tôi.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, tôi lại giống như năm xưa, đứng chôn chân tại chỗ đầy lúng túng và bất lực.
Tôi không ngờ lại gặp Phó Tân Ngôn ở đây.
Đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp lại sau năm năm xa cách.
Nhưng Phó Tân Ngôn lại như thể không nhận ra tôi, anh chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt, lật thêm một trang sách trên tay.
“Cứ để hoa ở đó đi.”
Thấy tôi vẫn ngây người nhìn mình, anh như chợt nhớ ra điều gì: “À, cảm ơn cô. Vất vả cho cô quá.”
Giọng anh rất dịu dàng.
Mãi đến khi rời khỏi phòng bệnh, tôi mới nhận ra mình đã cắn rách môi dưới từ lúc nào.
Trong khoang miệng lan tỏa vị ngọt tanh nhàn nhạt.
Đúng lúc đó có người đến thăm anh.
Lúc lướt qua nhau, tôi nghe thấy cô gái ấy ân cần hỏi han: “Thế nào rồi, hôm nay anh thấy khá hơn chút nào chưa?”
Phó Tân Ngôn cuối cùng cũng đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu cười với cô ấy: “Chưa, vẫn chưa nhớ ra gì cả.”
“Vậy lễ đính hôn hai tháng tới phải tính sao đây?”
Cánh cửa phòng bệnh khép lại, tôi không còn nghe thấy họ nói gì nữa.
Chỉ là trong lòng thầm nghĩ, cô gái ấy thật xinh đẹp.
Người thật còn đẹp hơn trong ảnh nhiều.
Chắc hẳn đó là vị hôn thê của anh ấy rồi…
Lúc rời bệnh viện, tôi nghe các y tá ở trạm trực bàn tán.
Bệnh nhân ở phòng 416 nghe nói gia thế rất giàu có, bị thương do tai nạn xe hơi nên nhập viện.
Lúc tai nạn vô tình va chạm mạnh vào đầu, dẫn đến khối huyết chèn ép dây thần kinh, khiến anh ấy mất đi một phần ký ức.
Cũng quên mất không ít người và chuyện trước đây.
Sau giây phút chấn động ngắn ngủi, tôi có chút thẫn thờ.
Hóa ra không phải anh cố ý phớt lờ tôi… Phó Tân Ngôn… thật sự đã quên sạch tôi rồi…
Tôi rủ mắt, trong lòng không rõ là thấy may mắn, hay là hụt hẫng.
5.
Sau hôm đó, việc kinh doanh của tiệm hoa đột nhiên khởi sắc.
Dường như kể từ khi chẩn đoán ung thư, vận may của tôi bắt đầu xoay chuyển.
Ngày Đông chí, tôi nhận liên tiếp mấy đơn hàng lớn.
Đến khi xong việc thì trời đã tối hẳn.
Thư Nghiên ở nội trú nên hôm nay không về.
Dọn dẹp đóng cửa xong, tôi do dự một lát rồi quyết định đi mua một chiếc bánh kem.
Sinh nhật tôi vào đúng ngày Đông chí.
Trước đây khi còn yêu nhau, Phó Tân Ngôn luôn nói đùa rằng, mỗi năm khi bông tuyết đầu mùa rơi xuống, anh biết là sắp đến sinh nhật tôi.
Năm nay vẫn vậy.
Đến cửa hàng bánh kem thì họ đã sắp đóng cửa.
Nhân viên ái ngại nhìn tôi, nói chiếc bánh cuối cùng vừa mới bán xong.
Tôi có chút thất vọng nhưng vẫn gật đầu định rời đi.
Thế nhưng lúc quay người, nhân viên đột nhiên nhận một cuộc điện thoại rồi vội vàng gọi tôi lại.
“Xin đợi một chút!”
Tôi nghi hoặc quay lại.
Sau đó nghe cô ấy nói, vị khách vừa đặt bánh gọi điện bảo bận việc đột xuất nên không đến lấy được nữa.
Đó vừa vặn là một chiếc bánh sinh nhật socola dâu tây cỡ 4 inch.
Không lớn không nhỏ, vừa đủ cho một mình tôi ăn.
“Quý khách đúng là rất may mắn đấy ạ.”
Cô nhân viên cười với tôi.
Tôi nhìn chiếc bánh được đóng gói kỹ càng, chỉ cảm thấy vận may đột ngột này thật sự có chút không thực.
Lúc rời tiệm bánh, phía đối diện đường có một chiếc xe đi ngang qua, cửa kính xe đang từ từ kéo lên.
Tôi vô tình liếc nhìn một cái, sững sờ mất nửa giây, theo bản năng lập tức đuổi theo.
Dọc đường vô tình va phải người khác, tôi vội vàng xin lỗi: “Tôi xin lỗi, thực sự xin lỗi…”
Nhưng bước chân vẫn không hề dừng lại.
Ngay cả việc chiếc bánh bị méo mó cũng chẳng buồn quan tâm.
Lúc này ngã tư phía trước đèn đỏ, chiếc xe dừng lại.
Sau khi nhìn rõ biển số xe, tôi bỗng khựng lại.
Không phải số đó.
Tôi thở hồng hộc.
Không phải anh ấy…
Vết thương vừa bị va chạm dường như đột ngột đau nhói.
Nước mắt chẳng vì lý do gì mà cứ thế rơi xuống.
Cô gái bị tôi va phải lúc nãy đuổi kịp theo, nhìn thấy tôi thì giật mình: “Cô có sao không? Cô chảy máu kìa!”
Tôi nhìn xuống theo bản năng.
Hóa ra là vết thương cũ lại bục ra.
Hèn gì mà đau đến thế.
Cô gái va phải tôi nhất quyết đòi đưa tôi vào bệnh viện.
Tôi sợ cô ấy tưởng mình ăn vạ, nên vội vàng nói không cần cô ấy trả tiền viện phí.
Bệnh viện gần nhất lại chính là nơi Phó Tân Ngôn đang nằm.
Đến bệnh viện, bác sĩ gặp lại “người quen” là tôi thì cũng hết cách.
Tay tôi vẫn xách chiếc bánh kem nát bét, cảm thấy có chút xấu hổ.
Sinh nhật năm nay đúng là trải qua bao nhiêu sóng gió.
Lúc băng bó xong vết thương đi ra, trước phòng cấp cứu lại xuất hiện một hình bóng không nên xuất hiện.
Là Tân Ngôn.
Bốn mắt nhìn nhau, tôi sững sờ một giây rồi cúi đầu trốn tránh.
Trong lòng thầm nghĩ, không biết muộn thế này rồi anh ấy xuống lầu làm gì.
Cô gái va vào tôi đã đi nộp viện phí.
Tôi tìm một chiếc ghế ngồi xuống, muốn đợi cô ấy quay lại để chuyển tiền trả.
Chẳng bao lâu sau, bên cạnh đột nhiên tối sầm lại, một dáng người cao lớn ngồi xuống.
Người tôi cứng đờ.
Sảnh bệnh viện ban đêm vẫn có người qua lại, nhưng tôi lại cảm thấy như ngồi trên bàn chông.
Cho đến khi người bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Bánh kem…”
“Dạ?” Tôi vội ngẩng lên.
Thấy Phó Tân Ngôn đưa tay chỉ vào hộp bánh tôi đang cầm: “Sao lại nát thế này?”
Giọng anh có chút tiếc rẻ.
“À…” Tôi liếm môi, hơi lúng túng, “Vô tình va phải ạ.”
Người bên cạnh im lặng hai giây, rồi lại hỏi: “Hôm nay là sinh nhật cô sao?”
“Vâng.” Tôi khẽ gật đầu.
“Sinh nhật vui vẻ.”
“Cảm ơn anh.”
Anh ấy chúc tôi sinh nhật vui vẻ như chúc một người xa lạ.
Lúc này cô gái đi nộp phí đã quay lại, tôi vội kéo cô ấy để chuyển trả tiền viện phí.
Khi quay người lại, tôi thấy vị hôn thê của Phó Tân Ngôn là Chu Ninh cũng đã đi xuống.
“Phó Tân Ngôn, anh có chút tự giác của một bệnh nhân không vậy? Sao lại đi lung tung như vậy?”
Tôi không dám nghe thêm nữa, đang định bỏ chạy thì đột nhiên nghe thấy có người gọi: “Thư Dao.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖