Góc Của Chan

MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI – CHƯƠNG 2

Đợi đến khi Phó Tân Ngôn phát hiện ra điểm bất thường, lao đến nhà kéo tôi dậy khỏi giường, tôi mới sực nhớ ra chúng tôi đã hơn một tuần không gặp nhau.

Phó Tân Ngôn hỏi tôi: “Em ăn tối chưa?”

Tôi nghĩ ngợi: “Chưa.”

“Thế còn bữa trưa?”

“… Cũng chưa.”

“Vậy bữa sáng thì sao?”

Thấy tôi định lắc đầu tiếp, mặt anh đanh lại: “Lần cuối cùng em ăn cơm là khi nào?”

Tôi cố nhớ lại: “Hình như là tối qua? Ừm… cũng có thể là trưa qua…”

Tôi thật sự không nhớ nổi.

Gần đây trí nhớ của tôi tệ lắm.

Không chỉ quên ăn, mà còn quên vệ sinh cá nhân, quên cả trả lời tin nhắn của Phó Tân Ngôn.

Rõ ràng chỉ nằm trên giường chẳng làm gì, nhưng tôi vẫn thấy rất mệt, cực kỳ mệt.

Phó Tân Ngôn bế tôi vào phòng tắm, tự tay vệ sinh cho tôi, rồi lại ép tôi ăn cơm.

“Nhai kỹ vào, đừng nuốt trọng.”

Nhưng tôi mệt quá.

Một bữa cơm ăn mất cả tiếng đồng hồ.

Sau khi ăn xong tôi lại buồn ngủ.

Lần này Phó Tân Ngôn không rời đi, anh nằm xuống bên cạnh tôi.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, tôi được anh ôm vào lòng, nghe tiếng anh dỗ dành bên tai: “Cho anh thêm chút thời gian nữa thôi…”

“Anh biết em mệt rồi, đợi anh thêm chút nữa được không…”

Kể từ ngày đó, Phó Tân Ngôn dọn đến nhà tôi ở.

Căn nhà mua từ hồi đại học, là một căn hộ hai phòng ngủ không quá lớn.

Sau khi anh đến, cuộc sống của tôi bắt đầu có quy luật hơn.

Mỗi sáng trước khi đi làm, anh đều chuẩn bị bữa sáng và bữa trưa cho tôi, giám sát tôi ăn hết.

Mỗi tối tan làm, anh lại vội vàng chạy về ăn cơm cùng tôi, rồi dắt tôi đi tản bộ.

Trạng thái cơ thể tôi tốt lên trông thấy.

Nhưng Phó Tân Ngôn thì ngày càng kiệt sức.

Cho đến một lần họp, anh vì hạ đường huyết mà ngất xỉu tại chỗ.

Lúc tôi chạy đến bệnh viện, mẹ anh đã ở đó rồi.

Thấy tôi đến, bà khẽ cau mày.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ đầy lúng túng và bất lực.

“Cháu chào bác…”

Bà không mắng nhiếc tôi nửa lời, chỉ đưa cho tôi một tệp tài liệu.

Bên trong là vài đối tượng liên hôn mà bà đã nhắm trúng, liệt kê chi tiết gia thế, cũng như những mối quan hệ mà các gia tộc đó có thể mang lại.

Dù sao cũng là nhìn tôi lớn lên, bà không nói huỵch toẹt ra quá khó nghe.

Nhưng tôi hiểu ý bà.

Mày thì có cái gì chứ?

Tôi đã chẳng còn lại gì cả.

Trong lúc chờ Phó Tân Ngôn tỉnh lại, tôi đã nghĩ rất nhiều chuyện.

Chẳng hạn như, căn nhà này mua hồi đại học, giờ bán đi liệu có lỗ không?

Hay như, cha mẹ nuôi dù sao cũng nuôi nấng tôi nhiều năm, tuy bây giờ vì chuyện con gái ruột qua đời mà nhất thời chưa chấp nhận được tôi, nhưng nếu tôi rời đi, liệu họ có buồn không?

Lại ví dụ như, Phó Tân Ngôn đã vì tôi mà nỗ lực nhiều như vậy, nếu bây giờ tôi đòi chia tay, liệu có phải là kẻ không có lương tâm hay không?

Chia tay… phải nói thế nào đây?

Thời gian như trở nên dài dằng dặc vào khoảnh khắc ấy.

Đến khi Phó Tân Ngôn tỉnh lại, tôi đã nghĩ thông suốt tất cả.

Giây đầu tiên mở mắt ra thấy tôi, Phó Tân Ngôn còn chưa kịp nở nụ cười, tôi đã mở lời: “Phó Tân Ngôn, mình chia tay đi.”

3.

Phòng bệnh rơi vào im lặng chết chóc.

Hồi lâu sau, Phó Tân Ngôn chậm rãi chống tay ngồi dậy.

“Nếu bây giờ em rút lại câu vừa rồi, anh có thể coi như chưa nghe thấy gì.”

Tôi lắc đầu: “Phó Tân Ngôn, mình chia tay đi.”

Đối diện lại là một khoảng lặng dài.

Tôi không dám nhìn vào mắt anh.

Nghĩ anh vừa tỉnh chắc sẽ khát nước, tôi đi rót cho anh một cốc nước.

Đặt cốc nước xuống đầu giường xong, tôi quay người định đi thì bị anh nắm chặt lấy tay.

Phía sau, Phó Tân Ngôn hỏi khẽ: “Ở bên anh làm em thấy đau khổ đến thế sao?”

Tôi không nói gì.

Đến khi Phó Tân Ngôn ngẩng đầu lên lần nữa, hốc mắt anh đã đỏ hoe.

Anh dùng giọng điệu gần như van nài để hỏi tôi: “Có thể… kiên trì thêm một chút nữa không?”

Có thể kiên trì thêm chút nữa không?

“Phó Tân Ngôn…”

Tôi thở dài.

Bàn tay anh nắm lấy tôi rất chặt, nhưng tôi đẩy anh ra lại thật dễ dàng.

“Anh tha cho em đi.”

“Buông tha cho em, cũng là buông tha cho chính anh.”

Tôi vốn dĩ luôn là một kẻ xui xẻo.

Sau cha mẹ, tôi lại đánh mất cả Phó Tân Ngôn.

Khoảng thời gian mới chia tay, anh ấy lúc nào cũng không yên tâm về tôi.

Thấy món đồ gì tôi thích, anh vẫn mua rồi sai người đem tới.

Đến khi tôi hỏi, anh lại nói: “Chẳng lẽ giữa những người bạn bình thường lại không thể tặng quà sao?”

Được chứ.

Tất nhiên là được.

Nhưng tôi quay đầu đem bán sạch sành sanh.

Tôi nhận ra cứ thế này mãi không ổn.

Thế là tôi đăng ký tham gia chương trình dạy học tình nguyện ở vùng sâu vùng xa, định bụng thay đổi môi trường để xoa dịu tâm trạng.

Kết quả là đến đó chưa được mấy tháng thì gặp động đất, suýt chút nữa mất mạng.

Trận động đất đó cướp đi sinh mạng của rất nhiều người.

Trong đống đổ nát, tôi nhặt được Thư Nghiên – cô bé vừa mất hết người thân, đơn độc trên đời.

Con bé kém tôi tám tuổi, cần một người giám hộ.

Vậy là tôi, kẻ may mắn sống sót, đã thay thế thân phận chị gái của Thư Nghiên.

Tôi không còn là Khương Thư Dao nữa, mà chỉ là Thư Dao.

Nhưng dù có đổi tên, vận rủi vẫn đeo bám như hình với bóng.

27 tuổi, mắc bệnh nan y, thời gian chẳng còn bao nhiêu.

Vậy mà lúc này, lại có người nói với tôi rằng, tôi là người may mắn nhất cô ấy từng gặp.

Một triệu tệ, đúng là may mắn thật.

Thư Nghiên biết chuyện thì mừng phát khóc: “Chúng mình có tiền chữa bệnh rồi!”

Ừ, tốt quá rồi.

Tôi vừa vặn cần tiền, thì vừa vặn có người đem tiền đến cho.

Phòng bệnh sát vách là một bệnh nhân bị tai nạn xe hơi.

Tôi thấy nhân viên y tế ra vào nườm nượp, dường như thân phận người nằm trong đó không hề tầm thường.

Tĩnh dưỡng hai ngày, bác sĩ cuối cùng cũng chịu cho tôi xuất viện.

Chỉ là trước khi đi, cô ấy vẫn chân thành khuyên nhủ tôi nhất định phải kiên trì điều trị.

Tiệm hoa đóng cửa hai ngày, lỡ mất vài đơn đặt trước.

Tôi tạ lỗi với khách, hứa lần sau họ đến sẽ miễn phí.

Tiệm hoa và bệnh viện chỉ cách nhau một con phố, người đến thăm bệnh sẵn tiện mua hoa rất nhiều.

Hôm nay vừa mở cửa đã nhận được một đơn hàng lớn.

Các loại hoa đều chọn loại đắt nhất, trả phí giao hàng rất cao, yêu cầu gửi đến một phòng bệnh cụ thể trong bệnh viện.

Tôi liếc mắt nhìn, hóa ra lại chính là căn phòng sát vách tôi nằm hôm trước.

Vội vã đóng gói xong xuôi thì trời đã sập tối.

Đi đến cửa phòng bệnh, bên ngoài vẫn còn hai vệ sĩ đứng gác.

Sau khi kiểm tra, họ mới cho tôi vào trong.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!