Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

KIM CHỦ CỦA TÔI LÀ CHỒNG CŨ – CHƯƠNG 5

14

Trong đầu tôi bỗng chốc lóe lên một suy nghĩ.

Người phụ nữ này chắc hẳn là người anh ta yêu.

Anh ta sợ tôi nói ra ba cái chuyện vụng trộm giữa tôi và anh ta, nên mới hoảng hốt như vậy.

Lòng tôi vừa chua xót vừa đau đớn, tôi cười giả lả: “Không quen, không quen đâu, hai người cứ tiếp tục đi.”

Nói xong, tôi kéo Quý Dao chạy biến.

Quay lại phòng bao.

Quý Dao hậm hực bất bình: “Người ngoại tình là Cố Trường Lâm, sao cậu không lên đó đánh mắng anh ta mà lại bỏ chạy?”

Tôi chưa nói lời nào nước mắt đã lã chã rơi, giọng đầy tủi thân: “Anh ấy chưa bao giờ thừa nhận tớ là vợ. Một con chim yến như tớ, lấy tư cách và lập trường gì mà quản anh ấy chứ.”

“Nhưng những chuyện anh ấy làm cho cậu, nhìn qua là biết anh ấy thích cậu mà.”

Tôi lau nước mắt trên mặt, nở nụ cười đắng chát: “Có lẽ vẫn là do chúng ta quá ngây thơ rồi.”

“Anh ấy làm những việc đó chẳng qua là để tớ ngoan ngoãn nghe lời mà thôi.”

“Cũng may tớ chưa thú nhận thân phận và tình cảm của mình, không thì bị anh ấy cười cho thối mũi.”

Quý Dao an ủi tôi thêm một lúc.

Sau khi chia tay cậu ấy, tôi quay về tòa nhà chuông.

Buổi tối, khi Cố Trường Lâm tắm xong lên giường, anh ta hôn tôi tỉnh giấc.

Sợ anh ta lại muốn “làm việc”, tôi như thói quen tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh ta, nhắm mắt nói: “Hôm nay tôi hơi mệt, muốn ngủ rồi.”

“Ừm. Cô có lời nào muốn hỏi tôi không?”

Nghĩ đến cảnh người phụ nữ kia hôn anh ta, lồng ngực tôi như bị nhét một nắm bông, vừa ngộp vừa đau.

Nhưng tôi không muốn tự chuốc nhục vào thân, bèn cứng miệng: “Hả? Không có.”

Anh ta im lặng một thoáng: “Thấy người phụ nữ khác hôn tôi, trong lòng cô không có chút suy nghĩ nào sao?”

Tôi sững người.

Chẳng rõ đây là lời thăm dò, hay anh ta đang chuẩn bị bài ngửa với tôi, bắt tôi nhìn rõ thân phận của mình, đừng có mà ghen tuông vớ vẩn.

Tôi giấu nhẹm cảm xúc, ngước mắt nhìn anh ta.

“Có chứ.”

“Tôi sợ anh chỉ tiêu tiền cho cô ấy, không tiêu tiền cho tôi nữa.”

Ánh sáng trong mắt anh ta vừa bùng lên đã vụt tắt, giọng nói có chút xa xăm thất vọng: “Cô chỉ quan tâm đến tiền của tôi thôi sao?”

Tôi hơi nực cười: “Như vậy không tốt sao? Chẳng phải chính anh nói anh sẽ không yêu tôi, cũng bảo tôi đừng yêu anh đó thôi. Chúng ta chỉ là đôi bên cùng có lợi.”

“Ừ, cô làm tốt lắm.”

Quả nhiên, anh ta sẽ không có tình cảm với tôi.

Nỗi đau trong lòng lại nặng thêm mấy phần.

Tôi nhắm mắt ngủ tiếp.

Thế nhưng anh ta đột ngột đè lên người tôi, giống như một con dã thú, hung hăng hôn xuống môi tôi.

Tôi bị dọa sợ, ra sức đẩy anh ta: “Anh bị sao thế? Anh làm vậy tôi đau lắm.”

“Đau là đúng rồi. Hiện giờ tôi đang rất khó chịu, cô cũng đừng hòng mà thoải mái!”

“Anh bị điên à, anh không vui thì liên quan gì đến tôi.”

“Sao lại không liên quan? Cô là người tôi bỏ tiền ra nuôi, làm tôi vui vẻ chính là trách nhiệm của cô.”

Nói xong, anh ta hôn càng thêm dữ dội, thậm chí cố ý cắn rách môi tôi, khiến tôi nếm được cả vị máu tanh nồng.

Uất ức tích tụ cả ngày trời đến lúc này bùng nổ hoàn toàn.

Tôi vừa khóc vừa nói: “Vậy tôi trả tiền lại cho anh, chúng ta kết thúc mối quan hệ này đi!”

15

Anh ta như chợt bừng tỉnh, đột ngột dừng lại.

Sự cuồng nhiệt trong mắt tan biến, anh ta trở lại dáng vẻ bình tĩnh, vừa lau nước mắt cho tôi vừa xin lỗi: “Xin lỗi, tôi cũng không biết vừa rồi mình bị làm sao nữa.”

“Đừng nói những lời nóng nảy như trả tiền hay kết thúc nữa, lần sau tôi sẽ không như vậy.”

Tôi sụt sịt mũi: “Vậy thì kết thúc vào 3 ngày sau đi.”

“Ý cô là sao?”

“Lúc đầu anh nói 5 triệu một tháng, 3 ngày sau là tròn một tháng rồi, tôi không muốn gia hạn thêm.”

“Tại sao?”

Bởi vì 3 ngày sau chúng ta ly hôn rồi.

Bởi vì anh đã hôn người phụ nữ khác.

Bởi vì tôi muốn một mối quan hệ yêu đương bình thường.

Nhưng tôi chẳng thể nói ra được.

Ngược lại, tôi hỏi vặn: “Tại sao anh lại hỏi tại sao? Chẳng phải ban đầu đã giao kèo, chỉ cần tôi đề nghị kết thúc là anh sẽ đồng ý hay sao?”

Đôi mắt anh ta dán chặt lấy tôi: “Cô nghĩ kỹ rồi chứ?”

“Đúng.”

Bàn tay anh ta đang chống bên sườn tôi từ từ siết lại thành nắm đấm, sau đó thở dài buông lỏng ra: “Được.”

Nói xong, anh ta đứng dậy rời giường, cả cơ thể căng cứng bước ra khỏi phòng ngủ.

Qua cánh cửa khép hờ, tôi nghe thấy tiếng bật lửa lách cách, rồi ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt.

Tôi thầm nghĩ: Hóa ra, anh ta cũng hút thuốc sao.

Chẳng biết bao lâu sau, cửa chính mở ra rồi khép lại.

Cố Trường Lâm đi rồi.

Lòng tôi đột nhiên trống trải đến lạ kỳ.

Đến cả giấc ngủ cũng chẳng yên, cứ thế trằn trọc đến tận sáng.

Hai ngày tiếp theo, Cố Trường Lâm không liên lạc với tôi, tôi cũng chẳng tìm anh ta.

Chỉ đến lúc xách hành lý rời khỏi tòa nhà chuông, tôi mới gửi cho anh ta một tin nhắn: [Hết một tháng rồi, tôi đi đây. Chìa khóa tôi để trên bàn trà nhé.]

Anh ta không hề trả lời.

Chỉ đến tối, anh ta đổi ảnh đại diện WeChat thành một màu đen kịt, rồi đặt chế độ bạn bè chỉ hiển thị trong ba ngày gần nhất.

Tôi mặc định là anh ta đã biết chuyện.

Sáng ngày thứ ba, tôi và Thư ký Trần gặp nhau ở Cục Dân chính.

Lúc sắp vào lấy số, anh ta đột ngột hỏi tôi: “Cô chắc chắn muốn ly hôn với sếp chứ?”

“Đúng vậy.”

Anh ấy thở dài: “Tôi cảm thấy sếp thích cô.”

“Lúc ở bên cô, anh ấy rất để tâm, bản thân cũng rất vui vẻ.”

“Thế mà mấy ngày nay hai người cãi nhau, anh ấy ngày nào cũng nổi trận lôi đình ở công ty. Tôi chưa từng thấy anh ấy phát hỏa lớn đến thế, gần như vớ được ai là mắng người đó, ngay cả cái thùng rác cạnh thang máy cũng không tha.”

Tôi vô cùng kinh ngạc: “Việc đó… chắc chẳng liên quan gì đến tôi đâu, chắc là do người phụ nữ bên ngoài của anh ấy thôi.”

“Sếp ngoài cô ra thì làm gì có người phụ nữ nào khác.”

“Nhưng tôi đã thấy…”

“Thấy cũng chưa chắc là thật. Hay là cô gọi điện hỏi xem anh ấy có thích cô không?”

Tôi không muốn hỏi.

Nhưng Thư ký Trần cứ khăng khăng, cuối cùng anh ấy là người gọi cuộc điện thoại đó.

Anh ấy nói: “Sếp này, tôi thấy mấy ngày nay tâm trạng sếp tệ quá, có phải là vì Kiều Nam không? Có phải sếp thích cô ấy rồi không?”

Tim tôi lập tức treo ngược lên tận cổ họng, vểnh tai lên nghe thật kỹ.

Giọng Cố Trường Lâm lạnh lùng: “Không có, tôi với cô ta chỉ là chơi bời qua đường thôi.”

“Cậu đang ở đâu? Sao giờ còn chưa đến công ty?”

“Tôi đang ở Cục Dân chính giúp sếp lấy giấy ly hôn đây.”

Cố Trường Lâm tỏ vẻ bất ngờ: “Lần trước chẳng phải ly rồi sao?”

16

“Lần trước là đăng ký, lần này mới là lấy giấy.”

“Ồ, làm xong thì đến công ty sớm chút.”

Nói xong, Cố Trường Lâm cúp máy.

Tôi và Thư ký Trần đưa mắt nhìn nhau đầy gượng gạo.

Nửa tiếng sau, tôi cầm trên tay cuốn sổ ly hôn màu đỏ rực.

Trở về phòng trọ, tôi thông báo chuyện ly hôn cho bố.

Ông ta không phản ứng gì nhiều, vì chính ông ta cũng sắp ly hôn rồi.

Ba ngày sau.

Khách sạn Vân Đình.

Lúc tôi và bố đang đợi thang máy ở tầng một, tình cờ gặp Cố Trường Lâm cùng mấy người nữa đang bàn việc ngay lối vào.

Cố Trường Lâm coi tôi như không khí, một ánh mắt cũng chẳng thèm liếc qua, càng không đếm xỉa gì đến bố tôi.

Tôi có chút lo lắng, sợ bố đột nhiên nảy thói nịnh bợ mà vồ vập lấy Cố Trường Lâm, nói mấy câu kiểu “tuy ly hôn rồi nhưng vẫn mong anh chiếu cố” thì khốn.

May mà tâm trạng bố đang rất nặng nề, cứ chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

Lúc cửa thang máy mở ra.

Cố Trường Lâm cùng những người kia bước vào.

Tôi định đợi chuyến sau.

Nhưng bố tôi đã bước vào, còn đưa tay kéo tôi vào theo.

Cố Trường Lâm dường như có liếc nhìn bàn tay đang nắm chặt của bố con tôi.

Nhưng anh ta đứng phía sau, tôi không dám chắc.

Chỉ thấy không khí trong thang máy ngột ngạt đến cực điểm.

Mãi đến khi bước ra ngoài, thấy Cố Trường Lâm không đi theo, tôi mới dám thở hắt ra một hơi thật mạnh.

Trong phòng bao.

Tôi vùi đầu vào ăn.

Bố mẹ bắt đầu thảo luận chuyện chia tài sản, cũng như việc tôi sẽ thuộc về ai.

Sau đó hai người không thỏa thuận được lại bắt đầu cãi vã.

Tôi nghe mà đau cả đầu, buông đũa xuống: “Hai người cứ bàn bạc xong đi rồi con vào.”

Tôi đi ra cửa sổ dọc hành lang, đẩy khẽ cánh cửa để gió lạnh thổi tan cái đầu đang căng nhức.

Chẳng mấy chốc, bố tôi cũng đi ra.

Ông ta châm một điếu thuốc, nhìn tôi: “Cuối cùng con nghĩ thế nào? Theo bà ấy hay theo bố?”

Tôi mím môi không nói.

Ông thở dài: “Theo bố đi, bố có thể giúp con mua lại mảnh đất nhà cô họ, con có thể xây nhà trên đó theo ý muốn của mình.”

Cô họ tôi không có con cái, sau khi cô và chú mất, căn nhà bị đứa cháu của chú chiếm mất.

Tôi luôn luyến tiếc sự ấm áp mà cô dành cho mình, rất muốn mua lại mảnh đất đó để xây lại nhà, nhưng gã cháu kia lại hét giá trên trời.

Khoảnh khắc nghe bố nhắc đến chuyện này, tôi vô cùng rung động, mỉm cười nhẹ nhàng: “Được thôi, chỉ cần bố lấy được mảnh đất đó, con sẽ theo bố.”

Bố tôi thở phào, mỉm cười đầy nhẹ nhõm.

Ông định đưa tay xoa đầu tôi, nào ngờ một bàn tay lớn với những khớp xương rõ rệt đã nắm lấy cổ tay tôi kéo mạnh ra phía sau.

Tôi giật nảy mình, sau khi đứng vững lại, ngẩng đầu lên thì thấy đôi mắt dài của Cố Trường Lâm đang cuộn trào cơn thịnh nộ nhìn tôi chằm chằm.

Giọng anh ta đầy mỉa mai, tông giọng lạnh đến mức như có thể kết thành băng đá.

“Mới chia tay có 3 ngày mà cô đã tìm được mối mới rồi sao?”

“Hay là lúc còn ở bên tôi, cô đã luôn lén lút tằng tịu với lão ta?”

“Nhìn cái lão già khú đế kia đi, rốt cuộc là lão nhiều tiền hơn tôi, hay là lão có thể khiến cô vui vẻ hơn tôi?”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!