Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

KIM CHỦ CỦA TÔI LÀ CHỒNG CŨ – CHƯƠNG 3

8

“Ừ, sau này cô cứ ở tòa nhà chuông này đi, mỗi tháng cho cô 5 triệu, đủ không?”

Mỗi tháng 5 triệu tệ?!

Con số này thực sự vượt xa kỳ vọng của tôi.

Tôi cười lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào: “Đủ, đủ, quá đủ ạ!”

Anh ta xoa mặt tôi, dặn dò: “Nhớ kỹ, đừng bao giờ yêu tôi. Tôi không thể yêu cô, càng không thể cưới cô.”

Nghĩ đến tờ giấy đăng ký kết hôn ở nhà, tôi không nhịn được mà phì cười thành tiếng.

“Cô cười cái gì?”

“Cười anh nói chí lý quá. Nhưng tôi có một yêu cầu, nếu tôi muốn kết thúc mối quan hệ này, anh bắt buộc phải đồng ý.”

Tôi dự định sẽ kết thúc khi chúng tôi ly hôn.

Dù sao làm vợ anh ta, ngay cả khi anh ta không cho tiền thì tôi cũng phải để anh ta hưởng thụ.

Nhưng ly hôn rồi mà vẫn thế này thì tôi sẽ khinh bỉ chính mình, cảm thấy mình đang bán thân kiếm tiền mất.

Ừ thì, cứ coi như tôi hơi kiêu kỳ một chút đi.

Cố Trường Lâm gật đầu: “Được.”

Tôi không nén nổi tò mò: “Vậy giờ anh chuyển tiền cho tôi luôn nhé?”

Anh ta khựng lại, cười bất lực: “Cô đúng là…”

Tôi ngắt lời anh ta, đưa tay định cởi áo choàng tắm của anh ta ra: “Yên tâm đi, tôi rất tích cực trong việc đòi tiền lẫn cung cấp dịch vụ.”

Anh ta giữ chặt tay tôi lại: “Cô đừng vội, tôi cần phải ly hôn đã.”

Mặt tôi cứng đờ.

Sắp ly hôn thật rồi sao?

Vậy thì trò chơi này làm sao tiếp tục được nữa đây?

Cố Trường Lâm nhướng mày nhìn tôi: “Sao thế? Ngạc nhiên vì tôi đã kết hôn à?”

“Không phải, tôi nghĩ là, anh không cần thiết phải ly hôn đâu, tôi sẽ không nói quan hệ của chúng ta cho vợ anh biết đâu mà.”

Cố Trường Lâm vẻ mặt chính trực: “Đêm đầu tiên coi như tôi bị ép buộc, nhưng đêm qua là tôi đã chủ động vi phạm sự chung thủy trong hôn nhân.”

Tôi cố gắng thuyết phục anh ta: “Chuyện đó có gì quan trọng đâu, mấy người giàu các anh nuôi bồ nhí sau lưng vợ chẳng phải là chuyện bình thường sao.”

Anh ta kiên định với nguyên tắc: “Người khác thế nào tôi không quan tâm, nhưng tôi phải dành cho cô ấy sự tôn trọng tối thiểu, ngay cả khi cô ấy chỉ là người vợ trên danh nghĩa của tôi.”

Nói xong, anh ta bước ra ngoài phòng ngủ, nói với Thư ký Trần:

“Bây giờ cậu gọi cho Kiều tiểu thư đi, thông báo với cô ấy là hủy bỏ hôn ước trước thời hạn.”

Tôi đang không mảnh vải che thân, chẳng thể nào chạy ra ngoài để “phím” trước với Thư ký Trần được.

Thế rồi chưa đầy nửa phút sau, tiếng chuông điện thoại của tôi đột ngột vang lên lảnh lót giữa căn phòng ngủ đang tĩnh lặng như tờ!

Tôi thầm nghĩ, chỉ cần mình không nghe máy thì có lẽ vẫn lấp liếm qua chuyện được.

Ai ngờ Cố Trường Lâm lại bước vào rồi nói: “Điện thoại em đang reo kìa, không nghe à?”

Tim tôi đập loạn xạ, hoảng hốt đáp: “Tôi… tôi không mặc đồ, thôi không nghe đâu.”

“Để tôi lấy giúp cô.”

“Không cần đâu!”

Tôi vừa dứt lời, anh ta đã bước đến cái tủ đối diện giường, thò tay vào trong túi xách của tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi thấu hiểu sâu sắc thế nào gọi là tuyệt vọng.

Nhưng rồi tôi cũng nhanh chóng tự trấn an mình.

Thôi bỏ đi.

Coi như mình không có số phát tài vậy.

Hồi tôi mới đẻ, thầy bói đã phán bát tự của tôi không tốt, là số khắc cha khắc mẹ.

Cũng chính năm đó.

Việc làm ăn của bố tôi gặp trục trặc, suýt thì phá sản.

Mẹ tôi thì bao trai trẻ, đòi ly hôn bằng được.

Thế rồi cả hai người bọn họ đều đổ hết tội lỗi lên đầu tôi.

Họ cho rằng chính vì tôi mà hôn nhân và sự nghiệp của họ mới không thuận buồm xuôi gió.

Họ gửi tôi về quê cho cô họ nuôi dưỡng.

Nhà cô nghèo lắm, từ nhỏ đến lớn tôi đều phải ngủ chung với cô, chẳng có không gian riêng tư hay sự kín đáo nào cả.

Có những lúc chú về nhà, tôi còn phải tạm bợ trải chiếu ngủ dưới đất.

Sau này khi được đón về để liên hôn với Cố Trường Lâm, bố cũng không cho tôi ở nhà mà bắt tôi ra ngoài thuê phòng.

Có được một căn nhà thuộc về riêng mình gần như đã trở thành nỗi chấp niệm lớn nhất đời tôi.

Nghĩ đến việc Cố Trường Lâm sắp biết rõ thân phận của mình, tôi ủ rũ rầu rĩ, lòng như tro tàn.

Nào ngờ anh ta đưa điện thoại cho tôi: “Đối phương tắt máy rồi.”

Tôi cầm lấy xem thử.

Hóa ra là vì hết pin nên tự động tắt nguồn.

Trong lòng tôi lại nhen nhóm một tia hy vọng, tôi chỉ muốn nhanh chóng ra ngoài bàn bạc với Thư ký Trần: “Vâng, không sao đâu. Anh tìm giúp tôi bộ đồ được không? Tôi muốn dậy rồi.”

9

Khi tôi diện bộ quần áo sạch sẽ Cố Trường Lâm chuẩn bị cho bước ra phòng khách.

Anh ta đang hỏi Thư ký Trần: “Bên Kiều tiểu thư nói thế nào?”

Thư ký Trần liếc nhìn tôi một cái.

Tôi lập tức lên tiếng cắt ngang, hỏi Cố Trường Lâm: “Anh có thể cho Thư ký Trần đưa tôi đi mua thuốc tránh thai trước khi làm việc cho anh không? Tôi sợ uống muộn quá sẽ dính bầu mất.”

Anh ta rõ ràng cũng chẳng muốn tôi mang thai: “Được, nhớ mang theo chìa khóa cổng. Lát nữa tôi có việc phải đi, cô cứ tự mình dọn vào đây nhé.”

Bước vào thang máy, Thư ký Trần kinh ngạc nhìn tôi: “Cô với sếp giờ là tình hình gì đây?”

Tôi thở phào một hơi dài thườn thượt: “Anh ta quyết định nuôi tôi như chim yến rồi.”

“Thế anh ấy vẫn muốn ly hôn với cô sao?”

“Ly chứ! Nhưng anh có thể đừng dùng quan hệ để làm nhanh thủ tục không? Cứ đi theo quy trình bình thường thôi, đăng ký trước, rồi chờ hết một tháng ‘thời gian bình tĩnh’ xong mới nhận giấy ly hôn?”

Tôi quyết tâm lợi dụng một tháng đó để kiếm cho bằng được 5 triệu.

Thư ký Trần do dự.

Nhưng trước sự nài nỉ mặt dày của tôi, anh ta cũng đành đồng ý, đưa tôi đến Cục Dân chính làm thủ tục đăng ký ly hôn.

Chiều hôm đó, bố tôi gọi điện đến.

Sau khi biết Cố Trường Lâm không đồng ý hợp tác và đã làm thủ tục ly hôn với tôi, ông ta lồng lộn như thú dữ.

Sợ ông ta làm hỏng chuyện tốt của mình, tôi nói dối rằng mình đã lỡ ăn viên kẹo cao su đó từ trước, lúc thuốc phát tác thì đã tìm đại một nam người mẫu ở quán bar để giải quyết rồi.

Bố tôi suýt nữa thì ngất xỉu vì tức.

Nhưng vì tôi đã “mất thân”, ông ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà bấu víu lấy nhà họ Cố nữa, đành ngậm ngùi chấp nhận cuộc liên hôn này đi đến hồi kết.

Tôi trút được một gánh nặng ngàn cân.

Tin tốt là ngay đêm đó, sau khi báo với Cố Trường Lâm rằng tôi đã dọn vào tòa nhà chuông, anh ta lập tức chuyển cho tôi 5 triệu.

Tin tốt hơn nữa là, dường như anh ta đã quên mất con chim yến nhỏ này, suốt một tuần liền không hề liên lạc.

Đêm hôm đó, nghĩ chắc Cố Trường Lâm sẽ không tới tìm mình đâu, tôi cùng Quý Dao đi bar chơi.

Đúng lúc quán bar có chương trình nhảy để được miễn phí hóa đơn, hai đứa chúng tôi lên sân khấu nhảy một bài “Trouble Maker” cực kỳ nóng bỏng.

10

Lúc bước xuống sân khấu, đám đàn ông xung quanh nhìn chúng tôi đến ngây người.

Đặc biệt là Lục Tu, gã người yêu cũ của tôi.

Đôi mắt đào hoa đa tình của gã cứ dính chặt lấy người tôi không rời.

Cũng dễ hiểu thôi.

Hồi còn yêu gã, tôi ăn mặc cực kỳ bảo thủ, mùa hè nóng nực mặc váy cũng chẳng dám để lộ bắp chân, lúc nào cũng phải che đến tận mắt cá.

Còn giờ đây, áo thun đen hở rốn phối với chân váy siêu ngắn, khoe trọn vòng eo thon trắng ngần và đôi chân dài miên man như trong truyện tranh.

Ánh mắt chạm nhau.

Tôi và Quý Dao đều thấy xui xẻo, chỉ muốn tránh xa gã ra.

Thế nhưng cô bạn gái Bạch Nhược Y của gã đột ngột ôm chặt lấy tay gã, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nũng nịu cười nói:

“Anh bảo Kiều Nam xấu xí lắm, ăn mặc như gái quê làm anh chẳng có chút ham muốn nào. Nhưng hôm nay gặp, rõ ràng cô ta rất xinh đẹp mà, sao anh lại lừa em?”

Lục Tu khẽ cười: “Đừng nói là em đang ghen đấy nhé? Cô ta chỉ có cái mặt thôi, thực chất thì cổ hủ, nhạt nhẽo vô cùng. Thậm chí có cởi sạch đứng trước mặt anh thì anh cũng chỉ thấy buồn nôn thôi, anh đá cô ta tám đời rồi.”

Tôi sững người.

Không ngờ kẻ từng đứng trước toàn thể giáo viên và sinh viên trong buổi lễ khai giảng, thề thốt sẽ yêu tôi trọn đời trọn kiếp, giờ đây lại có thể nhục mạ tôi giữa chốn đông người như thế.

Mà lý do hai đứa chia tay cũng là vì gã không quên được “ánh trăng sáng” Bạch Nhược Y này, bị tôi bắt gian tại trận ngay trên giường.

Nghĩ lại những ngày tháng yêu gã ngu ngốc đó, tim tôi thắt lại, những giọt nước mắt nóng hổi không kìm được mà trào ra.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!