Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
1
Một là vì lời anh ta nói.
Hai là vì bộ dạng của anh ta lúc này.
Gương mặt điển trai ấy đỏ bừng, đôi mắt ngấn nước, đuôi mắt dài hẹp đỏ rực lên như tô điểm bằng cánh hoa hồng.
Toàn thân anh ta ướt đẫm, chiếc sơ mi trắng dán chặt vào cơ thể, thấp thoáng những múi bụng săn chắc.
Trông anh ta lúc này chẳng khác nào một nam yêu tinh gợi cảm đầy mê hoặc.
Dựa trên kinh nghiệm xem phim dày dặn, tôi biết ngay anh ta bị trúng thuốc rồi.
Tôi tiến lên hỏi: “Anh… nhịn nổi không đấy?”
“Không ổn thì để tôi đưa anh đi bệnh viện. Đừng để xảy ra án mạng.”
Cố Trường Lâm trông có vẻ đã nhẫn nhịn đến cực hạn, hơi thở mỗi lúc một dồn dập hơn.
Tôi định gọi điện cho thư ký Trần, nhưng anh ta đột ngột thay đổi ý định, một tay ép mạnh tôi vào tường, bóp lấy cổ tôi rồi cúi đầu hôn xuống thật mãnh liệt.
Mắt tôi trợn tròn, lấy tay đập vào lồng ngực nóng bỏng của anh ta: “Bình tĩnh, bình tĩnh đi! Đừng như vậy!”
Anh ta chộp lấy tay tôi, giọng khàn đặc: “Giúp tôi, xong việc cô muốn bồi thường gì tôi cũng đáp ứng.”
Nói xong, nụ hôn ấy lại ập đến bao trùm lấy tất cả, chiếm đoạt đầy mạnh mẽ…
2
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Cố Trường Lâm không còn ở trên giường.
Toàn thân tôi đau nhức như bị xe tải cán qua, đau đến mức không đứng thẳng lưng nổi.
Lúc mặc quần áo bước ra ngoài, tôi thấy anh ta đang diện chiếc áo tắm trắng, ngồi trên sofa phòng khách, dáng vẻ lười biếng đầy thỏa mãn.
Bốn mắt nhìn nhau.
Những hình ảnh xấu hổ đêm qua xẹt qua đại não, khiến mặt tôi nóng bừng, đến cả sau gáy cũng nóng ran.
Đang định nói gì đó để phá vỡ sự ngượng ngùng thì Cố Trường Lâm đã mặt không cảm xúc, lên tiếng trước: “Không biết đây là lần đầu của cô. Tôi có thể đòi bồi thường cao hơn một chút.”
Tôi đờ người.
Ngủ với chồng mình mà cũng có tiền bồi thường sao?
Nghĩ đến việc đang cần tiết kiệm tiền mua nhà, tôi xòe 5 ngón tay ra, ra hiệu không lời là 5 vạn.
Trong mắt Cố Trường Lâm lóe lên một tia khinh bỉ, anh ta đưa điện thoại cho tôi: “Tự nhập số tài khoản đi.”
Tôi vừa nhập vừa chửi thầm trong lòng: [Đã muốn ra vẻ đại gia cho tiền thì thôi đi, cho rồi lại còn bày cái bộ mặt khinh người đó ra cho ai xem chứ?]
Lúc anh ta điền tên người nhận, lại hỏi: “Cô tên gì?”
Tôi lại ngẩn ra: “Anh không biết tôi?”
Cố Trường Lâm hỏi vặn lại: “Tôi phải biết cô sao?”
Tôi cạn lời luôn.
Nghĩ kỹ lại thì kết hôn gần ba năm, anh ta chưa từng nhìn mặt tôi thật.
Tôi cố nén cười, đáp: “Kiều Nam. Chữ ‘Nam’ trong phương Nam ấy.”
“50 vạn chuyển rồi đấy. Nhớ kín miệng về chuyện này.”
“Hả?”
“Có vấn đề gì sao?”
Tôi không ngờ là mình đã nói tên ra mà anh ta vẫn không nhận ra vợ mình.
Càng không ngờ là ngủ một giấc lại được tận 50 vạn!
Nhìn tin nhắn báo tiền về tài khoản, tôi thầm nghĩ: Nếu ngủ với anh ta thêm vài lần nữa, chẳng phải mình sẽ phát tài to sao?
Đảo mắt một cái, tôi mỉm cười nhẹ nhàng: “Không vấn đề gì. Nhưng nếu lần sau anh lại gặp chuyện tương tự, cứ tìm tôi nhé.”
Mặt Cố Trường Lâm lập tức đen xì như đít nồi.
Anh ta gọi thư ký Trần vào, ra lệnh: “Đưa cô ta ra tiệm thuốc, tận mắt chứng kiến cô ta uống thuốc tránh thai cho tôi.”
Sau đó lại cảnh cáo tôi: “Sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Thư ký Trần đứng bên cạnh mắt trợn tròn như mắt cá vàng, ngập ngừng: “Sếp, anh…”
Sợ thư ký Trần nói ra thân phận của mình làm hỏng kế hoạch phát tài, tôi lập tức cắt lời, kéo tay anh ta lôi ra ngoài: “Đừng nói nữa, đưa tôi đi mua thuốc nhanh lên!”
3
Ra khỏi khách sạn, thư ký Trần hỏi: “Cô cãi nhau với sếp sao?”
Xác định xung quanh không có ai, tôi hạ thấp giọng: “Anh ta không nhận ra tôi, coi tôi là gái rồi.”
Thư ký Trần kinh ngạc không thôi, nhưng rồi cũng nhanh chóng hiểu ra và an ủi tôi.
Tôi cười như không có chuyện gì: “Nhớ giữ bí mật cho tôi. Nếu anh ta cần ‘dịch vụ đặc biệt’ lần nữa, anh cứ tìm tôi.”
Thư ký Trần đổ mồ hôi hột: “Sếp vốn là người thanh tâm quả dục, không bao giờ chơi bời bên ngoài. Lần này là do bị người ta ám toán trong tiệc rượu, nếu không phải tôi tự ý liên lạc với cô, chắc anh ấy nổ tung mà chết mất.”
Tôi khá bất ngờ.
Cái cách Cố Trường Lâm “hành” tôi đêm qua chẳng giống người thanh tâm quả dục chút nào.
Nhưng nghe việc anh ta tự trọng, sạch sẽ như vậy, lòng tôi cũng thấy thoải mái hẳn.
“Với lại sớm muộn gì sếp cũng biết thân phận của cô thôi, cô giấu thế này không hay lắm đâu?”
“Có gì mà không hay? Quá hay luôn ấy chứ! Ai bảo anh ta không nhận ra tôi.”
Nói xong, tôi bày ra bộ mặt đáng thương: “Tôi từ nhỏ đã phải ở nhờ dưới quê, bố không thương mẹ không yêu. Cứ ngỡ lấy chồng là kết thúc kiếp nạn, ai dè sếp của anh chẳng đưa cho tôi đồng nào, có chồng còn thảm hơn không có. Anh cứ coi như thương hại tôi đi, để tôi kiếm chút tiền từ anh ta. Đợi hai tháng nữa ly hôn, tôi sẽ biến mất ngay lập tức, tuyệt đối không đeo bám.”
Có lẽ mủi lòng trước “số phận bi thảm” của tôi, thư ký Trần thở dài: “Được rồi, nhưng nếu sếp mà biết sự thật, cô phải gỡ tội cho tôi đấy.”
Tôi vỗ vai anh ta: “Yên tâm, quân tử nhất ngôn. Giờ thì đi mua thuốc thôi.”
“Cô định uống thật à?”
“Tất nhiên rồi, tôi có yêu đương gì anh ta đâu, vả lại cũng sắp ly hôn tới nơi, nếu mà dính bầu thì có mà phiền chết đi được.”
4
Kể từ đó, ngày nào tôi cũng mong ngóng Cố Trường Lâm bị trúng thuốc.
Đợi suốt một tuần mà chẳng có kết quả, tôi thậm chí còn đề nghị Thư ký Trần hạ thuốc anh ta.
Thư ký Trần không dám, bảo rằng kẻ cuối cùng dám hạ thuốc Cố Trường Lâm đã bị anh ta cho người cắt đứt gân tay rồi.
Thế là tôi đành đổi chiến thuật.
Tôi xin anh ta danh sách sở thích, lịch trình của Cố Trường Lâm…
Quyết tâm trêu chọc cho bằng được, khiến anh ta phải tình nguyện nuôi tôi như một chú chim yến trong lồng kính.
Nói cũng khéo.
Cái ngày tôi đến quán bar để “tình cờ gặp gỡ” Cố Trường Lâm, lại bắt gặp anh ta đang đánh nhau với mấy gã đàn ông.
Đám đông đứng xem xì xào rằng, có một mỹ nữ phải lòng anh ta, bị từ chối nên đâm ra quá giận hóa thẹn, bèn gọi người đến dạy cho anh ta một bài học.
Tôi nghĩ, chắc là tại mình quá lương thiện thôi.
Ngay khoảnh khắc một gã rút dao định đánh lén từ phía sau, tôi đã lao thẳng tới ôm chầm lấy anh ta.
“Cẩn thận!”
Cố Trường Lâm không sao.
Nhưng cánh tay trái của tôi bị đâm trúng.
Cố Trường Lâm quay đầu lại, kinh ngạc nhìn tôi.
Thấy tay tôi bị thương chảy máu, trong mắt anh ta lập tức bùng lên một ngọn lửa giận.
Anh ta chửi một câu “Chán sống rồi!”, rồi vung chân đá bay gã cầm dao.
Lúc này bảo an mới khống chế được những kẻ gây rối còn lại.
Quản lý cũng chạy tới cúi đầu khúm núm xin lỗi Cố Trường Lâm.
Cố Trường Lâm chẳng buồn liếc mắt nhìn lão ta lấy một cái, nhanh chóng bế thốc tôi lên xe.
Tại bệnh viện, sau khi đã khâu vết thương xong.
Anh ta nhìn tôi, giọng nghiêm nghị: “Sao cô lại ở đó?”
Hả?
Chẳng lẽ anh ta nghi mình theo dõi?
“Tôi đi chơi mà.”
“Tại sao lại đỡ dao cho tôi?”
Tôi đảo mắt một cái, quyết định tận dụng triệt để cơ hội này, giọng điệu trở nên thẹn thùng, e ấp:
“Một ngày vợ chồng, trăm ngày tình nghĩa, tôi không nỡ nhìn anh bị thương.”
Gân xanh trên trán Cố Trường Lâm khẽ giật giật:
“Chỉ là một cuộc giao dịch, đừng nói chuyện tình nghĩa vợ chồng ở đây.”
“Nhưng anh là người đàn ông đầu tiên của tôi, tôi khó mà quên được anh lắm.”
Vành tai Cố Trường Lâm hơi ửng đỏ, giọng nói có chút không tự nhiên:
“Chuyển cho cô 50 vạn để tĩnh dưỡng, sau này gặp lại cứ coi như không quen biết, càng đừng xía vào việc của tôi.”
“Ồ ồ, vâng…” (Vâng cái con khỉ ấy!)
Đợi anh ta chuyển khoản xong rồi cất điện thoại, tôi chợt thấy vết thương này đáng giá ghê gớm, khóe môi không kìm được mà nhếch lên.
Ánh mắt Cố Trường Lâm khựng lại: “Cô cười cái gì?”
“Hả? Tôi chỉ thấy anh vừa đẹp trai vừa hào phóng, là một người cực kỳ cực kỳ tốt luôn ấy.”
“Tôi có thể xin tài khoản WeChat của anh không?”
“Thêm để làm gì?”
“Chẳng phải tôi vì anh mà bị thương sao, khi nào khỏi tôi báo anh một tiếng cho anh yên tâm.”
Thực chất là tôi muốn khoe cuộc sống tích cực rạng rỡ của mình để tạo cảm giác tồn tại trước mặt anh ta.
Cố Trường Lâm cười khẩy một tiếng, ánh mắt sắc lẹm như nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của tôi.
“Đừng có ảo tưởng về tôi, tôi chẳng có chút hứng thú nào với cô đâu.”
“Ờ.”
Không cho thì thôi, dù sao tôi cũng có Thư ký Trần làm “nội gián” rồi.
Tôi đứng dậy định đi ra ngoài.
Cánh tay dài của Cố Trường Lâm duỗi ra, đưa điện thoại đến trước mặt tôi.
“Gì vậy?”
“Chẳng phải muốn thêm WeChat sao? Tự cầm lấy mà làm.”
Thật là… ngoài ý muốn.
Tôi cầm lấy điện thoại, thêm tài khoản WeChat phụ của mình vào.
Cảm giác như lại tiến thêm một bước trên con đường phát tài rồi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨