Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
25
Hai tháng sau.
Tôi được đưa vào phòng phẫu thuật.
Giữa chừng, tôi gặp một cơn ác mộng.
Có người ôm lấy tôi từ phía sau, tựa vào vai tôi mà khóc nức nở.
Tôi muốn quay người lại nhưng bị người đó ấn chặt đầu, không cho ngoái đầu nhìn.
Sau đó tôi tỉnh dậy.
Khoan đã… tôi tỉnh dậy giữa lúc phẫu thuật sao?
Mở mắt ra, tôi phát hiện mình thậm chí còn chưa bắt đầu phẫu thuật, và tôi không hề ở trong bệnh viện?!
Ngoài cửa sổ là một vùng biển bao la không gợn sóng?!
Quay đầu sang bên cạnh, tôi thấy một người đã lâu không gặp đang nằm đó.
Hắn mặc bộ đồ phẫu thuật y hệt tôi, trên tay đeo vòng định danh ghi tên và nhóm máu.
“Tạ Cảnh Châu, sao anh lại ở đây?!”
Hắn chỉ mỉm cười nhàn nhạt: “Đến để bù đắp lỗi lầm của anh.”
Tôi lập tức nghĩ đến việc hắn định làm gì, cả người lạnh toát: “Anh điên rồi. Ghép tạng sống là phạm pháp. Anh không muốn sống nữa sao!”
Hắn bình thản đến cực điểm: “Em đừng lo, hiện tại công nghệ tim điện tử đã có thể thay thế tim người. Cơ thể anh khỏe mạnh, dùng được. Nhưng em thì không, nếu không cấy ghép ngay, trái tim em sẽ không trụ được đến cuối năm nay đâu.”
Chẳng trách dạo này dù tôi không diễn, không muốn ngất, thì thỉnh thoảng vẫn bị mất đi ý thức.
“Anh đừng làm bậy, anh trai tôi nói đã tìm được nguồn tim phù hợp rồi, anh không cần thiết phải…”
“Đó chỉ là cái cớ anh lừa mọi người để em chịu ở lại bệnh viện thôi. Từ đầu đến cuối, chỉ có trái tim của anh là tương thích với em.”
“Anh đúng là đồ điên! Không bác sĩ nào dám nhận rủi ro này đâu! Tôi không cần trái tim bẩn thỉu của anh!”
“Bẩn sao… Vậy thì chịu thôi. Anh chỉ có duy nhất trái tim này, em vẫn dùng được mà. Yên tâm đi, đây là hải phận quốc tế, các bác sĩ đều là những tay kéo lừng danh được thuê với giá cắt cổ. Ngoan, chỉ cần ngủ một giấc là xong thôi.”
Tôi liều mạng vùng vẫy, phát hiện tay chân đều đã bị dây đai trói chặt.
Một y tá đi vào, đâm một mũi tiêm vào cánh tay tôi.
Tôi cắn rách đầu lưỡi, muốn dùng cơn đau để giữ lấy sự tỉnh táo, nhưng nụ cười của Tạ Cảnh Châu vẫn cứ mờ dần đi trong tầm mắt…
Tên điên này.
26
Hai năm sau.
Tôi tham gia một chuyến đi bộ xuyên rừng mưa.
Suốt hành trình, anh trai tôi không ngừng gọi điện kiểm tra.
Cứ cách ba bữa năm bữa lại hỏi tôi đang ở đâu, bắt gửi định vị, hỏi trái tim thích nghi thế nào, chỉ cần thấy không ổn là phải dừng lại ngay.
“Anh à, một năm qua em hết lên trời lại xuống biển, có thiếu trò gì đâu. Khỏe lắm!”
Năm đó sau khi phẫu thuật xong, tôi được đưa trở lại bờ.
Thẩm Kiều phát hiện tôi biến mất khỏi bệnh viện, anh suýt nữa đã lật tung cả Cảng Thành lên để tìm kiếm.
Kết quả là chỉ trong chớp mắt, tôi đã xuất hiện với một ca phẫu thuật thay tim hoàn mỹ.
Ca mổ cực kỳ thành công, không hề có bất kỳ phản ứng đào thải nào.
Còn Tạ Cảnh Châu thì biến mất.
Sau khi thay tim, tôi thỏa sức trải nghiệm những thứ mà trước đây không bao giờ dám chạm vào: bơi lội, chạy bộ, đạp xe, lặn biển, nhảy bungee, đi nhà ma…
Tôi cảm nhận được trái tim mình đang đập mạnh mẽ và khỏe khoắn.
Trải nghiệm xong những hoạt động ngoài trời cơ bản, tôi bắt đầu hướng tới thám hiểm rừng già.
Trên đường đi, tôi gặp một người đàn ông dáng người cao lớn nhưng luôn đi đứng khom lưng.
Anh ta đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang kín mít, vành mũ kéo xuống rất thấp.
Cả người anh ta như hòa vào sự ẩm ướt của rừng mưa, tách biệt hoàn toàn với đám đông.
Tôi đi theo anh ta suốt một quãng đường, phát hiện anh ta thở dốc rất nặng nề, cứ đi vài bước lại phải nghỉ.
Tôi không hiểu với tình trạng sức khỏe như thế, anh ta còn đến đây hành hạ bản thân làm gì.
Một đêm nọ, đoàn chúng tôi hạ trại nghỉ ngơi trong lều.
Đột nhiên trưởng đoàn mồ hôi đầm đìa, lớn tiếng hỏi mọi người xem có ai mang theo pin Lithium dự phòng mẫu X không.
Tôi bỗng đứng bật dậy, chạy thẳng đến lều của người đàn ông kia.
“Tạ Thần, anh chơi đủ chưa?”
27
Cái “đòn bánh tét” đang bọc kín mít kia chợt khựng lại.
Cuối cùng, dưới cái nhìn chằm chằm của tôi, anh ta từ từ tháo mũ và khẩu trang ra.
Lộ ra một khuôn mặt tái nhợt nhưng thanh tú.
Tôi lấy viên pin dự phòng trong túi ra: “Mau thay đi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào vị trí trái tim anh ta, lòng thắt lại: “Nạp điện cho nó trước đã.”
“Sao em biết là anh?”
Anh ta tựa vào vách lều, nở nụ cười khổ.
“Từ lần anh lao ra chắn cho tôi, tôi đã biết người đó luôn là anh rồi.”
“Trên eo anh có một vết sẹo dài, đó là vết thương khi anh cứu một cô bé năm tám tuổi.”
Tôi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của anh ta, tiếp tục nói: “Anh và cô bé đó cùng bị bắt cóc. Lúc đó có kẻ muốn bắt nạt cô bé, anh đã lao vào bảo vệ cô ấy đến chết mới thôi, còn bị trúng một dao. Sau đó, anh còn cõng cô ấy đi bộ mười mấy cây số mới được cứu thoát. Cô bé hỏi thầy giáo ai đã cứu mình, thầy giáo đã nhận nhầm hai anh em sinh đôi và nói với cô bé đó là người anh trai. Từ đó, cô bé mới bắt đầu chú ý đến người anh, và mang theo trái tim biết ơn mà yêu anh ta.”
“Nhưng ngày đó trên công hải, tôi thấy trên eo anh có một vết sẹo. Còn Tạ Cảnh Châu thì không. Người cứu tôi năm xưa, và người bây giờ khăng khăng đổi trái tim khỏe mạnh cho tôi… chỉ có thể là anh, Tạ Thần.”
Nhìn Tạ Thần với thể trạng sa sút hơn trước, lòng tôi chua xót khôn nguôi.
“Anh tưởng dùng ơn nghĩa là có thể trói buộc được tôi sao?”
Tạ Thần lắc đầu: “Anh chỉ muốn móc trái tim này trao cho em thôi.”
Đáy mắt anh ta lóe lên một tia sáng vỡ vụn: “Nó vốn dĩ… đã thuộc về em từ lâu lắm rồi. Anh chỉ là vật quy nguyên chủ mà thôi.”
28
Nhiều năm về sau.
Thẩm Miên rời bỏ thế gian trong một giấc ngủ êm đềm.
Cuộc đời cô đầy rẫy những thăng trầm ly kỳ, nếm đủ đắng cay ngọt bùi, tuy ngắn ngủi nhưng không còn gì hối tiếc.
Lúc ra đi, gương mặt cô vẫn trẻ trung xinh đẹp, nụ cười vẫn ngọt ngào ấm áp.
Ba năm cuối đời, cơ thể cô bắt đầu xuất hiện phản ứng đào thải nghiêm trọng, trái tim suy kiệt với tốc độ không thể lường trước.
Cô sợ đau, nếu dùng thuốc để cưỡng ép kéo dài sự sống, có lẽ cô vẫn trụ được thêm một năm nửa năm nữa, nhưng đó không phải là cuộc sống cô mong muốn.
Tạ Thần đã tự nhốt mình rất lâu, cuối cùng vẫn tôn trọng lựa chọn của cô.
Cả đời này họ không có con cái, nhưng có nhận nuôi một cặp bé gái mồ côi.
Sau khi Thẩm Miên đi rồi, Tạ Thần một mình nuôi nấng các con đến khi trưởng thành.
Anh sắp xếp quỹ tín thác gia đình, thu xếp ổn thỏa mọi chuyện, rồi quay trở về căn nhà nơi anh và Thẩm Miên từng “tìm lại ký ức” năm xưa.
Anh vuốt ve những dấu vết cô để lại, cuối cùng ôm lấy bức ảnh của cô, tận tay nhấn nút tắt nguồn điện của trái tim nhân tạo.
Nhịp tim dừng lại, từ nay về sau cùng người mình yêu ngủ yên ngàn thu.
Trên người cô, vẫn mang theo trái tim thực sự của anh.
Kiếp sau, anh nhất định sẽ tìm thấy cô ngay từ giây phút đầu tiên.
(HOÀN TOÀN VĂN)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨