Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
13
Buổi đấu giá tối nay được tổ chức tại biệt thự riêng của một nhà sưu tập nổi tiếng ở Cảng Thành.
Chủ nhà có thâm niên quen biết với bà Tạ từ lâu, chúng tôi đại diện nhà họ Tạ tham dự.
Hiện trường toàn là giới doanh nhân danh tiếng cùng không ít minh tinh nghệ sĩ.
Trước khi xuống xe, tôi hỏi anh ta: “Hôm nay chơi kiểu gì đó khác biệt chút được không?”
Tạ Thần hứng thú nhướn mày, bóp cằm tôi hỏi: “Em nói đi, chơi kiểu gì?”
Dạo này anh ta diễn có hơi “lố”, thường xuyên để lộ bản chất ngông cuồng của nhị thiếu gia.
Nếu là Tạ Cảnh Châu thật, chắc chắn sẽ từ chối ngay lập tức.
Tôi ghé sát tai anh ta thì thầm vài câu, vành tai Tạ Thần đỏ bừng lên ngay tức khắc.
“Em… trước đây chúng ta… chơi lớn vậy sao?”
Tạ Thần nhìn tôi bằng ánh mắt hoàn toàn khác.
Tôi không trả lời, đứng dậy xuống xe.
“Thiếu gia, đi thôi.”
Tối nay tôi cầm ly champagne, suốt buổi chỉ đi sau lưng Tạ Thần làm một “bình hoa” đúng nghĩa.
Buổi đấu giá hơi tẻ nhạt, không ít người đến bắt chuyện với anh ta.
Không ai nhận ra đối tượng họ đang cố gắng lấy lòng không phải là Tạ Cảnh Châu.
Những nam thanh nữ tú kia nịnh nọt Tạ Thần, mưu cầu leo lên được mối quan hệ với nhà họ Tạ.
Tôi chợt nhận ra, những người luôn đắm mình trong sự tán dương và vỗ tay là những người dễ đánh mất bản thân nhất.
Giữa chừng, một gã bụng phệ dẫn một cô minh tinh nhỏ đi tới: “Tạ tổng, đây là cô gái mà ngài từng khen diễn tốt đấy ạ, năm nay mới sinh viên năm ba, ngài xem tối nay…”
Cô gái đó mới đôi mươi, trông như đóa hồng chực nở, đôi mắt to mọng nước trông thật đáng thương.
Tạ Thần theo bản năng nhìn sang tôi.
Chắc là do hôm nay tôi mặc đồ trung tính, lại đội tóc giả ngắn, đứng cạnh Tạ Thần trông giống trợ lý nhỏ của anh ta hơn.
Đối phương tưởng hôm nay Tạ tổng không dắt theo “người”, giường vẫn còn trống.
Nhưng đám cưới thế kỷ của tôi và Tạ Cảnh Châu đã được truyền thông cả Cảng Thành rùm beng suốt mấy tháng qua.
Không thể có chuyện không ai biết mà dám cố tình đâm đầu vào họng súng.
Vậy thì chỉ còn một khả năng… Tạ Cảnh Châu không chỉ ngoại tình với Khương Chi, mà việc hắn “dung nạp trăm sông” bên ngoài vốn là một bí mật công khai trong giới thượng lưu rồi.
Nhìn cái giọng điệu đưa người đến đầy vẻ “đường quen lối cũ” của gã đàn ông đó, rõ ràng đây chẳng phải lần đầu tiên…
Rất có thể, Tạ Cảnh Châu mới chính là kẻ chơi bời trác táng nhất trong hai anh em nhà họ Tạ.
Dạ dày tôi co thắt dữ dội, một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng.
May mà trước đây tôi lấy cớ tim không khỏe để trì hoãn việc tiến đến bước cuối cùng với hắn.
Nếu không, tôi đã thấy mình bẩn thỉu đến chết mất.
Tạ Thần lúc này như ngậm phải thuốc câm, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Từ chối ngay lập tức?
Rất dễ lộ tẩy.
Chấp nhận?
Trước mặt vị hôn thê danh nghĩa là tôi đây, cho dù anh ta không có ý định giữ gìn hình tượng cho anh trai mình, thì chuyện đó cũng quá sức phi lý.
Vẫn là phải để tôi ra tay thôi.
Thấy cô gái kia sắp bị đẩy vào lòng Tạ Thần, tôi lên tiếng: “Rượu này khó uống quá.”
Tạ Thần hỏi: “Vậy sao? Ly của anh thấy cũng được mà.”
Tôi ngậm một ngụm rượu, kéo cổ anh ta xuống, truyền sang cho anh ta ngay trước mặt bao nhiêu người: “Anh nếm thử xem.”
Xung quanh lập tức rộ lên những tiếng xì xào bàn tán.
Cô gái đối diện đỏ mặt tía tai, gã môi giới bên cạnh thì ngượng ngùng hết chỗ nói: “Tạ tổng, xin lỗi ngài, tôi không biết ngài có mang theo người. Vị này là…”
Tôi khẽ hắng giọng: “Trợ lý nhỏ… của Tạ tổng.”
Hồi nãy trước khi xuống xe, tôi đã bảo Tạ Thần phải phối hợp với mình, chơi trò “tổng tài bá đạo và nam trợ lý”, anh ta đã hứa sẽ không tiết lộ thân phận của tôi, nếu không sẽ phải chịu phạt.
“Hóa ra Tạ tổng lại thích khẩu vị này… Vậy chúng tôi xin phép cáo từ!”
Tôi tin chắc rằng tiệc tối còn chưa kết thúc, tin đồn Tạ Cảnh Châu “ăn tạp” cả nam lẫn nữ sẽ lan khắp giới thượng lưu Cảng Thành.
Đang đắc ý, eo tôi bỗng bị nhéo nhẹ một cái: “Công khai hủy hoại hình tượng của anh, em đắc ý lắm hả?”
“Anh đây là vu khống, là oan uổng cho em quá.”
Tôi vặn lại ngay: “Hay là để em đi nhé, rồi anh đón cô minh tinh kia về?”
Tạ Thần ngậm đắng nuốt cay không dám nói gì, dù sao thì tôi cũng đã diễn rất sảng khoái rồi.
Tối nay Tạ Thần đấu giá thành công khá nhiều vật phẩm, cần đích thân vào hậu đài để ký nhận.
Tôi tận dụng khoảng trống này, đi đến một góc vắng người.
Ở đó đã có người đợi sẵn.
Vụ tai nạn năm đó, kẻ thế thân mà Tạ Cảnh Châu sắp xếp cùng động cơ gây án của hắn đã cho tôi “nguồn cảm hứng”.
Mở rộng công ty là hoạt động kinh doanh bình thường, hắn sẽ đẩy động cơ gây án vào đó, nhưng thủ đoạn bên trong thì cực kỳ đáng nghi.
Liệu có liên quan đến thâu tóm bất hợp pháp, và có bao nhiêu công ty nhỏ vô tội đã bị hắn nhắm trúng rồi dùng bạo lực làm rỗng, nuốt chửng không thương tiếc?
Tranh thủ lúc Tạ Cảnh Châu không có mặt, thông qua các mối quan hệ, tôi thực sự đã tìm được vài nạn nhân.
Nhẹ thì bị đánh cắp bằng sáng chế, đội ngũ bị cô lập, nặng thì phá sản, vợ con ly tán, thậm chí có người suýt chút nữa đã chọn con đường cùng.
Nhân cơ hội buổi đấu giá để che mắt thiên hạ, chúng tôi đã có cuộc tiếp xúc sơ bộ.
Vừa nghe tôi muốn điều tra nhà họ Tạ, họ đều đồng lòng phối hợp, còn tích cực cung cấp bằng chứng.
30 phút sau, tôi kết thúc cuộc trao đổi.
Kiểm tra điện thoại mới thấy Tạ Thần vẫn chưa đi tìm mình.
Gọi cho anh ta thì không có người nhấc máy.
Lạ thật.
Men theo tiếng chuông điện thoại, tôi tìm thấy xe của Tạ Thần.
Anh ta đang tựa vào trong xe, bất động.
Tôi trực tiếp kéo cửa xe ra: “Cảnh Châu, sao anh không nghe máy…”
Cổ tay tôi bị bóp chặt.
Giây tiếp theo, tôi bị một lực mạnh kéo thốc vào trong xe.
14
Cạch!
Cửa xe đóng sầm lại.
Khóa trái.
Lúc lên xe, sau đầu tôi lại bị va đập thêm một cái nữa.
Đúng là cái đầu khổ nạn.
Chưa kịp hoàn hồn, cả người tôi đã bị ép xuống ghế da cao cấp.
Hàng ghế sau đã được hạ xuống hoàn toàn từ trước.
Trong xe tối om.
Cuối cùng tôi cũng nhìn rõ “kẻ thủ ác”.
Tạ Thần đang thở dốc hổn hển, hai tay ấn chặt lấy vai tôi, sức lực lớn đến kinh người.
Nhờ ánh sáng yếu ớt lọt vào từ phía trước, tôi thấy mặt anh ta đỏ bừng một cách bất thường, tóc mái rối bời, mồ hôi đầm đìa, quần áo xộc xệch, chiếc kính cận đã biến mất từ bao giờ.
Hơi thở của anh ta mỗi lúc một nặng nề, yết hầu lên xuống liên hồi, áp sát phía trên tôi như một lò lửa đang nung đỏ.
“Đừng động đậy.” Giọng anh ta khản đặc đến đáng sợ.
“Anh bị bỏ thuốc à?”
Cái phản ứng này, nếu tôi không nhận ra thì đúng là đồ ngốc.
Xem ra tối nay có kẻ quyết tâm đưa người lên giường nhị thiếu gia nhà họ Tạ cho bằng được, đến cả thủ đoạn hạ lưu này cũng dùng tới.
Anh ta cắn chặt môi dưới, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ u uất: “Có thể… giúp anh không…”
Dược tính quá mạnh, Tạ Thần khó chịu nhắm nghiền mắt lại, mi mắt nóng hổi đỏ rực.
Thấy tôi không phản ứng, anh ta đã không chịu nổi nữa, tóm lấy cổ chân tôi kéo xuống…
Chát!
Tôi vung tay tát anh ta một cái thật kêu.
Kết quả, anh ta không những không thấy đau, trái lại còn kích phát một cơn run rẩy phấn khích.
Anh ta nắm lấy tay tôi, áp vào gò má nóng bỏng, ngước mắt nhìn tôi với ánh mắt ướt át: “Nữa đi.”
Lần này thì tôi hoàn toàn đờ người ra luôn rồi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨