Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
10
Cách đây không lâu, tôi dùng tài khoản phụ kết bạn WeChat với Khương Chi dưới danh nghĩa khách hàng tư vấn thiết kế.
Lúc ăn sáng, tôi lướt trúng một dòng trạng thái đâm sầm vào mắt.
Đó là bộ ảnh 9 tấm mới nhất của Khương Chi.
[Cùng người thương check-in Paris!]
[Nhận được món đồ Chanel đầu tiên trong đời, anh ấy nói em xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất.]
[Sáng dậy không nổi nên lỡ mất cà phê pha tay, đều tại anh ấy hết!]
Xem ra đêm qua bọn họ đã có một đêm “nồng cháy”.
Ảnh chỉ chụp bóng người và các góc khuất, không lộ mặt.
Nhưng bàn tay đang đan chặt lấy tay Khương Chi kia, tôi tuyệt đối không thể nhìn lầm.
Trên ngón áp út của hắn thậm chí vẫn còn vệt hằn của chiếc nhẫn đính hôn.
Chẳng trách trước đây tôi đòi đi Pháp tuần trăng mật, Tạ Cảnh Châu lại bảo đổi chỗ khác, nói bên đó dạo này an ninh không tốt.
Biểu cảm của hắn lúc đó, giờ nghĩ lại mới thấy thật “vi diệu”.
Có sự thấp thỏm sợ bị tôi phát hiện, có sự tự tin chắc chắn tôi không thể nào biết được, và có cả sự đắc thắng của kẻ nắm thóp tất cả.
Còn cô bạn thân chí cốt Khương Chi của tôi nữa… Món Chanel đầu tiên trong đời?
Thế đống túi xách tôi tặng cô ta hồi đại học tính là cái gì?
Tính là tôi ném xuống biển chắc?
Tôi không khỏi cười cay đắng.
Điều làm tôi tổn thương nhất trong chuyện này, chính là việc tôi chưa từng ngờ tới người đó lại là Khương Chi.
Tôi và cô ta quen nhau từ cấp hai, tròn mười năm ròng rã.
Sau khi mẹ cô ta tái giá, người bố dượng đối xử với cô ta rất tệ, mẹ cô ta vì sợ chồng nên cũng chẳng màng quan tâm.
Năm lớp 9, Khương Chi vẫn mặc bộ đồng phục cũ mèm không vừa vặn, tóc mái che kín mắt, cả người lúc nào cũng u ám.
Trẻ con thường thích những gì xinh đẹp sạch sẽ, nên cô ta trở thành “kẻ vô hình” trong lớp.
Lúc đó tôi vừa trở thành bạn cùng bàn với cô ta, chủ động bắt chuyện nhưng cô ta không đáp lại.
Một lần thu tiền quỹ lớp đi dã ngoại, lớp bị mất tiền.
Có người nói chắc chắn là Khương Chi lấy trộm, vì tiết thể dục chỉ có mình cô ta ở lại lớp.
Tôi thoáng thấy băng vệ sinh trong ngăn bàn cô ta, biết là cô ta đến ngày nên không khỏe mới ở lại.
Đối mặt với lời chỉ trích, Khương Chi chỉ đỏ mặt tía tai, không thể thốt nên lời vì lý do tế nhị, nước mắt lặng lẽ rơi.
Tôi đã đứng dậy làm chứng cho cô ta: “Thưa cô! Em tới tháng, là bạn Khương Chi giúp em quay lại lấy băng vệ sinh ạ!”
Cả lớp xôn xao.
Lúc đó, tôi cảm thấy mình như một hiệp sĩ đang bảo vệ công chúa vậy.
Sau lần đó, chúng tôi dần trở thành bạn cùng bàn, bạn thân, rồi bạn chí cốt.
Cô ta là một nhà thiết kế thời trang rất có thiên phú, tôi khuyến khích cô ta đừng làm “trâu ngựa” cho người khác làm mòn cảm hứng, hãy ra riêng lập nghiệp, và chính tôi đã bỏ tiền đầu tư cho cô ta mở studio.
Trước khi tai nạn xảy ra, chúng tôi vẫn còn nhắn tin bàn bạc chi tiết đám cưới, thảo luận về độ dài váy cưới, kiểu hoa cầm tay…
Chỉ vì một người đàn ông, mười năm tình bạn của chúng tôi đã thối rữa hoàn toàn.
Một bàn tay áp lên gò má tôi.
“Sao lại khóc rồi? Lại vui quá mà khóc à?” Tạ Thần lau đi những giọt nước mắt rơi lúc nào không hay, anh ta đỏ mặt gãi đầu: “Anh chỉ ăn bữa sáng thôi mà em cảm động thế à? Vậy ngày mai…”
Anh ta hít một hơi thật sâu, dường như hạ quyết tâm cực lớn: “Ăn tiếp cũng không phải là không thể…”
Tôi không nhịn được mà bật cười qua làn nước mắt.
Cái gã nhị thiếu gia nhà họ Tạ này, không lẽ là một tên ngốc sao?
11
Ban ngày, Tạ Thần phải thay anh trai đến tập đoàn trình diện.
Công việc đã có bốn vị trợ lý đắc lực của anh trai anh ta lo liệu, Tạ Thần chỉ cần đến góp mặt là xong.
Khi Tạ Thần thay bộ vest của Tạ Cảnh Châu, đứng ở huyền quan nhìn sang, tôi có một khoảnh khắc thẫn thờ.
Anh ta dang rộng vòng tay về phía tôi: “Miên Miên, lại đây.”
“Sao vậy anh?”
Anh ta cúi người ôm lấy tôi, vùi đầu vào hõm vai tôi, mùi nước hoa nam tính vương vấn nơi đầu mũi.
“Anh sẽ giúp em tìm lại mọi ký ức.”
Đôi môi mỏng nở một nụ cười tinh quái: “Trước đây, ngày nào em cũng tiễn anh ra cửa. Chúng ta sẽ hôn nhau ở ngay chỗ này, lúc đi một lần, lúc về một lần.”
Tôi: “…”
Tạ Thần, anh muốn chơi kiểu này chứ gì?
Chị đây cũng chẳng ngại chơi tới cùng với anh đâu.
Ngay khi anh ta tưởng rằng tôi sẽ ngượng ngùng từ chối, tôi bất ngờ nắm lấy cà vạt của anh ta kéo xuống.
Tôi kiễng chân, hôn nhẹ vào cằm anh ta: “Như thế này sao?”
Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại, anh ta mạnh mẽ ép tôi vào tường, bàn tay không quên che chở cho gáy tôi: “Là như thế này.”
Trước mắt tối sầm lại.
Một nụ hôn đầy tính chiếm đoạt phủ xuống như vũ bão.
Chẳng biết qua bao lâu, tôi chỉ thấy bủn rủn cả đầu gối.
Tạ Thần mới luyến tiếc buông ra, giữa những nhịp thở dồn dập kéo ra những sợi chỉ bạc ám muội.
Đáy mắt anh ta cuộn trào dục vọng mãnh liệt, rõ ràng là chẳng muốn ra khỏi cửa nữa rồi.
Tôi nảy ra một ý, hơi nhíu mày: “Cảnh Châu, hình như kỹ năng hôn của anh giảm sút rồi thì phải…”
Tạ Thần: “…”
Cuối cùng, tôi dịu dàng tiễn anh ta ra cửa trong tiếng đóng sầm cửa đầy bực dọc.
Nếu anh ta chịu quan sát kỹ hơn cách anh trai mình và tôi đối đãi với nhau, hoặc nếu hai anh em họ có thông đồng trước, thì hôm nay anh ta đã không bịa ra những lời nực cười đến thế.
Tạ Cảnh Châu bình thường vốn chẳng mặn mà gì với việc hôn tôi, thậm chí là bài xích.
Do vấn đề về tim mạch nên tôi phải dùng thuốc điều trị quanh năm, trên người lúc nào cũng thoang thoảng mùi thuốc Bắc.
Tôi từng tình cờ nghe thấy hắn nói với đám bạn rằng: Cái mùi trên người tôi làm hắn mất hết cả hứng, cứ lại gần là “ỉu” ngay, chẳng khác gì đang hôn một cái hũ thuốc cả.
Lúc đó tôi đã buồn rất lâu, tìm đủ mọi cách để khử mùi.
Xịt nước hoa, tắm bồn thảo mộc, tắm rửa điên cuồng, thậm chí còn có lúc từ chối uống thuốc.
Bây giờ nghĩ lại, chẳng qua là do sai người mà thôi.
Vừa rồi lúc “giáp lá cà”, tôi chỉ mới khẽ động đầu lưỡi một chút mà phản ứng của Tạ Thần đã mãnh liệt không chịu nổi, cứ như một chàng trai mới lớn lần đầu biết yêu vậy.
Môi tôi bị anh ta cắn đến rách cả da.
Đúng là đồ chó con.
Chỉ giỏi cắn người.
12
Phải nói rằng Tạ Thần đóng vai kẻ thay thế này cực kỳ tận tâm.
Ngoài việc phải thay anh trai dỗ dành vị hôn thê, anh ta còn phải đi làm, và làm “bình hoa di động” xuất hiện tại các buổi dạ tiệc của giới thượng lưu.
Ví dụ như tối nay, có một buổi đấu giá từ thiện tư nhân mà tôi và anh ta cùng phải tham dự.
Buổi chiều, Tạ Thần phái người đón tôi đến một biệt thự riêng để trang điểm và làm tóc.
Trợ lý nói Tạ tổng đã chuẩn bị lễ phục cho tôi, bảo tôi cứ tùy ý lựa chọn.
Khi đẩy cửa phòng thay đồ ra, dù từ nhỏ tôi chẳng thiếu thốn nhung lụa gì, nhưng vẫn bị choáng ngợp.
Đủ loại váy vóc, áo khoác, túi xách, giày cao gót xếp thành ba bức tường trưng bày khổng lồ.
Mọi thứ được sắp xếp ngăn nắp, mỗi mẫu đều có ít nhất hai màu trở lên, và đều là tông màu đen, trắng, xám nude mà tôi ưa thích.
Tủ kính ở giữa đầy ắp phụ kiện xa xỉ: ngọc trai, phỉ thúy, kim cương đều là trang sức cao cấp.
Quá đáng hơn là còn có cả hai chiếc vương miện…
Tôi chọn một chiếc váy đuôi cá hở lưng.
Khi mặc thử, tôi phát hiện thiết kế ôm sát vòng eo này lại vừa khít như in.
Tôi lật xem những bộ quần áo khác và thử giày, tất cả đều đúng size của mình.
Đây không thể là do Tạ Cảnh Châu chuẩn bị.
Đến việc đi thử váy cưới hắn còn thoái thác mấy lần cơ mà.
Chỉ còn một khả năng duy nhất…
“Em thích không?”
Giọng nam trầm thấp vang lên từ phía sau.
Tạ Thần tựa người vào cửa, nụ cười lười nhác, trông cực kỳ phong trần và cuốn hút.
Tôi hơi run người.
Chưa nói đến việc chuẩn bị những thứ này mất bao lâu và bao nhiêu tâm tư, làm sao anh ta biết số đo của tôi, lại còn chuẩn xác đến thế?
Người đàn ông từng bước tiến lại gần.
Cái đèn cảm ứng đáng chết bừng sáng theo tiếng động.
Khi tôi kịp phản ứng, anh ta đã ôm lấy eo tôi, khống chế tôi trước chiếc gương toàn thân.
“Trước đây em ghét chiếc gương này nhất.”
Lòng bàn tay hắn áp lên bụng dưới của tôi, dễ dàng siết chặt vòng eo.
Bàn tay của Tạ Thần rất đẹp, thon dài trắng trẻo, ẩn hiện những đường gân xanh, khi dùng lực thì các khớp xương ửng hồng nhạt.
Tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay đó, bỗng thấy khô khốc cả cổ họng.
“Tại sao?” Tôi phối hợp hỏi.
Đây là lần đầu tôi đến căn biệt thự này, Tạ Thần lại đang tự vẽ ra ký ức, tôi muốn xem xem anh ta đang định bày trò gì.
Anh ta nhìn sâu vào mắt tôi qua gương, một tay ôm eo, một tay nâng cằm tôi từ dưới lên: “Lần trước em thay chiếc áo sơ mi trắng của anh, chúng ta đã ở ngay đây…”
Anh ta khóa chặt cổ tay tôi, ép lên mặt gương.
“Lúc đó em nũng nịu lắm.”
Đôi chân dài của anh ta chèn vào phía sau bắp chân tôi, khiến đầu gối tôi phải tì vào mặt gương lạnh lẽo.
“Em phàn nàn là gương lạnh quá, mắng anh đáng ghét chết đi được, rồi khóc trông đáng thương lắm. Còn lấy tay che mắt anh, không cho anh nhìn em trong gương nữa.”
Ánh mắt chúng tôi giao nhau trong gương, giọng anh ta như phủ một lớp sương mù: “Rõ ràng là rất đẹp, anh rất thích.”
Sự miêu tả như thật của Tạ Thần khiến tôi, nếu không chắc chắn rằng mình không hề mất trí nhớ, thì đã tưởng rằng mình và anh ta thực sự từng làm chuyện ” xằng bậy” trước gương rồi.
Tôi bắt đầu không phân biệt nổi, anh ta chỉ là nhập vai quá sâu, hay vốn dĩ đã có mưu đồ từ lâu?
Hơi thở nóng hổi vương vấn bên cổ tôi, tôi cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trên cơ thể anh ta…
Cứ “tìm lại ký ức” kiểu này thì tối nay khỏi ra khỏi cửa luôn.
Tôi đẩy anh ta ra, nghiêng đầu hỏi: “Anh thích bộ này chứ?”
Anh ta nhìn kỹ một hồi: “Thích, nhưng không hợp.”
“Ồ, vậy em đổi bộ khác.”
Trong một giờ tiếp theo, tôi thay không dưới mười bộ váy, bộ nào Tạ Thần cũng không hài lòng.
Hết bộ này “hở lưng, sẽ bị cảm”, đến bộ kia “xẻ đùi, muỗi đốt”, rồi lại “cổ khoét sâu quá, dễ bị thấp khớp”
…
Tôi hoàn toàn cạn lời với anh ta.
Chẳng phải chính anh ta là người chuẩn bị đống đồ này sao?
Cuối cùng, tôi nổi khùng, thay luôn một chiếc quần dài.
“Thế này được chưa!”
Lần đầu tiên thay quần áo mà tôi vã cả mồ hôi.
“Được rồi. Chúng ta đi thôi.”
Tôi: ???
Tôi không hề biết rằng, trong lúc tôi tưởng Tạ Thần ngồi nghịch điện thoại giết thời gian, thực chất anh ta đã chụp lại từng bộ dạng của tôi.
Sau đó đóng gói, gửi thẳng cho Tạ Cảnh Châu đang ở Pháp kèm lời nhắn: [Chị dâu thơm quá.]
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨