Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
8
Đêm mới qua được nửa, tôi bắt đầu hoài nghi sức mạnh của những tin đồn.
Giang hồ đồn rằng nhị thiếu gia nhà họ Tạ là kẻ ăn chơi khét tiếng, đêm đêm đàn ca hát xướng, là khách VIP của mọi tụ điểm ăn chơi ở Cảng Thành.
Ngay cả người nhà cũng bỏ mặc anh ta, chỉ cầu trời khấn Phật cho anh ta đừng gây ra scandal nào ảnh hưởng đến gia tộc là tốt lắm rồi.
Thế nhưng, một tay chơi như vậy, trước cái nhìn của tôi… lại “đứt xích”.
Thậm chí anh ta chỉ mới làm ướt vạt áo ngủ, còn chưa kịp thực hiện hành vi “phạm tội” nào.
Nhớ lại khoảnh khắc đó, khi chiếc kính bị tháo xuống, ánh mắt Tạ Thần tối sầm lại, anh ta ôm lấy tôi mà hôn loạn xạ.
Hoàn toàn không có kỹ thuật, chẳng theo quy luật nào cả.
Trông anh ta cứ như một đứa trẻ vất vả lắm mới nhận được món quà yêu thích, nóng lòng muốn xé toạc lớp vỏ bọc bên ngoài ra vậy.
Ban đầu, tôi còn thấy buồn cười vì kỹ năng hôn như “gãi ngứa” của anh ta, vừa cười vừa né tránh.
Nhưng chỉ một lát sau, anh ta như thể tự khai sáng, tìm đúng “long mạch” mà tấn công, như thể được gắn thêm thiết bị hack vậy.
Bên tai chỉ còn lại những thanh âm ám muội và tiếng ma sát, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng, móng tay tôi bấm chặt vào vai anh ta.
Đôi chân bủn rủn, tôi không nhịn được mà rên khẽ: “Đừng…”
Yết hầu trước mắt rung động, anh ta phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
Trong không khí thoảng qua một mùi vị nồng đậm.
Tôi không kìm được mà cúi xuống nhìn.
Cằm tôi bị nâng lên.
Vành tai Tạ Thần đỏ rực, anh ta quay mặt đi chỗ khác: “Đừng nhìn.”
Vốn dĩ tôi cũng không định nghiêm túc với anh ta, chỉ muốn xem anh ta có thể diễn đến mức nào.
“Cảnh Châu, không sao đâu mà.” Tôi ân cần an ủi, “Chúng ta chưa có nhiều kinh nghiệm, từ từ luyện tập là được.”
“Em chỉ thích kiểu thuần khiết như anh thôi, chứ đừng có như em trai anh, giỏi giang mấy cũng chẳng để làm gì.”
Động tác của Tạ Thần khựng lại: “Sao lại… chẳng để làm gì?”
“Dù là em trai anh, em nói thế này không hay lắm, nhưng anh cũng nên khuyên nhủ cậu ta đi. Bên ngoài ai cũng bảo cậu ta chơi bời trác táng, lỡ rước bệnh vào thân thì khổ.”
Sắc mặt người đàn ông sa sầm xuống.
Tôi ghé sát tai anh ta, ra vẻ bí mật: “Em nghe nói, cái kiểu như cậu ta ấy, rất dễ bị… yếu sinh lý!”
Cơ mặt Tạ Thần bắt đầu co giật.
Kết hợp với biểu hiện vừa rồi của anh ta, để xem anh ta còn nhịn được bao lâu.
“Vậy em thấy,” Một lúc sau Tạ Thần mới mở lời, “thằng em anh là người thế nào?”
“Em thấy á…” Người đàn ông trước mắt áo ngủ trễ nải, cơ ngực màu mật ong lấp ló, trên đó vẫn còn vết cào tôi vừa để lại.
“Sao anh lại hỏi vậy?” Tôi vươn ngón tay, nhẹ nhàng vẽ những vòng tròn nơi trái tim anh ta, “Cậu ta làm sao so được với anh?”
Cổ tay tôi bị tóm chặt.
Ánh mắt Tạ Thần thoáng qua vẻ cố chấp: “Chẳng phải bọn anh trông giống hệt nhau sao? Tại sao không so được?”
“Anh làm em đau đấy!” Tôi uất ức rút tay ra, “Sao mà giống được, cậu ta không ‘sạch sẽ’, mà em thì ghét nhất loại đàn ông không sạch sẽ.”
Gã đàn ông “không sạch sẽ” kia biểu cảm vô cùng phức tạp: “Mấy tin báo chí toàn viết bậy thôi. Thật ra… chú em anh ngoan lắm.”
Tôi phải dùng hết sức bình sinh mới nhịn được cười: “Trước đây anh đâu có nói thế!”
Tạ Thần khẽ nhướn mày: “Trước đây anh nói thế nào?”
Tôi đem tất cả những tin đồn thối nát về Tạ Thần, thêm mắm dặm muối rồi đổ hết lên đầu Tạ Cảnh Châu, nói hươu nói vượn một hồi, cuối cùng còn bồi thêm một câu: “Anh còn bảo em phải tránh xa cậu ta ra nữa mà!”
Thực ra làm gì có chuyện đó.
Tạ Cảnh Châu vốn chẳng quan tâm tôi tiếp xúc với ai, hắn ít khi để mắt đến tôi lắm.
Tạ Thần nghe xong như bị sét đánh ngang tai, biểu cảm cực kỳ đặc sắc.
Anh ta đờ đẫn một hồi mới thốt ra được một câu: “Tiểu Thần… có lẽ không phải hạng người đó đâu, chắc trước đây anh có định kiến với nó quá.”
Tôi hỏi: “Ồ? Vậy cậu ta là người thế nào?”
Tạ Thần suy nghĩ một chút, rồi va phải ánh mắt tò mò của tôi, dường như sực nhớ ra mình đang đóng vai ai: “Thôi bỏ đi. Nó cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì.”
Tôi ngước lên hôn nhẹ vào cằm hắn: “Thế còn anh? Anh có phải người tốt không?”
Anh ta giữ chặt gáy tôi, cúi xuống hôn ngấu nghiến, thì thầm sát bờ môi: “Em quên rồi sao? Bọn anh là anh em sinh đôi, dùng chung một trái tim đen đấy.”
Bàn tay hắn trượt dọc theo sống lưng tôi: “Anh cũng chẳng phải người tốt đâu.”
9
Sáng hôm sau, tôi đặc biệt dậy sớm.
Tôi chủ động bảo quản gia rằng bữa sáng hôm nay cứ để tôi chuẩn bị.
Khi Tạ Thần ăn vận chỉnh tề trong bộ dạng của anh trai anh ta bước xuống lầu, tôi đã ngoan ngoãn ngồi chờ bên bàn ăn.
Trên bàn bày biện đủ loại món ăn sáng, và tất cả đều là… những thứ Tạ Thần ghét cay ghét đắng.
Thiên hạ đồn rằng Tạ Thần là một tay chơi sành sỏi, chuyện ăn uống hưởng thụ luôn có tiêu chuẩn cực cao, tuyệt đối không bao giờ tạm bợ.
Khi nhìn rõ những thứ bày trên bàn, lông mày anh ta nhíu chặt thành hình chữ “Xuyên” (川).
“Cảnh Châu, đây là đặc sản quê em mà anh từng bảo muốn nếm thử đấy.” Tôi đẩy một bát nước đậu, món khoái khẩu của các đại thiếu gia Bắc Kinh đến trước mặt Tạ Thần.
Nước đậu chính tông đặc quánh, mùi hương “nồng nàn” xộc thẳng vào mũi.
“Còn có cả bánh xếp nhân rau cần tây này nữa, em dậy từ 5 giờ sáng để gói đấy, đau hết cả tay luôn.”
Nói rồi, tôi chìa những ngón tay dán đầy băng cá nhân ra trước mặt hắn.
Tự gói á?
Mơ đi nhé.
Đây chính là những món kiêng kỵ của Tạ Thần mà tôi đã đặc biệt tìm hiểu qua thám tử tư.
Biết anh ta ghét nhất là rau cần tây, tôi đã đặt đồ ăn bên ngoài từ sớm, rồi dùng bát đĩa trong nhà để bày biện lại cho giống đồ tự làm.
Lớp mặt nạ hoàn hảo của Tạ Thần bỗng nứt ra một mảnh.
“Sao vậy? Anh chê tay nghề của em à?”
Nước mắt tôi chực trào, còn bồi thêm vài tiếng nấc nghẹn.
“Anh ăn…” Tạ Thần run rẩy gắp một chiếc bánh xếp xanh lét màu rau cần, “Em đừng khóc.”
“Em là vì vui quá mà khóc thôi! Nếu anh thích, ngày nào em cũng làm cho anh ăn.”
“Không, không cần đâu!” Giọng anh ta run bắn lên: “Không cần… vất vả thế đâu, anh xót lắm.”
Nhìn Tạ Thần cố nén cơn buồn nôn để nuốt hết chỗ bánh xếp, tự dưng tôi không cười nổi nữa.
Tôi không phải chưa từng làm cái trò ngốc nghếch là dậy từ 4-5 giờ sáng làm bữa sáng cho bạn trai.
Thời gian đó Tạ Cảnh Châu bận việc, xã giao nhiều lại không chịu ăn sáng, tôi lo hắn bị đau dạ dày nên làm sandwich và cà phê mang tận đến văn phòng cho hắn.
Lúc đó, ánh mắt hắn thậm chí còn chẳng buồn rời khỏi xấp tài liệu, chỉ bảo tôi để đó rồi về đi.
Tôi không dám làm phiền hắn, thất vọng đi xuống lầu.
Nhưng vừa xuống đến nơi, nhớ ra đêm qua hắn say khướt, tôi lại mua thuốc giải rượu quay trở lại.
Kết quả, tôi thấy bữa sáng mình tâm huyết làm đang nằm trên bàn làm việc của trợ lý hắn.
“Chị Thẩm Miên! Là Tạ tổng bảo em lấy đấy…” Đối phương không ngờ tôi quay lại, vội vàng giải thích.
“Không sao, em ăn đi.”
Thôi thì, có người ăn vẫn tốt hơn là bị vứt đi.
Sau lần đó, tôi không bao giờ làm những việc chỉ để tự cảm động chính mình nữa, cũng chẳng bao giờ trao đi những sự quan tâm vô ích.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨