Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
4
Vì ngày cưới đã cận kề, tôi luôn trong trạng thái bất an, không thể rời xa Tạ Cảnh Châu nửa bước.
Vốn dĩ dự án ở nước ngoài cần hắn trực tiếp đi khảo sát, nay lại để em trai Tạ Thần đi thay.
Nhưng tôi biết, người thực sự đi là Tạ Cảnh Châu, còn kẻ ở lại chính là Tạ Thần.
Buổi trưa, tôi và Tạ Thần đích thân tiễn Tạ Cảnh Châu ra sân bay.
“Chiếc xe mới em tặng anh, sao không thấy anh lái nữa?”.
Ánh mắt Tạ Cảnh Châu thoáng chút hoảng loạn, nhưng hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại, vội vàng giải thích: “Chị dâu, mấy hôm trước tôi lái đi nhậu, lúc về cậu tài xế lái hộ sơ ý làm trầy hết sơn nên tôi mang đi bảo trì rồi. Tại tôi cứ tiện tay vớ đại xe mà đi, không biết đó là quà chị tặng.”
“Ra là vậy, người không sao là tốt rồi.”
Tôi ân cần đáp lại.
Xem chừng, chiếc xe gặp tai nạn đó đã được Tạ Cảnh Châu xử lý sạch sẽ, cùng với tất cả những chứng cứ đi kèm.
Nghe vị hôn phu của mình đang dùng thân phận của em trai, mặt không biến sắc mà gọi tôi một tiếng “chị dâu”, tôi suýt chút nữa thì không nhịn được cười.
Vở kịch này, là cuộc so găng diễn xuất giữa ba con người.
Tại phòng chờ VIP của sân bay.
Hai anh em nhà họ đứng một góc nói chuyện nhỏ to.
Tôi thấy tẻ nhạt nên đứng dậy đi mua cà phê.
Vừa cầm ly cà phê quay người lại, tôi va phải một người phụ nữ đang vội vã.
Cà phê nóng hổi làm bẩn chiếc áo khoác hàng hiệu của cô ta.
Tôi vừa định lên tiếng xin lỗi, đối phương đã như con chim sợ cành cong, liên tục xua tay nói “không sao” rồi biến mất hút vào dòng người.
Tiếng loa thông báo chuyến bay vang lên.
“Thuận buồm xuôi gió nhé.”
Tôi và Tạ Thần nắm chặt tay nhau, tiễn “anh trai” anh ta lên máy bay.
Tạ Cảnh Châu nhìn sâu vào đôi bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi lần cuối, nở một nụ cười đầy ẩn ý đe dọa: “Này, chăm sóc ‘chị dâu’ của chú cho tốt vào.”
“Được, cậu cứ yên tâm mà đi.”
Đợi Tạ Cảnh Châu đi xa, tôi khoác lấy cánh tay Tạ Thần, che miệng cười khẽ: “Tiểu Thần cần phải rèn luyện thêm rồi, vừa nãy run quá hay sao mà gọi chị là ‘chị dâu của chú’ luôn kìa, hi hi.”
Cánh tay dưới lớp áo của hắn bỗng cứng đờ, rồi hắn xoa đầu tôi: “Đừng chấp thằng nhóc đó nữa. Mình về nhà thôi.”
“Được.”
Trên đường về, tôi nhận được ảnh và video từ thám tử tư.
Sau khi chúng tôi rời đi, Tạ Cảnh Châu không hề lên chuyến bay đã định, mà đi thẳng sang sảnh quốc tế để hội ngộ với một người khác.
Một người phụ nữ nhỏ nhắn run rẩy rúc vào lòng anh ta.
Giữa sân bay đông đúc, hai kẻ đó ôm hôn nồng cháy như thể không còn ai xung quanh.
Tạ Cảnh Châu tháo lớp cải trang, đeo lại kính cận, một tay ôm vai cô ta bước lên chuyến bay đi đến “thành phố tình yêu”.
Người phụ nữ đó chính là kẻ tôi đã va phải lúc mua cà phê.
Qua tấm ảnh, khi cô ta tháo khẩu trang và kính mát, lộ ra một gương mặt mà có hóa thành tro tôi cũng nhận ra được: Khương Chi, người bạn thân mười năm, cũng là phù dâu đầu tiên tôi mời cho đám cưới của mình.
5
“Sao sắc mặt em kém thế, ngồi xe không thoải mái à? Có muốn xuống đi bộ một chút không?” Tạ Thần, kẻ đang nhập vai một cách hoàn hảo, vừa lái xe vừa quan sát tôi.
Tôi đặt điện thoại xuống, cụp mắt hỏi: “Anh đưa em đến một nơi được không?”
“Em nói đi.”
“Giao lộ nơi em xảy ra tai nạn.”
Kít ——!
Chiếc xe phanh gấp.
Theo quán tính, người tôi lao mạnh về phía trước rồi bị dây an toàn giật ngược trở lại, lồng ngực đau nhức đến nghẹt thở.
Tạ Thần thần sắc căng thẳng, siết chặt vô lăng hỏi tôi tại sao đột ngột muốn đến đó.
Tôi nén đau giải thích: “Không phải bác sĩ nói em nên đi lại nhiều để giúp hồi phục trí nhớ sao?”
“Nhưng cũng không cần phải đến hiện trường…”
“Em nghĩ kỹ rồi, cách hiệu quả nhất vẫn là quay lại nơi đó, biết đâu…”
Tôi chớp mắt, nhìn hắn đầy chân thành, “…em sẽ nhớ ra ngay lập tức.”
Ánh mắt hắn tối sầm lại, dường như đang đấu tranh dữ dội.
Tôi bồi thêm một câu: “Anh cũng hy vọng em mau chóng nhớ lại, đúng không?”
“Được rồi.”
Cuối cùng, Tạ Thần cũng bẻ lái quay xe, “Nhưng chỉ cần em thấy đau đầu, chúng ta phải dừng lại ngay.”
Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, tôi rướn người hôn nhẹ vào khóe môi người đàn ông: “Cảnh Châu, có anh ở bên, em chẳng sợ gì cả.”
Nghe thấy cái tên tôi vừa gọi, bàn tay vốn đang định giữ lấy gáy tôi để đáp lại nụ hôn bỗng khựng lại.
Nụ cười trên mặt Tạ Thần tan biến sạch sành sanh, hắn thu người lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng: “Ngồi ngay ngắn lại đi.”
Xe dừng trước cổng khu công viên sáng tạo.
Ký ức như thủy triều tràn về trong tâm trí.
Ngày hôm đó, tôi mang theo bản thiết kế đám cưới mới đến tìm Khương Chi ăn trưa.
Đang chờ đèn đỏ, tôi bắt gặp một chiếc xe lẽ ra không nên xuất hiện ở đây: Chiếc Maybach phiên bản giới hạn, món quà sinh nhận tôi tặng Tạ Cảnh Châu.
Tôi định giơ tay gọi hắn, thì thấy một người phụ nữ ngồi ở ghế phụ.
Cô ta trông thanh tú, mái tóc ngắn ngang tai vừa năng động vừa đáng yêu, đang nhìn Tạ Cảnh Châu bằng ánh mắt chan chứa tình cảm.
Đó chính là cô bạn thân Khương Chi, người vừa hẹn trưa nay gặp tôi để bàn về hôn lễ.
Ngay trong khoảnh khắc chờ đèn đỏ ngắn ngủi, hai kẻ đó quấn lấy nhau hôn môi nồng nhiệt.
Xấp bản vẽ trong tay tôi rơi tung tóe xuống đất.
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
Khương Chi với đôi môi sưng tấy vừa ngẩng lên đã nhìn thấy tôi.
Cô ta hoảng loạn vồ lấy Tạ Cảnh Châu đang cầm lái.
Anh ta phát hiện ra tôi cũng sững người, chiếc xe mất lái lao thẳng về phía này!
Tôi tránh không kịp, đầu đập mạnh vào bệ đá bên đường, máu chảy không ngừng.
6
Vụ tai nạn đã qua nửa tháng.
Bệ đá ở giao lộ vẫn đứng đó, chỉ là vệt máu năm nào đã bị gột rửa sạch sẽ. “Em nghe nói đám côn đồ đó thường rình rập ở đây?”
“Ừm.”
“Vậy nên camera xung quanh đều bị chúng xử lý hết rồi sao?”
“Ừm.” Tạ Thần, người vốn đang quan tâm tôi hết mực, đột nhiên trở nên ít nói hẳn đi.
“Được rồi.” Tôi thở dài, “Tiếc là em chẳng nhớ ra được gì, ngay cả việc chỉ mặt hung thủ cũng không làm được.”
“Yên tâm đi, anh tra….anh… sẽ xử lý tất cả.”
“Nhưng đêm nào em cũng gặp ác mộng.” Tôi ôm lấy eo hắn, giọng nghẹn ngào, “Trong mơ có kẻ muốn đòi mạng em, chửi rủa sao em vẫn chưa chết…”
Cánh tay Tạ Thần siết chặt, hắn ôn tồn trấn an: “Trước đây đều là lỗi… của anh, đã làm liên lụy đến em. Sau này, anh sẽ bảo vệ em.”
7
Đêm xuống.
Tạ Thần mặc áo ngủ của Tạ Cảnh Châu, dỗ tôi đi ngủ như mọi khi.
Trước khi ngủ, tôi uống một ly vang đỏ.
Dưới cơn say ngà ngà, đôi mắt tôi mơ màng, choàng tay qua cổ người đàn ông, dùng đôi môi nóng hổi tìm kiếm khóe môi lạnh lùng của anh ta.
“Giúp em với…”
Bàn tay to lớn đặt lên thắt lưng tôi, ấn chặt tôi vào lòng anh ta.
Tôi thở gấp, khóe mắt ứa ra những giọt lệ sinh lý, khàn giọng cầu xin: “Giúp em đi mà, Cảnh Châu…”
Giây tiếp theo, tôi bị đẩy ra không chút nương tình.
Đầu đập vào cạnh tủ đầu giường, đau đến mức nước mắt tôi trào ra.
“Miên Miên!” Ánh mắt anh ta đông cứng lại, lo lắng xáp lại gần định kiểm tra vết thương.
Tôi vớ lấy khung ảnh trên tủ, ném mạnh vào người anh ta.
Tạ Thần dường như không thấy đau, vẫn nắm lấy tay tôi, không ngừng xin lỗi.
“Anh dám đẩy tôi!”
“Anh nói sẽ bảo vệ tôi, bảo vệ như thế này đấy à?”
Tôi như phát điên, mọi cảm xúc kìm nén bấy lâu tức thì bùng nổ.
Tôi vớ được cái gì trong tầm mắt là ném hết đi cái đó.
Chăn màn, gấu bông, dép lê, tinh dầu thơm…
Ném đến mệt lả, tôi thu người lại nơi góc giường mà khóc nức nở.
Suốt quá trình đó, Tạ Thần không nói một lời, chỉ lẳng lặng cúi người nhặt từng thứ dưới đất lên.
Tôi tung một cú đá vào bụng hắn: “Cấm anh nhặt, cút lên đây cho tôi!”
Anh ta khẽ thở dài, quỳ bên mép giường, dùng lòng bàn tay ấm nóng xoa bóp gan bàn chân cho tôi.
“Đá đến sưng cả chân rồi này, đau không?”
Tôi đâu có ngờ gã “Tạ Cảnh Châu” giả mạo này lại tập luyện được một thân cơ bắp rắn rỏi đến thế, bụng anh ta cứng ngắc như đá, đá vào mà cứ như tự hành hạ chân mình.
Đau chết đi được.
“Miên Miên, anh không muốn làm tổn thương em.”
Như đang nỗ lực kiềm chế điều gì đó, bàn tay Tạ Thần siết chặt lại rồi lại cẩn thận nới lỏng ra.
Anh ta giống như đang bắt lấy một con chim non, sợ quá tay thì làm nó chết, mà buông lỏng lại sợ nó vỗ cánh bay mất.
“Chẳng phải anh nói sẽ ở bên giúp em tìm lại ký ức sao?”
Vành mắt tôi đỏ hoe, uất ức lên án, “Hay là anh chê…em chỉ nhớ đến mấy chuyện này thôi?”
Người đàn ông nghiến răng ken két, nơi cổ họng phát ra tiếng thở dài trầm đục.
Cuối cùng, anh ta vươn cánh tay rắn chắc, ôm lấy eo tôi kéo lại.
“Đợi đã…”
Tôi chống tay lên bờ vai đang áp xuống, giơ tay tháo chiếc kính cận vốn chỉ thuộc về “Tạ Cảnh Châu” ra.
“Bây giờ thì được rồi.”
“Hôn em đi.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨