Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LỜI HỨA DƯỚI TUYẾT TRẮNG – CHƯƠNG 7

21

Hắn đẩy tôi vào một phòng bao khác.

Ánh đèn mờ ảo. Sắc mặt hắn khó coi đến cực điểm: “Tang Chi, rốt cuộc cô muốn làm cái gì!”

Tôi ngước nhìn hắn, giọng điệu bình thản: “Tôi muốn làm gì thì có liên quan gì đến Chủ tịch?”

Sự lạnh nhạt của tôi đã kích động Cố Trường Diên. Hắn siết chặt lấy cổ tay tôi như thể sợ rằng tôi sẽ biến mất: “Tang Chi, cô chắc chắn không muốn thấy dáng vẻ khi tôi phát điên đâu, cô rõ ràng biết tôi—”

“Tôi không biết.”

Tôi ngắt lời hắn, không chút sợ hãi mà nhìn thẳng vào mắt hắn: “Cố Trường Diên, anh hỏi tôi muốn làm gì ư? Anh hỏi sai người rồi. Đáng lẽ tôi phải hỏi anh, anh rốt cuộc muốn tôi phải thế nào đây?”

“Tôi biết tôi không xứng với anh, càng không nên có ảo tưởng xa vời mà đi trêu chọc anh. Anh có người yêu thanh mai trúc mã, sau này tôi cũng sẽ có người chồng môn đăng hộ đối của mình. Chúng ta vốn dĩ là hai đường thẳng song song không giao nhau. Tất cả những chuyện trước đây là do tôi sai, giờ tôi đã thông suốt rồi.”

“Tôi không đắc tội nổi anh, cũng không đắc tội nổi các người.”

Lời nói thốt ra rất dứt khoát, nhưng âm cuối lại mang theo vẻ lạc lõng.

Tôi gỡ tay Cố Trường Diên ra, quay người dứt khoát bước ra ngoài.

Nhưng trong lòng tôi đang đếm thầm.

Một.

Hai.

Ba.

Bốn.

Người phía sau lao tới nắm lấy tay tôi, ôm chặt tôi vào lòng.

Đầu hắn tựa vào hõm cổ tôi, giọng trầm xuống mang theo chút khàn đặc: “Tang Chi, là tôi không thể rời xa cô!”

Hắn nói: “Tôi nhận thua rồi, Tang Chi.”

“Là tôi, Cố Trường Diên không thể sống thiếu cô.”

“Đừng đi.”

Giây phút này, kẻ bề trên ngạo mạn rốt cuộc cũng phải cúi thấp cái đầu cao ngạo của mình.

Hắn vì yêu mà khúm núm, liều mạng cầu xin kẻ ở vị thế thấp hơn ban phát cho mình một chút tình cảm.

Hắn nắm tay tôi, vừa phấn khích vừa cẩn trọng ôm tôi vào lòng.

Nụ hôn đặt lên khóe môi mang theo sự trân trọng nâng niu chưa từng có.

Hắn hỏi tôi: “Tang Chi, cô có yêu tôi không?”

Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, chờ đợi một câu trả lời, lại vừa sợ hãi sẽ nhìn thấy một tia phủ nhận hay do dự trong mắt tôi.

Cái dáng vẻ hoảng loạn, bất an ấy của hắn khiến tim tôi khẽ rung động.

Thật đáng thương.

Chẳng khác nào một con chó.

Tôi ngước mắt, ánh mắt xuyên qua khe cửa, nhìn thấy Bùi Minh Nguyệt đang đứng ngoài kia.

Thấy cô ta đang run rẩy vì phẫn nộ và kinh hoàng nhưng lại chẳng dám tiến lên, tôi nhẹ nhàng vuốt ve phần tóc mai đẫm mồ hôi của Cố Trường Diên, nở một nụ cười rạng rỡ:

“Yêu chứ.”

“Tôi đương nhiên là yêu anh rồi.”

Cố Trường Diên vui sướng phát điên, hắn nói cả đời này chưa bao giờ hạnh phúc đến thế.

Thế là, tôi hỏi hắn: “Lúc yêu Bùi tiểu thư cũng không hạnh phúc thế này sao?”

“Không hề.” Hắn trả lời không một chút do dự.

Trong nháy mắt, câu nói ấy như một lưỡi dao sắc lẹm đâm xuyên qua trái tim Bùi Minh Nguyệt.

Sắc mặt cô ta trắng bệch như người chết, còn tôi thì mỉm cười.

Đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, không phát ra tiếng động: “Bùi Minh Nguyệt, cô thua rồi.”

22

Sự thất bại của Bùi Minh Nguyệt hoàn toàn nằm trong dự tính của tôi.

Cô ta được nuông chiều đến hư hỏng, nên không hề biết rằng trong tình yêu, chỉ biết nũng nịu và hờn dỗi là không đủ.

Cô ta coi sự sủng ái của Cố Trường Diên là điều hiển nhiên mà quên mất bản tính tự đại và ngạo mạn của một kẻ bề trên trong hắn.

Hắn có thể dung túng cho người yêu ghen tuông vài chuyện vặt vãnh, vì điều đó chứng minh địa vị tối cao của hắn trong lòng họ.

Nhưng hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai thách thức uy quyền của mình.

Bất kỳ ai cũng không được.

Thế mà Bùi Minh Nguyệt hết lần này đến lần khác bằng mặt không bằng lòng, dần dần bào mòn sự kiên nhẫn của hắn.

Hơn nữa, Cố Trường Diên là một kẻ mạnh thực sự, hắn khinh miệt việc cậy thế ức hiếp người yếu.

Tại ngôi trường quý tộc phân chia đẳng cấp rạch ròi này, hắn đứng trên đỉnh kim tự tháp nhưng lại đối xử công bằng với mọi sinh viên nghèo hay diện đặc cách, chưa từng ngăn cản hay nhắm vào đơn ứng tuyển của họ.

Thậm chí, họ còn có thể thách thức vị trí Chủ tịch của hắn.

Đó là sự tự tin vào bản thân mình.

Một người như vậy, bản năng sẽ nảy sinh lòng thương hại với kẻ yếu.

Trước đây, trong mắt hắn, Bùi Minh Nguyệt là kẻ đáng thương cần che chở.

Nhưng từ khi tôi xuất hiện, tôi còn đáng thương hơn, còn khiến người ta xót xa hơn cô ta nhiều.

Hắn tưởng tôi là một đóa hoa yếu ớt trước gió cần hắn bảo bọc như Bùi Minh Nguyệt.

Nhưng tôi lại cho hắn thấy năng lực mạnh mẽ của mình.

Tôi giống như một món quà đầy bí ẩn, khiến hứng thú của hắn dành cho tôi cứ thế tăng dần theo thời gian, cho đến khi thực sự động lòng.

Và điều tôi muốn, chính là ép hắn phải nhìn thấu trái tim mình, ép hắn phải thừa nhận đã rung động trước tôi.

Hiện tại xem ra, tôi đã thành công.

Bùi Minh Nguyệt đã thua triệt để dưới tay một kẻ mà cô ta coi thường nhất là tôi.

23

Một tuần sau buổi tiệc, tôi chính thức trở thành bạn gái của Cố Trường Diên.

Bùi Minh Nguyệt không chấp nhận sự thật này, cô ta điên cuồng tung tin đồn nhảm về tôi trong giới thượng lưu.

Tôi chỉ cần khóc hai trận.

Ngày hôm sau, nhà họ Bùi lập tức mất đi hợp đồng kinh doanh quan trọng nhất.

Chuỗi cung ứng vốn bị đứt gãy.

Cổ phiếu biến động dữ dội, chỉ trong một đêm tổn thất gần bảy mươi triệu tệ.

Bố của Bùi Minh Nguyệt mắng cô ta một trận lôi đình, rồi đích thân đưa cô ta đến xin lỗi tôi.

Trong căn hộ, Bùi Minh Nguyệt khóc đến sưng húp cả mắt, nhưng Cố Trường Diên chẳng thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, hắn chỉ dịu dàng dỗ dành tôi uống thêm nước.

Bùi Minh Nguyệt cuối cùng cũng hiểu ra, hắn không còn là người đàn ông cưng chiều cô ta hơn mạng sống nữa rồi.

Hắn đã có người yêu mới.

Thậm chí, hắn còn thấy chán ghét và phiền phức với cô nàng thanh mai cứ năm lần bảy lượt nhắm vào bạn gái mình.

Nhưng sau màn cảnh cáo đó, Cố Trường Diên vẫn giúp nhà họ Bùi có được dự án mới. Bùi Minh Nguyệt vẫn hận tôi thấu xương.

Ở nơi không người, cô ta nghiến răng nghiến lợi lườm tôi, gương mặt thanh tú trở nên vặn vẹo đáng sợ: “Loại khốn kiếp cướp đàn ông của người khác như mày chắc chắn sẽ xuống địa ngục!”

“Địa ngục ư?” Tôi thản nhiên liếc nhìn cô ta: “Tôi đã ở đó từ lâu rồi.”

Vào khoảnh khắc anh trai tôi chết đi, tôi chưa từng rời khỏi địa ngục dù chỉ một giây.

Tôi luôn nung nấu ý định lôi kẻ thù xuống đó cùng mình.

Hiện tại, Cố Trường Diên vẫn còn vương vấn chút tình nghĩa thanh mai trúc mã nên vẫn còn mủi lòng với cô ta.

Và tôi, sẽ đích thân chặt đứt sợi dây liên kết đó.

24

Thế là, tôi thiết kế một vụ bắt cóc.

Tôi tự bắt cóc chính mình và Bùi Minh Nguyệt, rồi lấy danh nghĩa Bùi Minh Nguyệt gửi cho Cố Trường Diên những tin nhắn điên cuồng vì hận tình, nói rằng muốn giết chết tôi.

Trên sân thượng.

Cố Trường Diên vội vã lao đến.

Nhìn thấy bóng dáng hắn, Bùi Minh Nguyệt mừng rỡ phát khóc: “Trường Diên sẽ không tha cho mày đâu!”

Nhưng tôi chỉ mỉm cười: “Cô đoán xem, người mà anh ấy không tha… rốt cuộc là ai?”

Nói đoạn, tôi nắm chặt lấy tay Bùi Minh Nguyệt, đâm mạnh lưỡi dao vào bụng mình.

Dưới ánh nhìn kinh hoàng của Cố Trường Diên, tôi run rẩy vươn bàn tay đẫm máu về phía hắn, gương mặt trắng bệch không còn giọt máu:

“Cố Trường Diên, tôi đau quá…”

Trong bệnh viện.

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, Cố Trường Diên đã cười lên trong sự vui mừng khôn xiết.

Một đại thiếu gia kiêu ngạo không coi ai ra gì như hắn, lại vì tôi mà khóc đỏ cả mắt, cẩn thận hỏi tôi có đau không.

Hắn nói là do hắn đã không bảo vệ tốt cho tôi.

Tôi đau đớn nhắm mắt lại, nhưng đôi bàn tay vẫn siết chặt lấy cổ tay hắn: “Tôi không cần lời xin lỗi.”

Cố Trường Diên luống cuống, vụng về lau đi giọt nước mắt của tôi: “Chi Chi, vậy em muốn gì?”

Tôi đột ngột mở mắt, nhìn thẳng vào mắt hắn, lực nắm ở tay mạnh đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

Tôi nói từng chữ một, rõ ràng đến gai người:

“Tôi muốn cô ta cũng phải đau.”

Nghe vậy, Cố Trường Diên sững người, im lặng hồi lâu.

Tôi cười khổ đầy thất vọng, chậm rãi buông tay hắn ra: “Anh không nỡ.”

Ngay lập tức, Cố Trường Diên đưa tay nâng lấy mặt tôi, hắn cúi xuống hôn lên đuôi mắt tôi, đầy vẻ trân trọng và xót xa: “Được, tôi hứa với em.”

Hắn đã hứa, thì nhất định sẽ làm được.

Tôi khẽ mỉm cười. Lần đầu tiên, tôi thực sự muốn mỉm cười từ tận đáy lòng.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!