Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
18
Trong văn phòng Chủ tịch.
Tôi ngồi thất thần trong phòng nghỉ, nước từ tóc nhỏ xuống làm ướt đẫm bả vai.
Rõ ràng là không khóc, nhưng hốc mắt lại đỏ rực.
Cả người hồn siêu phách lạc, trông như một chú chó nhỏ đáng thương bị rơi xuống nước, khao khát sự vỗ về của chủ nhân.
Cố Trường Diên thở dài bất lực, cầm khăn lông lau tóc cho tôi.
Tôi ngước nhìn hắn, giọng đầy tủi hờn: “Tôi rẻ mạt lắm phải không?”
Không đợi hắn trả lời, tôi lại cười nhạt một tiếng: “Chắc chắn là rẻ mạt rồi, ngay lần đầu gặp mặt anh đã nói tôi rẻ mạt mà.”
Động tác của Cố Trường Diên khựng lại, một lát sau mới lên tiếng: “Lúc đó, tôi chưa hiểu rõ về cô. Tôi xin lỗi.”
Hắn nói tiếp: “Tang Chi, thành tích học tập của cô rất tốt, năng lực làm việc xuất sắc, cô có trách nhiệm với gia đình và công việc, lại còn rất lương thiện nữa. Cô từng nói công việc không phân biệt sang hèn, người ta lời ra tiếng vào là do họ mù quáng, nhưng cô tuyệt đối không được dao động ý chí của chính mình.”
Một lời an ủi hiếm hoi.
Chân thành và ấm áp.
Tôi nở một nụ cười, nhìn hắn trân trân hồi lâu, rồi thận trọng nắm lấy tay hắn, giọng rất khẽ: “Anh thấy tôi tốt thật sao?”
“Anh… có thích tôi không?”
Âm cuối run rẩy đầy bất an và sợ hãi.
Cố Trường Diên rũ mắt nhìn tôi, hắn không nói có thích hay không, cũng không ngăn cản sự chạm vào của tôi, hắn chỉ nói: “Tang Chi, chúng ta không cùng một thế giới.”
Cho nên, thích hay không không quan trọng.
Đó là câu trả lời của hắn.
Tôi không hề ngạc nhiên.
Chỉ chua chát cụp mi mắt xuống, để mặc một giọt lệ rơi ra rồi biến mất trong tích tắc.
“Tôi hiểu rồi. Là tôi đã tham vọng quá nhiều.”
Ánh đèn mờ ảo.
Trong mắt tôi chỉ còn là sự cô đơn và đắng cay vô tận, tựa như một con mèo không nơi nương tựa.
Đôi mắt Cố Trường Diên nheo lại, hắn không cử động, nhưng ngay khi tôi định quay người đi, hắn đột ngột nắm chặt tay tôi, kéo mạnh tôi vào lòng.
Hắn nâng cằm tôi lên, nhìn xoáy vào mắt tôi.
Tôi không hề phản kháng, chỉ nhu mì ngước lên, phô ra dáng vẻ xinh đẹp nhất của mình.
Đó là mê hoặc.
Cũng chính là quyến rũ.
Và kẻ tình nguyện đã cắn câu.
Đèn tắt.
Cửa không đóng.
Ngày hôm đó, nụ hôn nồng cháy và hơi thở gấp gáp của đôi nam nữ trong ánh sáng mờ ảo đã bị che giấu hoàn hảo trong góc khuất không ai hay biết.
Trở thành bí mật chỉ có ba người biết: Cố Trường Diên, tôi… và một người nữa.
…Và cả Bùi Minh Nguyệt, kẻ vừa đuổi kịp đến nơi.
Tôi nhìn thấy ánh mắt kinh hoàng và sững sờ của cô ta, hàng mi khẽ cong lên, rồi như không kìm nén được mà phát ra một tiếng thở dốc nhẹ bẫm: “Nhẹ một chút… tôi đau.”
Động tác của người đàn ông khựng lại trong giây lát, nhưng ngay giây tiếp theo, hắn lại càng mãnh liệt hơn mà càn quét, gặm nhấm môi lưỡi tôi.
Còn Bùi Minh Nguyệt, cô ta thậm chí không dám tiến lên để cắt ngang.
Cô ta tháo chạy một cách nhếch nhác.
Trông chẳng khác nào một con chó bị bỏ rơi.
19
Cố Trường Diên đã gỡ bỏ bài đăng tố cáo.
Tôi cũng đăng một bài viết đính chính, đồng thời tố cáo kẻ đứng sau thêu dệt tin đồn.
Tôi thẳng thắn thừa nhận việc mình từng là tiếp rượu vì cần tiền.
Rất nhiều người đã nảy sinh lòng đồng cảm với hoàn cảnh của tôi, họ tự tay xóa đi những lời mỉa mai dành cho tôi trước đó.
Khi bí mật không còn là bí mật, nó cũng mất đi giá trị để người ta bàn tán.
Những lời đàm tiếu dần biến mất khỏi trường học.
Các thành viên trong Hội học sinh sau khi chứng kiến năng lực làm việc cực kỳ đáng nể của tôi cũng đã rũ bỏ định kiến.
Trong cái xã hội thu nhỏ mang tên trường học này, năng lực luôn là trên hết.
Ai nấy đều bận rộn, chẳng mấy ai rảnh rỗi đi truy cứu quá sâu vào đời tư của người khác, cùng lắm cũng chỉ coi là chuyện phiếm lúc trà dư tửu hậu.
Mối quan hệ giữa tôi và Cố Trường Diên, nhờ nụ hôn đầy ẩn ý ngày hôm ấy, đã trở nên thân thiết hơn một chút.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.
Bùi Minh Nguyệt vẫn là bạn gái của hắn.
Thế nhưng cô ta thừa hiểu, trái tim Cố Trường Diên đang ngày một nghiêng về phía tôi.
Vì vậy, cô ta tìm gặp tôi.
Cô ta đưa tiền để tôi ra nước ngoài và đừng bao giờ quay lại nữa.
Cô ta lạnh lùng cảnh cáo: “Mày chỉ là vật thế thân của tao thôi, đừng nằm mơ có thể thật sự bước chân vào hào môn! Nhà họ Cố không dung thứ cho hạng thường dân như mày đâu!”
“Phu nhân nhà họ Cố nếu biết mày dám quyến rũ con trai bà ấy, bà ấy nhất định sẽ lấy mạng mày!”
“Hơn nữa, Cố Trường Diên bây giờ chỉ là phạm phải sai lầm mà người đàn ông nào cũng mắc phải thôi. Hắn vì muốn chọc tức tao nên mới dung túng cho mày tiếp cận. Nếu hắn thật sự yêu mày, tại sao hắn không chia tay tao đi? Trong lòng hắn, tao quan trọng hơn mày nhiều.”
Cô ta vẫn giữ cái bộ dạng hống hách, kiêu ngạo như đang ban ơn đó, nhưng tôi đã nhìn thấu sự thấp thỏm và bất an tận sâu trong đáy mắt cô ta.
Thứ tình yêu của Cố Trường Diên mà cô ta từng vạn phần tin chắc là thuộc về mình, chẳng biết tự bao giờ đã xuất hiện những vết nứt.
Và vết nứt ấy, qua mỗi lần cô ta nhắm vào tôi, đã vỡ toác ra thành một mạng nhện chằng chịt.
Không chết người ngay lập tức, nhưng cực kỳ chướng mắt.
Cô ta đang khao khát loại bỏ tôi bằng mọi giá.
Đối mặt với sự đe dọa đó, tôi chỉ mỉm cười: “Vậy thì, Bùi tiểu thư, cô có muốn đánh cược với tôi một ván không?”
Cô ta ngẩn người.
Tôi nói tiếp: “Cược xem, giữa tôi và cô, ai sẽ là kẻ thua cuộc.”
Bùi Minh Nguyệt im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, dưới ánh nhìn đầy khiêu khích của tôi, cô ta rốt cuộc cũng gật đầu: “Được.”
20
Tiệc liên hoan của Hội học sinh.
Cố Trường Diên và Bùi Minh Nguyệt ngồi ở vị trí trung tâm, vẫn thân mật khăng khít như ngày nào.
Tôi ngồi một mình nơi góc khuất, lạnh lùng quan sát sự náo nhiệt không thuộc về mình.
Trò chơi “Thật hay Thách”.
Tôi chọn “Thật”.
Có người nhớ lại tin đồn trước đây, muốn hỏi nhưng không dám hỏi quá trực diện, chỉ bèn lên tiếng: “Cậu có người mình thích chưa?”
Câu hỏi vừa dứt, tất cả mọi người đều im bặt.
Ngay cả Cố Trường Diên nãy giờ vẫn im lặng cũng quay đầu nhìn tôi.
Tôi không nhìn hắn, chỉ gật đầu: “Có.”
Cố Trường Diên nhấp một ngụm rượu, đáy mắt là vẻ hờ hững đến lạnh lùng.
Như thể hắn chẳng hề quan tâm người tôi thích là ai.
Đến lượt tiếp theo tôi vẫn thua, người đó liền truy hỏi xem người tôi thích là ai.
Cố Trường Diên đặt ly rượu xuống, ánh mắt dừng lại trên người tôi rất lâu, thậm chí phớt lờ hoàn toàn tiếng gọi nũng nịu của Bùi Minh Nguyệt.
Tôi quay sang nhìn hắn, hắn đang chờ câu trả lời của tôi.
Nhưng tôi chỉ cười: “Tôi chọn ‘Thách’.”
Tôi từ chối trả lời.
Người đó bảo tôi làm mất hứng, liền cố tình trêu chọc, yêu cầu tôi đi ra ngoài và hôn người đầu tiên bắt gặp trong vòng mười phút.
Tôi đồng ý.
Vừa ra cửa, người đầu tiên tôi gặp là một chàng trai rất đẹp trai.
Sau khi nghe tôi trình bày yêu cầu, cậu ta hơi ngượng ngùng nhưng đã đồng ý.
Trong tiếng reo hò của đám đông, chàng trai đó ôm lấy eo tôi, cúi người xuống.
Nhưng ngay một giây trước khi môi chạm môi, Cố Trường Diên bỗng nhiên đứng bật dậy.
Hắn nắm chặt lấy tay tôi, cưỡng ép kéo tôi ra khỏi người chàng trai kia.
Gương mặt hắn lạnh như băng tuyết, phớt lờ hoàn toàn tiếng gọi vang lên liên hồi của Bùi Minh Nguyệt: “Trường Diên! Cố Trường Diên!”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨