Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
11
Sau ngày hôm đó, tôi phải nằm viện một tuần vì loét dạ dày.
Trong tuần này, Cố Trường Diên không đến thường xuyên, nhưng lại đặc biệt thuê hộ lý chăm sóc ba bữa cơm mỗi ngày cho tôi.
Bùi Minh Nguyệt có đến một lần.
Nhưng ngay tại cửa đã bị Cố Trường Diên chặn lại. “Cô ta là cố ý đấy! Cố ý để lấy lòng thương hại của anh!”.
“Cố ý?”
Cố Trường Diên sa sầm mặt: “Là cô ấy gọi em đến quán bar à? Hay là cô ấy tự đòi uống rượu giá mười vạn một chai? Anh đã nói với em rồi, cô ấy là một con ngốc vì tiền mà cái gì cũng làm. Minh Nguyệt, địa vị của hai người khác biệt một trời một vực, vì cô ấy mà gây gổ với anh, em mất đi phong thái của mình rồi đấy.”
Bùi Minh Nguyệt không thể phản bác, chỉ biết vừa tức vừa tủi thân đến đỏ cả mắt.
Cố Trường Diên rốt cuộc vẫn mềm lòng với cô ta, hắn bất lực ôm cô ta vào lòng: “Minh Nguyệt, cô ấy thực ra rất đáng thương. Em vốn luôn thiện lương mà, cứ coi như đang làm việc thiện đi. Em ngoan nhé, đừng làm khó cô ấy nữa được không?”
Nói đến nước này, Bùi Minh Nguyệt chỉ đành đồng ý: “Được rồi.”
Kể từ lần đó, Bùi Minh Nguyệt không đến nữa.
Cố Trường Diên vô tình nhắc lại chuyện hôm đó, coi những trò hành hạ của Bùi Minh Nguyệt chỉ là chút tính khí tiểu thư.
Tôi mỉm cười không để tâm: “Không trách Bùi tiểu thư được, tiếp rượu vốn là công việc của tôi, Bùi tiểu thư nể mặt nên mới gọi tôi, là do tửu lượng tôi kém, cơ thể không tiền đồ, lại làm phiền Cố thiếu phải tốn kém vì tôi.”
Lỗi là ở tôi, không phải ở người trong lòng anh.
Nghe vậy, ánh mắt Cố Trường Diên càng thêm dịu dàng.
Tôi nói tiếp: “Còn cả lần trước nữa, cảm ơn Cố thiếu đã gửi thuốc cho tôi, nếu không vết thương của tôi cũng không lành nhanh đến vậy.”
Đúng vậy.
Vào lúc Bùi Minh Nguyệt đang tràn đầy niềm vui hẹn hò cùng Cố Trường Diên trên du thuyền, thì hắn lại lén lút nhờ người gửi đến cho tôi loại thuốc bôi ngoài da vô cùng đắt đỏ.
Nghe quản lý nói, loại thuốc này là bí phương từ viện nghiên cứu y dược của nhà họ Cố, người muốn mua phải xếp hàng dài.
Vậy mà hắn lại đưa nó cho tôi một cách dễ dàng.
Quản lý bảo, hắn đối với tôi là có một tấm chân tình.
Nhưng tôi biết rõ…
Thuốc đó, chẳng qua chỉ là một chút áy náy le lói của hắn dành cho tôi.
Chuyện chữa bệnh cũng vậy.
Nhưng Cố Trường Diên đã không nói thì tôi cũng coi như không biết gì, chỉ biết cảm ơn sự tận tâm của hắn.
Ngày hôm ấy, Cố Trường Diên nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt thâm trầm.
Tôi cũng thản nhiên nhìn lại hắn, hỏi hắn có chuyện gì, hắn chỉ lắc đầu rồi cuối cùng thở dài một tiếng, giọng rất khẽ:
“Tang Chi, cô thật là ngốc.”
Nghe vậy, tôi chớp mắt với vẻ vô tội đầy thắc mắc.
Ngốc ư?
Tôi giả vờ đấy.
12
Khi mẹ tôi còn sống, bà đã từng bảo tôi rằng: “Đàn ông là sinh vật kỳ lạ nhất trên đời này.”
Hắn vừa có thể lạnh lùng đứng nhìn khi bạn chịu khổ chịu nạn, nhưng ngay sau đó lại dùng một chút ơn huệ nhỏ nhoi để khiến bạn quên đi rằng chính hắn là kẻ khiến bạn phải khổ sở.
Bạn có thể giả vờ cảm ơn hắn.
Nhưng nếu bạn thật sự mắc bẫy, thì đó là ngu xuẩn, là đáng kiếp rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Giống như cách Cố Trường Diên đối đãi với tôi.
Xưa nay hắn luôn dành cho tôi một thứ gọi là “sự đặc biệt”, ra vẻ như có một tấm chân tình, nhưng thực chất, đó phần nhiều là lòng thương hại của kẻ bề trên dành cho kẻ dưới.
Giờ đây, vì Bùi Minh Nguyệt, hắn đối với tôi có thêm một chút áy náy.
Và việc tôi cần làm chính là phóng đại chút áy náy le lói ấy lên.
Bùi Minh Nguyệt đã cho tôi cơ hội đó.
Khi cô ta đến quán bar, quản lý nghe tin hội của cô ta đã đặt mười mấy chai rượu mạnh để chỉnh đốn tôi, ông ta đã tìm sẵn cớ để tôi lánh mặt, nhưng tôi lại chủ động bước vào.
Chỉ là trước khi đi, tôi đã cố tình để cho Cố Trường Diên nghe thấy tin Bùi Minh Nguyệt đang tới.
Hắn rõ ràng đã hứa sẽ không để cô ta gây rắc rối cho tôi.
Nhưng Bùi Minh Nguyệt vẫn cứ đến.
Lời hứa của hắn đã trở thành lời nói suông.
Cố Trường Diên đúng là thích Bùi Minh Nguyệt, hắn sẽ dung túng cô ta, nhượng bộ cô ta, tuyên bố sự yêu thích dành cho cô ta với cả thế giới, nhưng tuyệt đối không cho phép cô ta thách thức uy quyền của mình trước mặt người phụ nữ khác.
Đó là sự tự phụ của kẻ ở vị thế thượng đẳng.
Vì vậy, hắn chắc chắn sẽ đến.
Và việc của tôi là để hắn tận mắt chứng kiến người trong lòng vốn thuần khiết như hoa sen trắng, đã nhẫn tâm gây tổn thương cho một “kẻ tội nghiệp” mà hắn đã nhận định như thế nào.
Một đóa sen trắng bị nhuốm đen, liệu còn là sen trắng nữa không?
Ai mà biết được.
Bùi Minh Nguyệt nói tôi cố tình.
Tất nhiên rồi.
Tôi chính xác là cố tình đấy.
Tôi phẫu thuật thẩm mỹ, tốn hết tâm tư quyến rũ Cố Trường Diên, dạy hắn chiêu lạt mềm buộc chặt, tất cả là để phóng đại ác ý của Bùi Minh Nguyệt dành cho mình, để từng chút từng chút một đập tan lớp kính lọc hoàn mỹ mà Cố Trường Diên dành cho cô ta.
Để hắn biết được người con gái hắn coi như trân bảo đang dần trở nên bẩn thỉu và hôi hám ra sao.
Khi ấy, chẳng cần tôi phải ra tay.
Sự ghét bỏ và chán ghét của Cố Trường Diên sẽ trở thành lưỡi dao sắc bén nhất đánh gục Bùi Minh Nguyệt.
Nghĩ đến thôi mà tôi đã thấy vui đến mức muốn bật cười.
13
Sau khi xuất viện, tôi ít khi gặp lại Cố Trường Diên.
Xem tin tức mới biết, hắn đã tháp tùng Bùi Minh Nguyệt ra nước ngoài tham dự triển lãm tranh.
Bùi Minh Nguyệt là ngôi sao đang lên trong giới hội họa.
Đây là lần đầu tiên cô ta tổ chức triển lãm ở nước ngoài.
Cố Trường Diên dĩ nhiên phải đi để ủng hộ người yêu.
Suốt hai tháng ròng, cả hai người họ đều không quay về.
Bùi Minh Nguyệt không hẳn là ngu ngốc.
Một khi đã biết không thể đuổi được tôi đi, cô ta liền mang Cố Trường Diên đi cùng.
Hắn không ở trước mắt tôi, mọi tâm tư tính toán của tôi xem như đổ sông đổ biển.
Tôi không vội vã, cũng chẳng làm gì cả, thậm chí rất ít khi chủ động liên lạc với Cố Trường Diên.
Đôi khi, chủ động quá mức sẽ thành “rẻ tiền”.
Mà đã rẻ tiền thì chỉ càng khiến người ta thêm chán ghét.
Vì vậy, lần tiếp theo tôi gặp lại Cố Trường Diên đã là tại lễ khai giảng.
Tôi, với tư cách là tân sinh viên xuất sắc, đứng trên bục phát biểu.
Sau khi kết thúc, tại hậu trường vắng vẻ, Cố Trường Diên đã chặn đường tôi.
Hắn biết tôi đã nghỉ việc ở phòng Hồng Khách nên không hề đả động một chữ, chỉ đưa ra lời mời tôi gia nhập Hội học sinh.
Tôi chớp mắt, lộ vẻ hơi khó xử: “Hội học sinh bận rộn quá, sẽ làm lỡ việc làm thêm của tôi.”
Hắn dường như đã đoán trước được câu trả lời, dứt khoát ngắt lời tôi: “Thành viên Hội học sinh mỗi tháng đều có trợ cấp, rất hậu hĩnh.”
Nghe vậy, mắt tôi sáng lên, lập tức đổi giọng: “Thế thì nhất định phải vào rồi.”
Cố Trường Diên thở dài, có chút bất lực với tôi.
Tôi thì ưỡn ngực, thề thốt đầy đầy khí thế: “Được học tập gần bên một Chủ tịch Hội học sinh ưu tú như anh chính là vinh dự của tôi!”
Cái bộ dạng nịnh nọt ấy làm Cố Trường Diên bật cười, hắn chặc lưỡi: “Cái miệng của phụ nữ…”
Đúng là đồ dối trá.
Nghe thế, tôi bất mãn trừng mắt, chu môi ghé sát lại gần hắn thêm vài phân: “Ngọt lắm đấy, anh ngửi thử xem.”
Khoảng cách đã vượt qua mức an toàn.
Mùi son bóng hương đào quẩn quanh nơi cánh mũi.
Ngọt đến mức khiến lòng người ngứa ngáy.
Đồng tử Cố Trường Diên khẽ giãn ra, nhưng hắn không hề đẩy tôi ra.
Ánh mắt chạm nhau.
Không khí trở nên ám muội và đặc quánh.
Nhìn bờ môi ngay sát cạnh, Cố Trường Diên như bị bỏ bùa mê, hắn cúi đầu định ghé sát hơn, nhưng đúng lúc này, từ đằng xa vang lên tiếng bước chân.
“Chủ tịch.”
Cố Trường Diên theo bản năng đứng chắn trước mặt tôi.
Đợi người kia rời đi, hắn quay lại nhìn tôi, gương mặt đã khôi phục vẻ bình thản: “Tôi đợi đơn ứng tuyển của cô.”
Cực kỳ nghiêm túc.
Cực kỳ lạnh nhạt.
Nhưng, tôi đưa tay áp lên lồng ngực hắn, cảm nhận nhịp tim đang đập loạn.
Cố Trường Diên, anh loạn nhịp rồi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨