Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
1
Đẩy cửa phòng bao ra, trên ghế sofa là năm sáu gã thiếu gia đang ngồi tản mát.
Cố Trường Diên ngồi chính giữa, lầm lũi uống rượu.
Đám công tử kia nhìn mặt tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc: “Này, sao nhìn cô ta giống một người thế nhỉ?”
“Trường Diên, cậu nhìn xem có giống Bùi Minh Nguyệt, nàng công chúa nhỏ của cậu không?”
Bùi Minh Nguyệt, thanh mai trúc mã của Cố Trường Diên.
Cũng là người con gái hắn nâng niu như báu vật trong lòng.
Nghe vậy, Cố Trường Diên ngước mắt liếc tôi một cái.
Giây tiếp theo, hắn nhíu chặt mày, đứng dậy bước đến trước mặt tôi, bóp mạnh lấy cằm tôi.
Ánh mắt hắn lạnh thấu xương: “Thứ loại bán thân cầu vui như cô, cũng xứng đem ra so sánh với Minh Nguyệt sao? Thật là buồn nôn.”
Hắn dùng lực rất mạnh.
Cằm tôi tưởng chừng như sắp vỡ vụn.
Thấy hắn không vui, đám người xung quanh vội vàng xoa dịu: “Là tôi nói sai, không giống, không giống chút nào hết!”
“Là tôi nhìn lầm rồi.”
“Cô ta là cái thá gì chứ, sao có thể so được với tiểu công chúa nhà họ Bùi.”
Đầy rẫy những lời miệt thị, mỉa mai.
Tôi không hề cầu xin, cũng chẳng thấy nhục nhã, chỉ bình thản giải thích: “Tôi chỉ tiếp rượu, không bán thân.”
Cố Trường Diên buông cằm tôi ra, dùng khăn giấy ướt lau kỹ từng kẽ tay, như thể tôi là thứ gì đó bẩn thỉu hôi hám không chịu nổi.
Nghe tôi nói, hắn cười lạnh: “Nói vậy nghĩa là cô cao quý lắm sao?”
Tôi lắc đầu: “Không, tôi chỉ sợ các anh hiểu lầm rồi lại cưỡng ép tôi bán thân.”
Lời vừa dứt, phòng bao im bặt trong một giây.
Những kẻ ngồi đây đều là đại thiếu gia bậc nhất Bắc Kinh, không biết bao nhiêu cô gái xếp hàng chờ được lên giường với họ.
Vậy mà lại bị một đứa tiếp rượu như tôi nói là “cưỡng ép”.
Khốn nỗi, bộ dạng tôi lúc nói lại cực kỳ nghiêm túc, khiến mấy gã kia không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ngay cả Cố Trường Diên đang sa sầm mặt cũng khẽ nhếch môi.
Hẳn là hắn cười vì sự ngu ngốc của tôi.
Lát sau, ánh mắt thâm trầm của hắn dừng lại trên mặt tôi, hắn cười khẩy một tiếng đầy ẩn ý: “Mang gương mặt này mà đi làm cái nghề hèn hạ này, thật không đáng.”
Thế là, hắn chi tiền cao giá để bao trọn tôi.
Không cho phép tôi ra ngoài tiếp khách nữa.
Kể từ ngày đó, ai ai cũng biết, Thái tử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh đã bao nuôi “đầu bảng” mới của phòng Hồng Khách.
2
Trong phòng nghỉ, quản lý vừa mừng vừa sợ, gặng hỏi tôi đã làm gì mà có thể lay chuyển được Cố Trường Diên.
Bởi ai mà chẳng biết hắn nổi tiếng chung tình, dù có ham chơi thì ra ngoài cũng tuyệt đối không chạm vào bất cứ người phụ nữ nào.
“Nam đức” cực tốt.
Vậy mà tôi lại trở thành ngoại lệ.
Quản lý tò mò là lẽ đương nhiên.
Nghe vậy, tôi xoa nhẹ chiếc cằm đã bầm tím, khẽ cười: “Tôi chẳng làm gì cả.”
Chỉ là lộ mặt ra, rồi diễn một vở kịch ngây ngô khờ khạo mà thôi.
Thực tế, tôi chẳng hề ngạc nhiên trước kết quả này.
Từ giây phút tôi phẫu thuật thẩm mỹ để có diện mạo hiện tại, tôi đã biết, chỉ cần Cố Trường Diên nhìn thấy tôi, hắn chắc chắn sẽ chú ý.
Bởi vì, tôi giống hệt người trong lòng hắn.
Bùi Minh Nguyệt.
Cả Bắc Kinh đều biết cô ta là tâm can bảo bối của hắn.
Nhà họ Bùi tuy chẳng có thứ hạng gì ở đây, nhưng nhờ sự sủng ái của Cố Trường Diên mà Bùi Minh Nguyệt trở thành nàng công chúa muốn gì được nấy.
Hai người họ yêu nhau nhưng xích mích không ngừng, cứ tan rồi hợp.
Lần này, Cố Trường Diên cãi nhau với cô ta, thậm chí còn bị cô ta cào rách mặt.
Vì dỗi hờn nên hắn mới đến quán bar, gọi tôi tiếp rượu.
Tôi là công cụ để hắn chọc tức Bùi Minh Nguyệt.
Dùng xong là vứt.
Nhưng sau khi thấy gương mặt quá đỗi giống Bùi Minh Nguyệt của tôi, hắn đã thay đổi ý định.
Vết thương trên mặt chưa lành, cơn giận chưa tan, Cố Trường Diên không muốn cúi đầu trước Bùi Minh Nguyệt, và tôi trở thành một kẻ thế thân hoàn hảo.
Hơn nữa, Cố Trường Diên vốn dĩ kiêu ngạo và bá đạo, dù hắn không coi tôi ra gì, cũng tuyệt đối không để một người phụ nữ có gương mặt giống người hắn yêu đi tiếp rượu mua vui cho kẻ khác.
Quản lý nhìn theo bóng lưng mấy người họ vừa rời đi, vừa lo lắng vừa kỳ vọng: “Liệu Cố thiếu có quay lại không?”
Vừa dứt lời, Cố Trường Diên đang bước ra cửa bỗng khựng lại, quay đầu nhìn lại.
Tôi nở nụ cười ngây thơ, trong sáng, vẫy vẫy tay chào tạm biệt hắn.
Đợi đến khi bóng lưng hắn khuất hẳn, tôi mới nhìn quản lý, gương mặt không còn một chút ý cười: “Chắc chắn rồi.”
Ít nhất là trước khi vết thương trên mặt hắn lành lại, và trước khi hắn làm hòa với Bùi Minh Nguyệt.
Hắn chắc chắn sẽ đến.
3
Và đúng như tôi dự đoán.
Ba ngày sau, tôi gặp lại Cố Trường Diên.
Quản lý vì muốn lấy lòng nên nói đỡ cho tôi vài câu, nói rằng tôi là một cô sinh viên đại học khờ dại.
Hắn khẽ nhướng mày, mỉa mai: “Sinh viên đại học mà còn ra ngoài làm nghề này, không thấy rẻ mạt sao?”
Lời nói cay nghiệt và khó nghe vô cùng.
Tôi không giận, cũng chẳng thấy nhục nhã, ánh mắt đầy thản nhiên: “Nghề này kiếm tiền nhanh.”
Cố Trường Diên hơi ngạc nhiên trước sự thẳng thắn của tôi.
Sau đó, hắn xua tay cho quản lý lui ra, rồi đặt một chai Whisky trị giá 200 nghìn tệ trước mặt tôi.
“Thích tiền đến thế à? Uống hết chai này đi, tôi cho cô 100 nghìn tệ.”
Whisky nồng độ rất cao.
Đàn ông còn chịu không nổi, huống chi là phụ nữ.
Mọi người xung quanh đều chờ xem tôi say khướt rồi bêu rếu.
Nhưng tôi không hề do dự, cầm chai rượu lên, uống từng ngụm lớn.
Cho đến khi không còn một giọt.
Tôi uống đến đỏ bừng mặt, ho sặc sụa.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Tôi nghỉ một lát rồi mới mỉm cười, chìa tay về phía Cố Trường Diên: “Uống xong rồi, Cố thiếu.”
Đưa tiền cho tôi.
Ánh mắt Cố Trường Diên dừng lại trên khuôn mặt đỏ bừng của tôi, hắn nheo mắt: “Liều mạng thế à? Kiếm tiền để mua gì? Túi hiệu, điện thoại đời mới, hay đồ xa xỉ—”
Hắn tưởng tôi là hạng người hám danh lợi, tự đọa lạc.
Nhưng tôi lại lắc đầu, nhìn hắn với đôi mắt rưng rưng, trong trẻo và vô tội: “Anh hiểu lầm rồi. Nhà tôi có người bệnh, cần rất nhiều tiền để hóa trị. Tôi đã làm rất nhiều việc, nhưng nghề này là kiếm được nhiều tiền nhất.”
Nghe xong, những kẻ vừa nãy còn đang chờ xem kịch vui bỗng chốc im bặt, không còn những lời khinh miệt mỉa mai.
Vì hư vinh, họ có thể thỏa sức cười nhạo.
Nhưng vì gia đình, người ta không cười nổi nữa.
Gương mặt Cố Trường Diên vẫn bình thản, hắn lấy điện thoại ra, dứt khoát chuyển cho tôi 100 nghìn tệ.
Xác nhận tiền đã vào tài khoản, tôi ngước mặt nhìn hắn, nở một nụ cười rạng rỡ: “Cố thiếu, cảm ơn anh.”
Rõ ràng là hắn cố ý làm khó tôi, vậy mà tôi lại nói lời cảm ơn.
Thật sự vừa ngốc vừa khờ.
Thế nhưng, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của tôi, tay Cố Trường Diên bỗng run lên, hắn chuyển thêm cho tôi hẳn mười vạn tệ nữa.
Nghe tiếng thông báo tiền vào tài khoản, tôi vừa mừng vừa sợ.
Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt tôi nhìn hắn sáng rực, lấp lánh niềm vui chân thành như ngọn lửa thiêu đốt, khiến ánh mắt Cố Trường Diên bỗng chốc dao động, rồi hắn lúng túng quay mặt đi.
“Thấy cô liều mạng như vậy, thưởng cho cô đấy.”
Lời nói vẫn khó nghe như cũ.
Nhưng tôi nhìn vào vành tai hơi đỏ lên của hắn, nụ cười càng sâu thêm: “Cố thiếu, cảm ơn anh, anh thật là rộng lượng!”
Rộng lượng y như Bùi Minh Nguyệt vậy.
Nhưng khác ở chỗ, số tiền Bùi Minh Nguyệt cho là tiền phúng điếu sau cái chết thảm khốc của anh tôi, với danh nghĩa một cô bạn gái cũ nhân hậu.
Một triệu tệ đấy.
Đúng là rộng lượng đến cực điểm.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨