Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIÓ THU ĐỢI TRĂNG SÁNG – CHƯƠNG 10

43

《Luận cách sống sót trong cái thế giới đau trứng này – Bản thảo số 18》.

Cái tên tuy không đổi, nhưng thực chất, nó không nên gọi là “Bản thảo số 18”.

Nó vốn đã là “Bản thảo số 19” rồi.

Ta đã sửa lại.

Trong cuốn sách đó, một phần là ta viết cho Tạ Thuyền xem trước đây.

Nhưng phần còn lại, chính là trong mấy ngày qua, ta và Tạ Thuyền đã cùng nhau chỉnh sửa nhuận sắc, tương kế tựu kế, cố ý viết cho nàng ta xem.

Mục đích chính là để nàng ta lơ là cảnh giác, tìm cơ hội lừa nàng ta nói ra sự thật.

Còn về điểm yếu của nàng ta… ta nghĩ mình đã tìm thấy rồi.

Hệ thống quá tải.

Nàng ta không thể khởi động lại lần nữa.

Vậy thì, đây chính là cơ hội cuối cùng của ta.

Và cũng là cơ hội cuối cùng của nàng ta.

44

Ta nhìn nàng ta chiếm dụng thân xác của ta, dùng gương mặt của ta, dùng cái miệng của ta thốt ra những lời trơ tráo ấy.

Ta vốn định cười nhạo sự si tâm vọng tưởng của nàng ta, nhưng ta đã nhịn được.

Dù sao, theo kịch bản đã định, lúc này ta nên tỏ ra hoảng loạn không biết làm sao.

Thế là ta vô cùng phối hợp, trưng ra một khuôn mặt đau đớn đến tuyệt vọng: 「Ngươi rốt cuộc đã làm gì Tạ Thuyền rồi?!」

Thanh Dao quận chúa nhếch môi cười, hất cằm về một phía: 「Tự mình nhìn đi.」

Ngay lúc nàng ta dứt lời, một bóng hình quen thuộc từ xa tiến lại gần.

Tạ Thuyền đã về.

Sắc mặt hắn có chút nhợt nhạt, đôi môi cũng mất đi vài phần huyết sắc.

Đôi phượng mưu thanh lãnh yêu dã ấy, thần thái ngày xưa giờ chẳng thấy đâu.

Hắn giống như một con rối bị thao túng ý chí.

Hắn vô cảm bước ngang qua, nhưng khi đến cạnh ta, hắn hơi khựng lại.

Tạ Thuyền quay đầu nhìn ta.

Đôi mắt hắn khẽ động, đôi chân mày cũng khẽ chau lại, dường như đang gắng sức hồi tưởng điều gì đó.

Nhưng chẳng được bao lâu, hắn đã ôm lấy đầu, lộ ra biểu cảm vô cùng thống khổ.

Ta nhất thời không kìm được, vành mắt đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi: 「Tạ Thuyền, đau lắm phải không?」

Ta giơ tay lên, cẩn trọng chạm nhẹ vào đầu hắn.

Ta biết, hắn có lẽ đã không còn nhớ Thẩm Thụy Thụy là ai.

Nhưng hắn đang nỗ lực để nhớ lại.

Hắn đang cố gắng thoát khỏi sự thao túng của hệ thống đối với mình.

Hắn càng vùng vẫy, đầu sẽ càng đau như búa bổ.

Dù cho tất cả những chuyện này đều nằm trong dự liệu của chúng ta.

Thế nhưng, nỗi thống khổ mà Tạ Thuyền đang phải gánh chịu lúc này, lại là thật.

Ta xót xa cho hắn, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng…

Tạ Thuyền thấy ta khóc, thế mà lại chậm rãi giơ tay lên.

Ta sững sờ: 「Tạ Thuyền?」

Hắn dường như muốn lau nước mắt cho ta, nhưng động tác mới được một nửa đã khựng lại.

Hắn mệt mỏi đến cực điểm, thân hình lung lay sắp đổ, vô cùng chật vật, vô cùng cứng nhắc mà thốt ra hai chữ: 「Mít… ướt…」

45

Lòng ta chấn động dữ dội!

Ai bảo hắn không nhận ra ta?

Dẫu cho Tạ tiểu lang quân của ta có bị cái hệ thống chết tiệt kia biến thành một kẻ ngốc nghếch, hắn vẫn nhớ rõ ta!

Ta nhào vào lòng hắn, ôm chặt lấy hắn, vừa khóc vừa cười.

Ta cũng sắp biến thành một kẻ ngốc mất rồi.

Nhưng ở phía bên kia, sắc mặt Thanh Dao quận chúa đã không còn dễ coi nữa.

Trong giọng nói của nàng ta chất chứa nộ hỏa, thậm chí lười phải kiêng dè ta và Thái tử, nàng ta trực tiếp gào lên với không trung: 「Hệ thống, làm cái quái gì thế? Tiếp tục tăng thêm quyền hạn tẩy não khống chế cho ta! Tổn thọ vài năm thì đã sao? Hắn không tổn thọ thì người chết lần này chính là ta đấy! Quá tải? Ngươi rêu rao bao nhiêu năm nay là quá tải rồi mà có thấy ngươi sập thật đâu, tăng lên cho ta!」

Nàng ta lúc này trông giống như một con bạc khát nước đang vung tiền qua cửa sổ, nhưng cũng giống như một kẻ sắp chết đuối đang cố vớ lấy cọc mục để cầu sinh.

Giọng nói tràn ngập sự căng thẳng, bạo nộ, bất cam, giãy giụa… và cả sợ hãi.

Nhưng ngay khắc sau, nàng ta chậm rãi mỉm cười.

Tạ Thuyền đột nhiên đẩy ta ra!

Hắn quay đầu lại, nôn ra một ngụm máu lớn.

Ngay sau đó, sắc mặt hắn nhanh chóng tái nhợt đi, tựa như một tờ giấy mỏng manh dễ rách.

「Tạ Thuyền!」

Ta chưa bao giờ thấy Tạ Thuyền yếu ớt đến nhường này.

Trong những kiếp trọng sinh trước, hệ thống chưa từng làm tổn thương thân thể hắn đến vậy.

Ta sợ hãi vội vàng vươn tay định đỡ lấy hắn, nhưng tay mới đưa ra được một nửa đã bị Thanh Dao quận chúa chặn lại.

Nàng ta kéo Tạ Thuyền về phía mình, lấy khăn tay ra, giả vờ tốt bụng lau đi vết máu nơi khóe môi hắn.

Thực chất, nàng ta căn bản chẳng màng đến sống chết của hắn.

Nàng ta thản nhiên nói với hắn: 「Tạ Thuyền ca ca, huynh nên cùng muội dùng bữa trưa rồi.」

「Được.」 Tạ Thuyền đáp lại nàng ta, giọng nói không còn một chút gợn sóng.

46

Thanh Dao quận chúa là một kẻ điên.

Nàng ta bắt đầu khoe khoang chiến lợi phẩm của mình, không chỉ bắt Tạ Thuyền cùng dùng bữa, mà ngay cả ta và Thái tử cũng phải ngồi một bên mà nhìn.

Thái tử e là cũng chưa từng chứng kiến cảnh tượng kỳ quái này.

Hoặc giả, người đã bắt đầu hối hận vì đã leo lên cùng thuyền với con mụ điên ấy.

Người nắm lấy tay ta dưới gầm bàn, giọng trầm xuống: 「A Dao, đừng sợ, cô gia sẽ bảo vệ nàng.」

Ta lại lạnh lùng giật tay áo mình lại: 「Bảo vệ tốt lắm, lần sau đừng bảo vệ nữa.」

Phó Uyên sững người, nhìn ta đầy tổn thương, ánh mắt u uất.

Ta lại làm ngơ, chỉ dán mắt nhìn sang phía đối diện bàn trà.

Bởi vì người thực sự bảo vệ ta, đang ở đó.

Tạ Thuyền không ngừng gắp thức ăn cho Thanh Dao quận chúa.

Hắn yếu đến mức chẳng còn chút sức lực, ngay cả đôi tay cầm đũa cũng run rẩy, vậy mà vẫn gắp đầy một bát cho nàng ta.

Những món ăn ấy chồng chất lên nhau, tựa như một ngọn núi nhỏ được xây bằng ớt đỏ.

Thanh Dao vừa thưởng thức vừa cố ý kích động chúng ta: 「Thái tử ca ca, Thẩm cô nương, hai người cũng ăn đi chứ.」

Chỉ là, bữa trưa mới dùng được một nửa, Thanh Dao quận chúa đã có chút chịu không nổi: 「Tạ Thuyền, sao huynh toàn gắp đồ cay cho ta thế? Đổi đi.」

Tạ Thuyền hơi khựng lại, rồi máy móc đáp một tiếng: 「Được.」

Thế là, hắn lại bắt đầu chất đống đủ loại đồ ngọt trước mặt nàng ta: Ô mai mật ong, bánh đường lê, bánh nghìn lớp táo đỏ…

Sắc mặt Thanh Dao quận chúa dần trở nên khó coi: 「Sao lại đổi toàn đồ ngọt thế này? Không thể thanh đạm một chút sao?」

Trên mặt Tạ Thuyền lộ ra một vẻ mịt mờ.

Ta lặng lẽ quan sát, nhìn mãi, nhìn mãi rồi sống mũi bỗng cay xè: 「Ngươi còn không nhận ra sao? Hắn căn bản không phải đang gắp thức ăn cho ngươi. Hắn là đang gắp cho Thẩm Thụy Thụy.」

Thẩm Thụy Thụy thích cay, thích ngọt.

Cay phải là cái cay rực lửa như mặt trời mùa hạ.

Ngọt phải là cái ngọt mềm tan, thơm lừng đầu lưỡi.

47

Khi ta thốt ra cái tên 「Thẩm Thụy Thụy」,

Tạ Thuyền đột ngột ngẩng đầu nhìn ta.

Ngay sau đó, hắn lại lộ ra vẻ giãy giụa đau đớn.

Nhưng dẫu gương mặt có thống khổ, ánh mắt hắn lại dần trở nên thanh tỉnh: 「Thẩm… Thụy… Thụy…」

Đôi môi mỏng mở ra khép lại, hắn yếu ớt gọi tên ta một tiếng.

Rồi khóe môi hắn vừa trào ra thêm nhiều máu, vừa hướng về phía ta mà nở một nụ cười ngạo nghễ: 「Khóc cái gì… ta chẳng đã nói với nàng rồi sao… trí nhớ của tiểu gia ta… tốt lắm!」

Ta nắm chặt lấy tay hắn: 「Tạ Thuyền! Ngươi còn hỏi ta khóc cái gì?」

Hắn bị thương thành ra thế này, ta đau lòng, ta khóc thay hắn đấy!

Thanh Dao quận chúa thấy vậy, không thể tin nổi mà chất vấn hệ thống: 「Hệ thống, chuyện gì thế này? Chẳng phải đã tăng mức độ khống chế rồi sao?」

Lần này, ngay cả chúng ta cũng nghe thấy âm thanh phát ra từ “hệ thống” ấy.

Đó là một giọng nói không chút cảm xúc, vô cùng quái dị: 「Báo cáo khẩn cấp, nhiệm vụ công lược bị phán định thất bại. Cảnh báo cảnh báo! Hệ thống vận hành quá tải, đã bị ý thức của mục tiêu “Tạ Thuyền” phản khống (chiếm quyền kiểm soát)! Tiến độ phản khống: 50%… 80%… 99%…」

「Cảnh báo! Hệ thống sắp tự hủy. Giám sát linh hồn Hồ Tiểu Diêu, do nhiều lần tự ý sửa đổi nhân vật, vi phạm quy tắc nhiệm vụ, linh hồn sẽ bị Cục Quản lý Thời không bắt giữ. Mọi dữ liệu liên quan đến Hồ Tiểu Diêu bắt đầu bị xóa bỏ.」

Quận chúa uất ức gào thét: 「Không thể nào! Đừng mà…」

Trên bầu trời dường như xuất hiện một luồng sáng kỳ lạ.

Ngay khi ta định nhìn rõ nó là gì, luồng sáng ấy bỗng trở nên vô cùng chói mắt.

Một cảm giác mệt mỏi chưa từng có ập đến, khiến ta không thể kiểm soát mà chìm vào giấc ngủ.

Ký ức cuối cùng của ta chỉ là một tiếng 「Ting—」 trong trẻo.

Sau âm thanh ấy, tất cả quy về tĩnh lặng.

48

Ta lại… lại… lại trọng… Không đúng.

Đây dường như không phải giường của Thái tử.

Ta không trọng sinh.

Ta chỉ đơn thuần là… ngủ dậy thôi.

Mở mắt ra, ta thấy gương mặt của Tạ Thuyền.

Hắn cúi đầu nhìn ta, một tay chống cằm, tay kia nghịch một lọn tóc của ta, xoay xoay trong lòng bàn tay.

Chạm phải ánh mắt ngái ngủ của ta, hắn nở nụ cười rạng rỡ: 「Tỉnh rồi à? Thụy Thụy cô nương nếu đã ngủ đủ rồi, thì tranh thủ lúc rảnh rỗi cùng tiểu gia thành cái thân nhỉ?」

「Hả?」 Ta ngơ ngác ngồi dậy, nhìn ngắm xung quanh.

Lúc này mới phát hiện ra ta đang ở trong Tạ Hầu phủ.

Mà trong phòng ngoài sân, khắp mọi ngóc ngách đều được trang hoàng một màu đỏ rực, thậm chí dán đầy chữ 「Hỷ」.

Ta ngơ ngác hỏi: 「Tạ Thuyền, chuyện này rốt cuộc là sao?」

Tạ Thuyền kéo ta vào lòng.

Sắc mặt hắn vẫn còn hơi nhợt nhạt, vẻ bệnh tật chưa tan hết, mang theo chút ủy khuất, nhưng ngữ khí lại có phần xấu xa, giống như đang lên án:

「Chẳng có gì, chỉ là thấy để cưới được nàng thực quá gian truân.

「Tiểu gia ta nhân lúc nàng hôn mê mấy ngày nay, đã sớm chuẩn bị xong hỷ đường.

「Đợi nàng vừa tỉnh, lập tức bái đường thành thân.」

Ta lặng người: 「…」

Thế mà lại thấy hắn nói vô cùng có lý.

Ta muốn gả cho hắn, cũng quả thực quá gian nan rồi.

Bất chợt, nhìn vào gương mặt hắn, ta nhớ lại cảnh tượng trước khi lịm đi, liền nắm chặt lấy tay hắn: 「Tạ Thuyền, thân thể ngươi thế nào rồi?」

Ta vẫn nhớ lúc Thanh Dao quận chúa thao túng hắn đã nói một câu, rằng hắn sẽ bị tổn thọ.

Tạ Thuyền nhìn thấu tâm tư ta, đôi phượng mưu như họa khẽ nheo lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười rạng rỡ: 「Có thể đổi nàng trở về, tổn thọ vài năm thì đã sao?

「Cùng lắm thì sau này ngày nào nàng cũng hầm thang đại bổ cho tiểu gia, đem mấy năm tổn thọ kia bù lại bằng cơm dẻo canh ngọt là được chứ gì?」

Hắn nói nhẹ tựa lông hồng, nhưng ta nghe mà lòng đau thắt lại.

Ta đưa tay sờ lên mặt mình, sực nhớ ra điều gì… hốt hoảng định xuống giường soi gương.

Thân thể ta vẫn chưa đổi lại được.

Ta vẫn là Thẩm Dung Dung.

49

Tất cả những gì liên quan đến “Tô Thanh Dao” dường như đã biến mất khỏi thế gian này.

Ngoại trừ ta và Tạ Thuyền, không còn ai nhớ đến nàng ta nữa.

Thiên hạ chỉ nhớ đến vợ chồng Tô tướng quân lập chiến công hiển hách, tuẫn tiết vì nước, nhưng lại thần kỳ quên mất sự tồn tại của một tiểu thư tên Tô Thanh Dao.

Ngay cả Thái tử cũng không nhớ nữa.

Thực tế là, Thái tử không chỉ quên Tô Thanh Dao… mà ngay cả Thẩm Dung Dung, người cũng quên sạch sành sanh.

Người còn ban cho chín vị cô nương không danh không phận trong Đông Cung mỗi người một khoản bạc lớn, đưa họ ra khỏi cung.

Lúc ta và Tạ Thuyền đại hỷ, ta đã gửi thiếp mời cho chín người tỷ muội năm xưa, mời họ đến tiễn ta xuất giá.

Họ vui vẻ kéo đến, nhưng dường như không hiểu vì sao ta, một vị Thế tử phu nhân tương lai lại gửi thiếp cho những vị cựu thị thiếp của Thái tử như họ.

Việc này thực sự không hợp lễ nghi thế tục.



Họ cũng quên ta luôn rồi.

Nhưng không sao cả.

Sở thích của mỗi người vẫn không hề thay đổi.

Lý Mi Mi tặng ta một bộ Thanh Thạch Đại (bột vẽ lông mày) do chính tay nàng làm.

Vương Tiểu Ngẫu tặng ta một hộp bánh bột ngó sen từ tiệm bánh nàng tự mở, còn hứa cho ta quyền “ăn thử vĩnh viễn”.

Lý Thi Trân đích thân vẽ một bức họa Lưu Tô Hoa Thụ Lầu Đình Đồ.

Nàng nói chẳng hiểu sao hễ nhớ đến ta là thấy thân thiết lạ kỳ, cứ như thấy lại cảnh hoa lưu tô nở rộ đầy cành tiết xuân sang.

Ta mỉm cười nhận lấy từng món một, trân trọng như bảo vật phương xa.

50

Lúc này, tiếng nhạc hỷ vang lên rộn rã ngoài hiên.

Là Tạ tiểu lang quân của ta tới rồi.

Cách biệt mười mấy vòng luân hồi, cuối cùng chàng cũng đã đón được ta.

[HOÀN CHÍNH VĂN]

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!