38
Gió rít mạnh bên tai, như những lưỡi dao cứa vào da thịt.
Trong lúc nguy cấp, tôi vẫn không quên xoay chiếc vòng lại đeo lên.
Như chỉ vài giây, ta rơi mạnh xuống mặt nước, bắn tung tóe một mảng lớn.
Lồng ngực bị chấn động mạnh, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.
Uống vài ngụm nước, ta mới gắng sức bơi vào bờ.
May mà chỗ rơi xuống không cách xa bờ.
Bơi lội quả nhiên là kỹ năng sinh tồn cần thiết.
Thật không uổng phí một tháng lương mà tôi đã bỏ ra học.
Leo lên bờ, tôi thấy khắp người đầy vết thương lớn nhỏ, chân trái cũng đau nhức.
Lúc rơi xuống, cả người tôi bị trầy xước.
Vô số dây leo bị tôi làm đứt, cuối cùng một cành cây mắc vào chân tôi, cản bớt lực rơi.
Nếu không, tôi e rằng đã ngất xỉu ngay khi xuống nước.
Đây chính là định luật bất tử khi rơi xuống vách đá trong tất cả các tiểu thuyết.
Tuy nhiên, tôi dám mạo hiểm như vậy còn có nguyên nhân khác.
Nhưng điều đó phải đợi khi tôi lên trên và giải quyết xong.
Tình hình hiện tại chứng minh, tôi đã cược đúng.
Tôi ngửa mặt lên trời nằm nghỉ một lát.
Nhìn trời dần tối, tôi hít một hơi thật sâu. Không thể đứng yên tại chỗ.
Tôi phải đi ngược dòng nước, thường ở đó sẽ có người sinh sống.
Nếu không, ở nơi hoang vắng này lại thêm trời tối thì thật đáng sợ.
Chẳng may có dã thú nào đến, tôi một mình, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Cố chịu đựng cơn đau trên người, tôi tập tễnh đi dọc bờ sông.
Trời cuối cùng cũng tối hẳn, nhưng trăng đêm nay lại sáng lạ thường.
Có lẽ ông trời biết tôi bị quáng gà nên đặc biệt chiếu cố.
Tôi tự an ủi mình như vậy.
Không biết đã đi bao lâu, vẫn không thấy bóng dáng người ở.
Thật sự mà nói, giữa đêm khuya một mình đi trong chốn hoang vu này, quả thật có chút đáng sợ.
Xung quanh quá yên tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy.
Tôi không dám nhìn lung tung, tinh thần căng như dây đàn.
Vì càng nhìn, lòng tôi càng sợ hãi.
Tim đập quá mạnh, cảm giác như màng nhĩ chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập.
Tôi không khỏi có chút hối hận.
Khoe mẽ làm gì cơ chứ?
Chi bằng ngoan ngoãn ở trên vách đá phối hợp, đợi Trọng Dạ Lan đến chọn.
Tay nắm chặt con dao nhỏ từ chiếc vòng.
Lờ mờ nghe thấy một vài âm thanh khác, không phải tiếng nước chảy.
Vừa hay thấy phía trước có một tảng đá lớn.
Tôi đi đến, ngồi xổm xuống sau nó, trốn đi không gây ra tiếng động, cẩn thận lắng nghe.
Quả nhiên có tiếng động khác, giống như tiếng bước chân, không thể phân biệt là người hay thú.
Vách đá ta rơi xuống tuy không quá cao, nhưng địa hình núi non ở đây vô cùng hiểm trở.
Ngay cả khi Trọng Dạ Lan lập tức phái người xuống tìm kiếm, e rằng lúc này cũng chưa thể đến được đáy vách.
Cho nên chắc chắn không phải người của hắn.
Vậy là dã thú hoặc…
Đêm trăng mờ gió lớn, nơi hoang dã.
Những bộ phim về vứt xác ngoài hoang dã mà ta từng xem lần lượt hiện lên trong đầu.
Tôi chỉ muốn tự tát mình.
Càng sợ hãi, những tình tiết trong đầu lại càng rõ ràng, càng máu me.
Đúng lúc này, không hiểu sao, ánh trăng bị mây che khuất.
Nơi hoang dã lúc này, trong mắt một người hơi quáng gà như ta, quả là một màu đen kịt.
Tiếng động càng lúc càng gần, từng bước một như giẫm lên tim ta. Cuối cùng, tiếng bước chân dừng lại bên tảng đá.
Ta không thể chịu đựng thêm nữa, nhắm mắt lại vung con dao ra.
Cổ tay đột nhiên bị một bàn tay lạnh buốt nắm lấy.
Tôi run lên, rồi nghe thấy một giọng nói quen thuộc: “Cuối cùng ta cũng tìm thấy người.”
Mở mắt ra, vẫn không nhìn rõ.
Nhưng một lát sau, mặt trăng như đã hẹn trước, ló ra.
Trước mắt tôi dần dần sáng lên.
Tôi nhìn thấy gương mặt Hoa Nhung Chu.
Mắt tôi có chút ướt.
Cuối cùng cũng nhìn thấy một người quen còn sống.
Nhìn thấy hă3ns còn hơn cả nhìn thấy người đưa than trong tuyết.
Lúc nãy tôi sợ đến mức muốn nhảy xuống sông rồi.
Tôi lập tức nhào tới, ôm hắn một cái thật chặt: “Ôi mẹ ơi, hóa ra là ngươi. Lúc nãy dọa ta chết khiếp. Ta không ngờ mình lại nhát gan đến thế. Cuối cùng cũng có người đến cùng ta…”
Hoa Nhung Chu bất động.
Hắn đưa tay kéo tôi ra, bàn tay nắm lấy cổ tay tôi siết chặt dần, giọng không chút cảm xúc: “Ta đưa chiếc vòng này cho người để phòng thân, không phải để người dùng nó tự kết liễu.”
Giọng điệu này… còn là tiểu thị vệ mềm mỏng ngoan ngoãn trước kia sao?
Có phải yêu tinh nào đội lốt Hoa Nhung Chu không?
Sự thay đổi nhân vật này khiến đầu óc ta trở nên đờ đẫn.
Vẫn chưa kịp phản ứng với câu “ta đưa cho người…” của hắn, tôi đã nghe thấy hắn thở dài, rồi buông cổ tay ta ra, ngồi xuống đỡ lấy mắt cá chân trái của tôi.
Sau khi nắn bóp vài cái, hắn nói: “Không bị thương đến xương. Lát nữa lên trên tìm thuốc bôi là được.”
Lúc nãy tôi chỉ đi có một bước, sao hắn lại biết chân trái ta bị thương?
Khả năng quan sát cũng tốt quá rồi.
Hắn xoay người lại, quay lưng về phía ta, nói: “Ta cõng người lên.”
Lúc này tôi mới phát hiện chiếc áo choàng đen của hắn cũng ướt sũng.
Chẳng lẽ là vì tìm tôi mà hắn cũng bị ngã xuống nước?
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đi từ đỉnh núi xuống đây chắc không nhanh như vậy đâu.
“Không cần đâu, ta vẫn đi được.” Tôi từ chối có chút ngượng nghịu, rồi cất bước đi tiếp.
Hoa Nhung Chu không ngăn cản, mà lặng lẽ đi theo sau tôi.
Bóng của hắn đổ bên cạnh tôi.
Tôi không quay đầu nhìn, chỉ nhìn chằm chằm vào cái bóng đó.
Lòng tôi có chút khó chịu không thể tả, vẫn chưa thoát ra khỏi cái giọng điệu trách móc của hắn vừa nãy.
Cảm giác này giống như một người vẫn luôn thấp hơn ngươi, đột nhiên có một ngày lại nhìn xuống ngươi.
Không cẩn thận, chân trái vốn đã đau lại giẫm phải một hòn đá.
Một cơn đau nhói truyền đến, chân ta mềm nhũn.
Rồi hai bàn tay đặt lên cánh tay và eo tôi.
“Ta… không sao.”
Lời còn chưa nói hết, Hoa Nhung Chu đã buông tay, ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nói: “Lên đi.”
Lần này tôi không từ chối thiện ý của hắn, liền trèo lên.
Đột nhiên tôi nhớ ra, lần trước tôi say rượu cũng là hắn cõng tôi xuống hai mươi tầng lầu.
Sau đó tôi tỉnh lại bận rộn với chuyện của Hoa phủ, nên đã quên mất chuyện này, cũng không nói lời cảm ơn nào với hắn.
Đó là hai mươi tầng lầu đấy.
Cảm thấy có chút chột dạ, tôi nói chuyện để lấp liếm: “Sao ngươi biết ta rơi xuống? Bữa tiệc sau đó thế nào rồi? Hoa… huynh trưởng thế nào rồi?”
Giọng Hoa Nhung Chu trầm thấp truyền đến: “Sau khi Vương phi và Mục trắc phi bị bắt đi, ta đi theo… Tấn Vương lên đến đỉnh núi, nên không rõ tình hình yến tiệc trong cung và Hoa công tử sau đó.”
“Vậy sao ta không thấy ngươi trên đỉnh núi nhỉ?” Nén lại sự bất an mơ hồ trong lòng, tôi giả vờ thoải mái chuyển chủ đề.
“Vương phi xưa nay không để ý đến ta, ta quen rồi.” Giọng Hoa Nhung Chu nhàn nhạt.
Lời này nói cứ như tôi bỏ bê hắn lắm vậy.
“Không phải đâu, trên vách đá ta bị treo lơ lửng, đầu óc choáng váng nên không….” Tôi cố gắng giải thích.
“Vậy người còn nhớ lần đầu tiên gặp ta không?” Hoa Nhung Chu đột nhiên hỏi.
Tôi nhớ lại một chút, nói: “Ở lễ tế tổ?”
Hoa Nhung Chu không tiếp lời.
Tôi tưởng hắn sẽ không trả lời, thì hắn mới lên tiếng: “Quả nhiên là vậy.”
“Ý gì?” Tôi không nhịn được nhíu mày.
“Vậy Vương phi cũng không nhớ đã từng bốn lần hỏi… tên của ta?” Giọng Hoa Nhung Chu nghe có chút buồn bã.
Tôi hỏi hắn nhiều lần như vậy ư?
Không thể nào.
Trí nhớ của tôi không tệ đến thế.
Đúng lúc tôi chuẩn bị hỏi tiếp, đột nhiên ngửi thấy một mùi máu tanh.
Tôi sững sờ, vô thức nói: “Ngươi bị thương sao?”
Hoa Nhung Chu bước đi không dừng lại, nói: “Vết trầy xước nhỏ thôi.”
“Vết trầy xước? Là ở trong rừng sao? Mà nói thật, ngươi xuống đây bằng cách nào vậy? Sao lại chỉ có mình ngươi?” Lòng tôi càng lúc càng nghi hoặc.
“Vương phi còn muốn gặp ai nữa?”
Hôm nay giọng điệu của đứa trẻ này sao lại tệ như vậy?
Như thấy em trai tôi vậy, tôi nói một câu hắn cãi lại một câu.
Tôi liền đưa tay véo tai hắn dạy dỗ: “Ăn nói kiểu gì vậy? Không có lớn nhỏ gì cả. Ta là Vương…”
“Người không phải đã hòa ly rồi sao?”
Câu nói này làm tôi cứng họng.
Nhưng tôi vẫn cứng miệng nói: “Vậy ta cũng lớn hơn ngươi, ngươi vẫn phải tôn trọng ta.”
“Sau này khi người hòa ly rồi, ta nên gọi người là gì?” Hoa Nhung Chu lại lảng tránh vấn đề.
Tôi chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Nếu sau này dẫn họ đến thị trấn Giang Nam ẩn cư, họ sẽ gọi tôi là “tiểu thư” sao? Hay gọi “tỷ tỷ” thì tốt hơn?
Dù sao tôi cũng lớn tuổi hơn họ.
Tôi đang chìm trong suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy cơ thể Hoa Nhung Chu cứng lại.
Giọng nói dường như cũng có chút bực bội: “Người không nghĩ sẽ đưa ta đi cùng sau khi rời Tấn Vương phủ sao?”
“Đương nhiên là không.” Tôi vội vàng phủ nhận.
Bên cạnh tôi có thể dùng được chỉ có vài người, sao có thể không mang hắn đi chứ?
Miệng vẫn trêu chọc: “Dù là vì Thúy Trúc, ta cũng phải đưa ngươi ra khỏi Tấn Vương phủ.”
Hoa Nhung Chu đột nhiên dừng lại, bất động.
Tôi buông tay ra, thấy tai hắn đã bị tôi véo đỏ.
Tôi có chút ngượng ngùng hỏi: “Sao không đi nữa? Mệt rồi à? Hay là nghỉ…”
“Vương phi sau này đừng đẩy ta cho Thúy Trúc nữa.” Giọng hắn cắt ngang lời tôi.
“Hả?” Tôi vô thức đáp lại.
“Dù là lúc nô đùa trong viện, hay lúc bị tấn công, đừng đẩy ta cho Thúy Trúc nữa.” Hoa Nhung Chu lên tiếng, tôi chỉ thấy khuôn mặt nghiêng của hắn, mắt cúi thấp.
“Ta cứ tưởng ngươi không nghe thấy ta nói trên yến tiệc chứ, đã nghe thấy thì tại sao…”
“Vì ta đã có người trong lòng rồi.”
Giọng thiếu niên trịnh trọng như một lời thề, khiến lời nói của tôi nghẹn lại trong cổ họng.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖