Góc Của Chan

TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 12: RỐT CUỘC NGƯƠI CÓ PHẢI HOA THIỂN KHÔNG?(3)

12

Lững thững rời khỏi Hoàng cung, ngồi trên xe ngựa, tim tôi vẫn còn đập loạn nhịp.

Trọng Dạ Lan lúc này mới hỏi: “Trong cung có ai gây khó dễ cho nàng sao?”

Tôi cười qua loa, đáp: “Không có.”

Trọng Dạ Lan cau mày.

Hắn ta rõ ràng nhận ra tôi đang nói dối: “A Thiển, sao bây giờ nàng lại thích giấu mọi chuyện trong lòng vậy? Trước đây nàng chuyện gì cũng bàn bạc với ta.”

Tôi cúi đầu, không nói gì nữa.


Việc không hiểu rõ Hoa phủ có vị trí như thế nào trong lòng Hoàng thượng khiến tôi thực sự bất an.

Trong tiểu thuyết, Hoa phủ sụp đổ dưới tay nữ chính.

Bây giờ tôi đã hóa giải mối thù máu giữa chúng tôi, không cần phải đấu đá sống chết nữa, vậy tại sao Hoàng thượng lại bắt đầu chú ý đến Hoa phủ?

Vậy chẳng lẽ Hoa phủ nhất định phải sụp đổ?

Dù không có mối hận thù tột độ của nữ chính, thì cũng không thoát khỏi ý đồ khó đoán của Hoàng thượng sao?

Đây có phải là con đường duy nhất dành cho vai phản diện?

Tại sao… lại là tôi?

Cái mô tuýp “ác giả ác báo” đầy hả hê kia, tại sao lại phải để một người vô tội như tôi gánh chịu hậu quả?

Đang lúc suy nghĩ miên man, một bàn tay đột nhiên đặt lên đỉnh đầu tôi.

Tôi ngẩng lên, thấy Trọng Dạ Lan ngồi đối diện nhìn tôi.

Mặc dù hắn vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm túc: “A Thiển, sau khi chúng ta thành thân, nàng dường như có rất nhiều tâm sự. Nàng không muốn nói, ta sẽ không ép. Nàng chỉ cần biết có ta ở đây, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng.”

Lời thổ lộ này không làm tôi thư giãn chút nào.

Người mà hắn muốn bảo vệ, từ trước đến nay chưa bao giờ là tôi.

Giả như sau này sự thật được phơi bày, tôi chỉ mong được làm người qua đường với hắn là đủ.

Trở về phủ, không biết là vì bị dọa sợ hay trong lòng bất an, tôi lại bắt đầu sốt cao.

Có lúc tôi cảm thấy mình sốt đến mức hồn sắp lìa khỏi xác, dường như sắp được trở về với xã hội hiện đại xe cộ tấp nập. Thế nhưng, khi tỉnh dậy, tôi vẫn ở trong căn phòng cổ kính này.

Mặc dù ốm nặng, nhưng cũng có cái lợi.

Tôi có cớ để không vào Hoàng cung nữa.

Dù sao tôi đã đi lại thường xuyên như vậy, sau khi bị Hoàng thượng dọa cho một trận mà không đến nữa thì quá lộ liễu. Trận ốm này quả là đến đúng lúc.

Thái hậu còn sai người đến hỏi thăm, thấy tôi bệnh đến mức mặt mày xanh xao, mới không triệu tôi vào cung.

Đồng thời, tôi phát hiện… thuốc bắc ở thời cổ đại này sao lại đắng đến thế!!!

Trước đây tôi khá thích vị đắng, như khổ qua, tâm sen, hay cà phê.

Nhưng vị đắng của thứ thuốc bắc này thật sự không thể chịu đựng được.

Tôi từng rất thích mùi thuốc bắc, nhưng lần đầu tiên uống, mặt tôi xanh lét, suýt nữa nôn hết ra ngoài.

Từ đó về sau, tôi lén đổ thuốc đi, vừa hay có thể khiến bệnh chậm khỏi hơn một chút.

Dưới sự “nỗ lực” không ngừng của tôi, tôi đã thành công nằm liệt giường suốt nửa tháng.

Giai đoạn đầu mới ốm, Hoa phu nhân đã dẫn Hoa Thâm đến thăm.

Nhớ đến kẻ tội đồ khiến tôi ốm, mặt tôi cũng chẳng có gì tốt.

Mặc dù đang ốm, nhưng tôi vẫn luôn bảo Thiên Chỉ chú ý tình hình bên ngoài.

Khi biết Trọng Khê Ngọ không ra tay với Hoa phủ, tôi mới an tâm, nhưng cũng càng thêm khó hiểu: Rốt cuộc hắn ta định làm gì?

“A Thiển, con ốm một trận, sao nhìn ngốc đi nhiều vậy?” Hoa phu nhân mở lời, sự quan tâm trong giọng nói không thể che giấu.

Dù sao cũng là người thân của Hoa Thiển, tôi kìm nén sự thiếu kiên nhẫn trong lòng: “Chắc là mẫu thân lâu ngày không gặp nên mới có ảo giác thôi.”

Hoa phu nhân kéo tôi luyên thuyên đủ thứ.

Hoa Thâm cũng ngoan ngoãn ngồi im không nói tiếng nào.

Hoa phu nhân nói một hồi lâu cuối cùng cũng đi vào trọng tâm: “Ta và phụ thân con vì… chuyện trong cung, đã về tộc ở một tháng mới quay lại. Vừa về đã nghe nói ca ca con lại gây chuyện cho con rồi.”

Tôi cau mày.

Hoa Tướng đột nhiên từ chối bất kỳ sự giúp đỡ nào cho Hoa mỹ nhân, thảo nào người trong tộc lại gọi ông về bàn bạc.

Nhưng tôi cũng không lo lắng.

Hoa Tướng vốn là người có chủ kiến, sẽ không trở mặt.

Ông đã tin rằng Hoa mỹ nhân có ý phản bội, thà tin là có còn hơn không.

Ông sẽ không dễ dàng thay đổi ý định chỉ vì lời nói của người khác.

Đây cũng là tật xấu mà những người thông minh dễ mắc phải nhất.

Càng thông minh càng đa nghi.

Con gái ruột và cháu gái của em trai, ai thân ai sơ, nhìn qua là thấy rõ.

Thấy tôi không nói gì, Hoa phu nhân nháy mắt với Hoa Thâm.

Tên công tử bột kia liền mặt dày đi đến chỗ tôi, móc trong ngực ra một hộp trang sức, nói: “Ca thấy muội muội vào Tấn Vương phủ không sắm thêm trang sức, đặc biệt tìm vài món này để tặng muội.”

Hoa phu nhân cũng phụ họa: “Thâm nhi trong lòng luôn nhớ đến đứa muội muội này. Vào tiệm trang sức, nó gói hết những thứ đẹp nhất lại. Đến cả mẫu thân như ta cũng không được phần.”

Nhìn hai người họ kẻ tung người hứng, cuối cùng tôi cũng nhận lấy hộp trang sức.

Mặc dù không thích, nhưng không thể trước mặt Hoa phu nhân mà làm mất mặt Hoa Thâm.

Tuy nhiên, tôi vừa nhận xong, tật xấu cũ của Hoa Thâm lại tái phát.

Chỉ thấy hắn ta nheo nhéo cái mặt béo mập, cười nịnh nọt nói: “Vừa rồi đến, thấy trong thư phòng của Khâm đệ có một nha hoàn đi ra, trông tinh thần thật phấn khởi. Sao ca chưa từng thấy nha hoàn đó bên cạnh muội?”

Thư phòng của Trọng Dạ Lan ư?

Chẳng phải là Mục Dao sao?

Trọng Dạ Lan thích yên tĩnh, bên cạnh rất hiếm khi có nha hoàn.

Cái tên ngốc này có phải muốn Hoa phủ chết nhanh hơn không?

Dám tơ tưởng đến người phụ nữ của Trọng Dạ Lan!

Tôi lập tức nén giận, quát mắng: “Hoa Thâm, huynh hãy suy nghĩ cho rõ ràng. Người bên cạnh Trọng Dạ Lan cũng là người huynh có thể tơ tưởng sao? Huynh không sợ làm liên lụy Hoa phủ mất mạng sao?”

Hoa Thâm bị vẻ mặt nghiêm khắc của tôi dọa cho co rúm lại, vội vàng giải thích: “Ca chỉ hỏi thôi mà, muội muội đừng giận. Ca làm sao dám trêu chọc người bên cạnh muội!”

Thấy tôi vẫn còn giận, Hoa phu nhân vội vàng nói: “Thiển Thiển, ca ca con tính tình như vậy, ăn nói không kiêng nể. Mà nói mới nhớ, bên cạnh Tấn Vương lại có nha hoàn sao? Nàng ta có lai lịch gì…”

Mục Dao lớn lên ở vùng biên ải, từ khi đến kinh thành luôn không thích tham gia những buổi xã giao giả dối, nên họ chưa từng gặp cũng là bình thường.

“Mẫu thân, điều người nên làm bây giờ là quản tốt nhi tử của mình, chứ không phải nhúng tay vào chuyện của Tấn Vương phủ,” Tôi không chút khách khí ngắt lời bà.

Khuôn mặt Hoa phu nhân cũng có chút khó coi: “Ta không phải là đang nghĩ cho con sao? Con giận dỗi cái gì…”

Thấy sắc mặt tôi không tốt, Hoa phu nhân cuối cùng cũng không nói thêm nữa.

Bà bảo Hoa Thâm ra ngoài đợi, để tránh hắn lại chọc giận tôi.

“Tuy ca ca con có hơi chậm chạp, nhưng dù sao nó cũng thật lòng tốt với con. Trước đây có thứ gì đều nghĩ đến con trước, đến cả mẫu thân như ta cũng không được đãi ngộ đó,” Sau khi Hoa Thâm đi, Hoa phu nhân lại nói tốt cho hắn ta.

Hoa phu nhân này thật biết cách tô vẽ cho con trai mình.

Những chuyện Hoa Thâm đã làm, nói hắn chậm chạp cũng là đang khen hắn đấy.

“Năm xưa khi ta mang thai con, Thâm nhi cũng chỉ mới 5 tuổi. Mỗi ngày đều đến sờ bụng ta, lẩm bẩm mong con mau ra đời, để nó làm ca ca chăm sóc con…”

Không muốn nghe Hoa phu nhân nói đỡ cho tên công tử bột đó nữa, tôi lại ngắt lời bà: “Hôm nay làm phiền mẫu thân về nói với phụ thân một câu.”

Hoa phu nhân vẻ mặt khó hiểu nhìn tôi, dường như không ngờ tôi lại chuyển chủ đề nhanh đến thế.

“Đê ngàn dặm, cũng sụp đổ vì tổ kiến.”

Hoa phủ dù có sụp đổ, cũng không thể sụp đổ nhanh như vậy.

Sau khi Hoa phu nhân đi, tôi tiếp tục cuộc sống dưỡng bệnh, mỗi ngày phơi nắng, nghe các nha hoàn nói chuyện phiếm, sống những ngày hiếm hoi thoải mái.

Các nha hoàn thấy tôi hiền lành, cũng không còn quá câu nệ.

Thế là, Hạnh Nhi, người phụ trách thêu thùa, thấy tôi buồn chán, chủ động bắt chuyện: “Vương phi có nghe tin gì chưa? Phủ vừa tuyển thêm vài gia binh đấy.”

“Thì sao?” Tôi khó hiểu hỏi.

Thúy Trúc, người ăn nói nhanh nhẹn, lại giành nói trước: “Trong số gia binh mới có một người trông tuấn tú lắm, các nha hoàn trong phủ đều không nhịn được mà lén đi nhìn trộm.”

Quả nhiên, phụ nữ ở thời đại nào cũng không tránh được tính cách thích buôn chuyện.

“Thật sao? Sao ta không có ấn tượng gì nhỉ?” Tôi tò mò hỏi.

“Ngày gia binh mới vào phủ, Vương phi vừa đúng lúc đổ bệnh, nên chưa gặp thôi,” Hạnh Nhi đáp.

Thúy Trúc mặt hơi đỏ, cười ngây ngô nói: “Vương phi mà gặp cũng sẽ phải ngạc nhiên. Nô tỳ thật sự chưa từng thấy nam tử nào đẹp đến thế.”

“Nhìn cái bộ dạng chưa thấy sự đời của các ngươi kìa. Một tên nô tài thôi, tuấn tú thì có ích gì,” Thiên Chỉ đứng bên cạnh khinh thường nói. Trước đây, nàng ấy vốn rất xem thường những người hầu khác, nhờ tôi ra sức uốn nắn mà giờ đã khá hơn một chút. Mặc dù lời nói vẫn không dễ nghe, nhưng ít ra không còn quá khắc nghiệt nữa.

Hạnh Nhi và Thúy Trúc cũng không còn quá sợ nàng ấy. Thúy Trúc, người hoạt bát hơn, vẫn không nhịn được phản bác nhỏ giọng: “Nếu Chỉ Chỉ tỷ tỷ mà gặp, chắc chắn sẽ không nói được câu này.”

Nhìn đám nha hoàn ồn ào cãi nhau, tôi không nhịn được cười.

Thanh xuân thật tươi đẹp.

Khi tôi mười sáu, mười bảy tuổi, cũng từng cùng bạn bè bàn tán về con trai một cách say mê.

Những tiếng cười hồn nhiên, tự do tự tại đó, mới đáng quý biết bao.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!