Góc Của Chan

TẨY DUYÊN HOA – CHƯƠNG 9: CHIẾN LƯỢC GIỮ MẠNG CỦA NỮ PHỤ ÁC ĐỘC(9)

9

Không đợi hắn ta đáp lời, tôi lại giơ tay chỉ vào Hoa Thâm, nói: “Trói luôn cả huynh ấy lại cho ta, tất cả đều giải đến Doãn phủ kinh thành!”

Quả nhiên không sai, không khí trong tửu lâu chợt chững lại.

Nếu cứ làm loạn thêm, câu chuyện này sẽ thành trò cười mất, nên tôi cần phải hành động dứt khoát.

“Muội… muội muội, có phải muội chỉ nhầm người rồi không?” Hoa Thâm trên khuôn mặt béo mập đầy dầu mỡ nặn ra một nụ cười gượng gạo, hỏi tôi.

“Chính là chỉ vào huynh đó. Nếu thói xấu của huynh không sửa được, thì hãy vào nha môn ngồi tù vài ngày đi. Còn ngươi nữa…” Tôi quay sang nhìn người đàn ông áo xám, nói tiếp, “Ta không phải Doãn phủ, nên không thể phán xét đúng sai, nhưng vừa nãy ngươi đã nhiều lần ăn nói hỗn xược với ta, ta cũng không phải người dễ dãi. Vậy nên các ngươi hãy cùng đến nha môn giải thích đi.”

Nói rồi, tôi ra hiệu cho thị vệ Tấn Vương phủ hành động, còn mình thì bước đến trước mặt tên tạp dịch tửu lâu vừa bị đánh.

Hắn ta đã bị đánh đến sưng vù mặt mày, không còn rõ dung nhan.

Chỉ nhìn vóc dáng gầy gò, có lẽ hắn còn là một thiếu niên mười mấy tuổi.

Bất kể hắn ta có phải là người biết nhìn sắc mặt, giỏi gió chiều nào xoay chiều đó, hay là muốn lập công trước mặt tôi, thì tóm lại hắn ta cũng vì muốn bảo vệ tôi.

Dù tôi không thích kiểu người này, tôi cũng không thể quên ơn của hắn.

“Ngươi tên là gì?” Tôi hỏi.

Miệng hắn ta có vẻ bị rách, nói chuyện có cả bọt máu, ú ớ không rõ ràng.

Tôi chỉ nghe thấy được một chữ “Dũng” và một chữ “Chu”.

Thế là tôi nói: “Chu Dũng đúng không? Vừa nãy đa tạ hảo ý của ngươi, nhưng lần sau muốn ra mặt giúp người khác, hãy nhớ xem liệu mình có bảo toàn được bản thân không. Không có gì quan trọng hơn chính bản thân mình đâu.”

Tên tạp dịch kia sững người, đôi mắt nâu nhìn tôi chằm chằm.

Tôi đưa tay kéo lại vạt áo vừa bị xô lệch của hắn ta, rồi nói tiếp: “Chi phí thuốc men của ngươi sẽ do Tấn Vương phủ chi trả. Chỉ là sau này làm việc nhớ đừng nông nổi như vậy nữa. Không phải ai cũng bằng lòng nhận lấy ân tình này đâu.”

Tên tạp dịch khẽ mấp máy môi, dường như muốn nói điều gì đó.

Lúc này, ca ca của tôi là Hoa Thâm đột nhiên nhào tới ôm chặt chân tôi, khóc lóc nói: “Muội muội, ca biết lỗi rồi. Sau này không dám nữa đâu, muội đừng đưa ca đến Doãn phủ mà.”

Hoa Thâm này tuy có chút ngông cuồng, nhưng ít ra còn biết sợ.

Tuy nhiên, tôi đã quyết tâm nhân lúc Hoa Tướng và Hoa phu nhân vắng mặt, dạy cho hắn một bài học ra trò, kẻo sau này hắn cứ liên tục phá hỏng những kế hoạch của tôi.

Hất tay hắn ra, tôi không thèm để ý mà bước ra ngoài.

Bỗng nhiên, một bóng dáng màu xanh lam chặn trước mặt tôi.

Đó chính là người nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnh nam nhân áo xám.

Hắn ta mặc trường bào màu lam, chặn tôi lại và nói: “Tấn Vương phi xin hãy khoan đã.”

Tôi ngước mắt nhìn hắn, thấy hắn ta cúi người chào tôi, nói: “Tấn Vương phi, đệ đệ ta vừa rồi đã ăn nói hỗn xược, ta xin thay mặt hắn tạ lỗi với người. Hắn từ trước đến nay đều thẳng tính và đầu óc đơn giản, dễ bị người khác lầm lạc, nghe gì tin nấy. Mong Tấn Vương phi đừng chấp nhặt với hắn.”

Hai huynh đệ này một người đóng vai ác, một người đóng vai hiền, phối hợp thực ăn ý.

Nhưng tôi không chấp nhận: “Không cần xin lỗi, ta không can thiệp vào chuyện này. Các ngươi cứ đến Doãn phủ giải thích rõ ràng là được.”

“Hay là thế này đi, hai huynh đệ chúng ta xin lỗi Vương phi một lần nữa, cũng không truy cứu lỗi của Hoa công tử. Dù sao cũng chỉ là tranh cãi nhỏ, đừng làm lớn chuyện đến nha môn,” Nam nhân áo lam lại đề nghị.

Hoa Thâm lập tức phụ họa bên cạnh.

Cả ba người đều chờ xem phản ứng của tôi.

Tôi nhếch khóe miệng nói: “Ta có thể không truy cứu, nhưng chuyện giữa các ngươi giải quyết thế nào không phải do các ngươi quyết định, phải xem người bị hại xử lý ra sao.”

Họ sững sờ, bắt đầu nhìn về phía nữ tử chơi tỳ bà luôn bị lãng quên nãy giờ.

Chỉ có nam nhân áo lam vẫn nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.

Nữ tử chơi tỳ bà e dè nói: “Nếu… nếu sau này Hoa công tử không còn quấy rầy, tiểu nữ xin không truy cứu.”

“Không quấy rầy, không quấy rầy nữa,” Hoa Thâm vội vàng nói, trông vừa béo mập vừa hèn hạ.

Người bị hại đã lên tiếng, tôi cũng không thể ép họ đến nha môn được nữa.

Chỉ tiếc là đã bỏ lỡ cơ hội dạy dỗ Hoa Thâm này.

Nhìn Hoa Thâm thở phào nhẹ nhõm rồi đắc chí, tôi trong lòng châm chọc, quay sang thị vệ Tấn Vương phủ ra lệnh: “Mấy người các ngươi đưa ca ca ta về. Trước khi phụ mẫu ta trở lại, các ngươi hãy canh gác ở Hoa phủ, không cho hắn ta bước chân ra khỏi cửa một bước.”

“Muội muội…”

Hoa Thâm còn định nói, nhưng bị ánh mắt “nếu huynh còn nói, ta sẽ đưa huynh đến nha môn” của tôi dọa cho sợ hãi, run rẩy đi theo thị vệ.

Hai người giang hồ kia thấy vậy, cũng cúi chào tôi rồi lần lượt rời đi.

Nhìn bóng lưng họ, lòng tôi không hề thả lỏng chút nào.

Hai người này xuất hiện thực sự quá kỳ lạ.

Vừa định dặn thị vệ bí mật theo dõi họ để tìm hiểu, tôi chợt nghe một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Tấn Vương phi thật sự khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.”

Tim tôi đập mạnh một nhịp, quay lại nhìn thấy một bóng dáng màu trắng ngà của mặt trăng – Hoàng thượng Trọng Khê Ngọ.

“Hoàng…”

“Suỵt!” Chưa kịp mở lời gọi hắn, hắn đã đưa ngón tay lên môi, ra hiệu cho tôi im lặng.

“Ta đang vi hành, mong Vương phi đừng để lộ thân phận của ta.”

Người trong tửu lâu bắt đầu tản đi.

Tôi gượng gạo giữ nụ cười.

Vị Hoàng thượng này sao lại xuất hiện ở tửu lâu này?

Chỉ thấy Trọng Khê Ngọ một vẻ mặt sáng sủa, cười trong trẻo, chẳng có chút gì ra dáng Đế vương.

So với lần đầu gặp tôi trong cung, hắn ta ôn hòa hơn nhiều.

Nhưng với một người từ nhỏ đã sợ thầy, lớn lên sợ sếp như tôi, trước mặt vị đại boss này, tôi vẫn không dám lơ là.

“Vừa rồi thấy Tấn Vương phi xử lý mọi việc gọn gàng dứt khoát, quả là khác xưa rất nhiều.” Trọng Khê Ngọ mày mắt cười cong, trong mắt không có chút tạp chất nào, dường như chỉ là nói bâng quơ.

Tôi há miệng, nhưng không biết nên xưng hô với hắn ta thế nào.

Hắn ta lập tức hiểu ý nói: “Tấn Vương phi là Hoàng tẩu của ta, cứ gọi thẳng tên ta là được.”

Chẳng phải là nói đùa sao?

Tôi lấy đâu ra cái gan đó?

Cân nhắc một lát, tôi mở lời: “Trọng công tử nói đùa rồi. Khi là thê tử và khi là nữ tử thì cách cư xử nhất định là khác nhau.”

Trọng Khê Ngọ không dây dưa thêm, mà hỏi: “Sao vừa rồi không thấy Hoàng huynh đến?”

“Dù sao đây cũng là việc của Hoa phủ chúng tôi, nên Vương gia không ra mặt thì hơn,” Tôi suy nghĩ một chút, cẩn trọng trả lời.

Nụ cười của Trọng Khê Ngọ không hề thay đổi.

Nhìn khuôn mặt ấy thật sự như gió xuân thổi qua, hai huynh đệ này đúng là hai thái cực.

Một người như tảng băng, một người như ánh dương ấm áp.

Điều này cũng phù hợp với tên của họ – Dạ Lan (đêm) và Khê Ngọ (buổi trưa).

Thế nhưng trong tiểu thuyết ngôn tình, tính cách ôn hòa, lễ độ như Trọng Khê Ngọ lại không được ưa chuộng, đa phần đều là nam phụ.

Mọi người dường như thích xem tảng băng tan chảy hơn là ánh dương vẫn cứ ấm áp.

Cảm thán thì cảm thán, nhưng tôi không muốn dính líu quá nhiều.

Đang định cáo từ, thì hắn ta đã nói trước: “Ra ngoài lâu như vậy, ta cũng nên về rồi. Lần này ta đi đơn giản, không biết Tấn Vương phi có thể cho ta đi nhờ một đoạn không?”

Tôi có thể nói không sao?

“Trọng công tử nếu không chê xe ngựa thô sơ, vậy mời đi lối này.”

Mặt tôi tỏ ra điềm tĩnh, nhưng lòng thì như đánh trống.

Hoàng thượng này đang bày trò gì đây?

Cùng tôi đi chung xe dường như không hợp quy củ.

Chẳng lẽ…

Hắn ta đã để ý đến tôi?

Ý nghĩ này khiến tôi sợ hãi không nhỏ.

Hắn ta là Hoàng thượng đó, hậu cung có ba ngàn giai nhân.

Tôi thà liều mạng tranh giành Trọng Dạ Lan với Mục Dao, cũng không muốn bị đưa vào hậu cung.

Tuy nhiên, khi lên xe ngựa, tôi mới nhận ra mình đã tự mình đa tình.

Bởi vì từ khi lên xe, Trọng Khê Ngọ không nói một lời nào, cho đến khi xuống xe mới nói lời cảm ơn rồi rời đi.

Xem ra đúng là chỉ muốn đi nhờ xe thật.

Tôi không khỏi đỏ mặt vì những suy nghĩ viển vông của mình.

Hắn ta là nam phụ si tình của nữ chính trong tương lai mà, tôi, một nữ phụ độc ác, lại đang nghĩ vớ vẩn gì thế này?

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!