Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
6
Cùng với tiến độ hợp tác, cả nhóm dự án chúng tôi và mấy người bên phía Giáo sư Smith đã trở nên thân thiết hơn.
Có lẽ vì có duyên nợ từ trước, lại cùng là người Trung Quốc, thậm chí căn hộ thuê cũng cùng một khu, nên mối quan hệ giữa tôi và Chu Trí Dã ngày càng thân thiết, đã có thể coi là những người bạn tốt chia sẻ tâm sự với nhau.
Dự án kết thúc, mọi người cùng nhau uống rượu ăn tiệc mừng công.
Tôi và Chu Trí Dã tản bộ về nhà trên con phố sầm uất.
“Sắp tới cậu tốt nghiệp rồi nhỉ? Định về nước hay ở lại đây?” Tôi đá nhẹ mấy viên sỏi ven đường, tùy hứng hỏi.
“Sao cũng được, tôi không quan trọng lắm. Còn chị? Tiếp tục phát triển ở đây à?”
Tôi mỉm cười lắc đầu: “Không không, công ty có đợt điều động. Dự án lần này rất thành công, có lẽ tôi có thể xin về nước, coi như là một đợt thăng chức và điều chuyển công tác.”
“Vậy ạ? Thế thì tôi cũng về thôi.” Chu Trí Dã hất cằm, ra hiệu cho tôi là đã về đến nhà.
Tôi thản nhiên vẫy tay chào tạm biệt cậu ta, nhưng nhịp tim lại khẽ tăng nhanh.
Chẳng ai có thể phủ nhận sức hút của Chu Trí Dã, nhưng cậu ta có biết mình đang nói gì không cơ chứ?
Cái gì mà “cũng về thôi”?
Tôi không dám nghĩ nhiều thêm, tự ép mình không được lụy tình nữa, phải lo kiếm tiền, đừng làm một người phụ nữ “bình thường” trong mắt kẻ khác.
Cứ thế tự thôi miên bản thân, tôi chìm vào giấc ngủ.
Thật trùng hợp, lúc tôi về nước cũng là lúc Chu Trí Dã tốt nghiệp.
Hai chúng tôi lại “tiện đường” một lần nữa, từ Mỹ về thẳng Trung Quốc, thậm chí còn tiện đến mức cậu ta thuê nhà ngay đối diện khu tôi ở.
Với lý lịch như Chu Trí Dã, đi đâu cũng có người săn đón, cậu ta chọn thẳng một công việc liên quan đến quốc phòng, cực kỳ cơ mật nhưng giờ giấc lại ổn định, có xe đưa đón tận nơi, rất viên mãn.
Sinh nhật Chu Trí Dã rơi đúng vào lúc chúng tôi đang ở trên máy bay, nên ba ngày sau cậu ta tổ chức bù một bữa tiệc nhỏ, mời vài người anh em thân thiết đi uống rượu, đều là dân Đại học A cả.
Bạn bè của cậu ta cũng giống cậu ta, tính cách thẳng thắn nhưng tinh tế, rất dễ gần.
Đang uống dở thì một người đột nhiên thốt lên: “Một người bạn tôi hôm nay cũng sinh nhật, anh ta gọi tôi mà tôi không đi, ai ngờ anh ta cũng đang chơi ở đây.”
“Ai thế? Gọi qua đây chơi cùng cho vui.”
“Chắc mọi người cũng biết đấy, Tống Viễn Hà, khóa trên mình một khóa, bên Viện Điện tử.”
Nghe thấy cái tên Tống Viễn Hà, tôi chỉ hơi khựng lại, không hề có thêm cảm xúc dư thừa nào.
Tôi chợt nhớ ra hôm nay đúng là sinh nhật anh ta, vậy mà tôi lại quên bẵng mất rồi.
“Chủ nhân bữa tiệc thấy sao?”
Chu Trí Dã nhún vai vẻ không quan tâm, nghiêng đầu nhìn tôi: “Chị có ngại thêm người không?”
Tôi thầm thở dài, mọi người đều đang nhìn mình, chẳng lẽ lại bảo ngại: “Không sao, tôi thế nào cũng được.”
Quả nhiên không lâu sau, cửa phòng bao mở ra, nhóm người của Tống Viễn Hà bước vào.
Gần hai năm không gặp, anh ta chẳng thay đổi chút nào, người đứng bên cạnh vẫn là Viên Nam.
Rõ ràng Tống Viễn Hà đã nhìn thấy tôi, gương mặt vốn luôn nhạt nhẽo của anh ta hiện lên những cảm xúc khó đoán, nhưng ánh mắt thì dao động dữ dội.
Tất cả những người biết chuyện đều cố gắng giữ vẻ thái bình giả tạo, mọi người ngồi xuống uống rượu chơi trò chơi.
Có lẽ do hơi men đưa lối, tôi bốc phải thẻ “Thật hay Thách” và bị yêu cầu phải hôn vào má Chu Trí Dã một cái.
Chưa kịp để tôi từ chối, cô nàng Viên Nam cá tính và luôn im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng: “Tống Viễn Hà, trước đây tôi nói sai rồi, bạn gái cũ của cậu quả nhiên không ‘bình thường’ chút nào, lợi hại thật đấy.”
Mọi người nghe vậy đều nhìn về phía cô ta, rồi từ từ chuyển ánh mắt sang tôi và Tống Viễn Hà.
Tống Viễn Hà nhíu mày, trầm giọng: “Đủ rồi đấy.”
Chẳng hiểu sao, lúc tôi còn là bạn gái anh ta, anh ta mặc kệ để Viên Nam sỉ nhục tôi, giờ thành người yêu cũ rồi, anh ta lại quay ra bảo vệ, đến cả Viên Nam mà anh ta cũng nỡ nặng lời.
Câu nói của Viên Nam mang ý châm chọc, nhưng cũng không hẳn là quá xúc phạm.
Nếu tôi nổi giận, có lẽ mọi người trên bàn rượu sẽ nghĩ tôi tính tình hẹp hòi, không biết đùa.
Nhưng tôi chưa kịp lên tiếng, Chu Trí Dã đã tựa người ra sau, mỉm cười giải vây: “Cô gái mà tôi theo đuổi mãi không được, tất nhiên là lợi hại rồi.”
Dù biết cậu ta chỉ đang tinh tế giúp tôi, nhưng tim tôi vẫn đập loạn nhịp.
Tôi đỏ mặt lén liếc nhìn cậu ta một cái, khi thu hồi ánh mắt lại vô tình chạm phải ánh nhìn của Tống Viễn Hà.
Anh ta đã thấy hết.
Anh ta mím chặt môi, sắc mặt trông cực kỳ tệ.
Tôi ngoảnh mặt đi không nhìn nữa, dùng giọng điệu hờ hững xen lẫn giễu cợt nhìn về phía Viên Nam: “Cô cũng chẳng ‘bình thường’ đâu, đã chen chân làm người thứ ba mà còn huênh hoang thế à?”
“Cô nói lại lần nữa xem!”
Lần này không có ai ngăn cản tôi cả, nói thêm một vạn lần nữa cũng được.
Nhưng Viên Nam rõ ràng là hạng chanh chua, cô ta chưa kịp nghe tôi nói tiếp đã cầm ly rượu định hắt vào mặt tôi, nhưng đã bị Chu Trí Dã nắm chặt cổ tay chặn lại.
“Con gái mà hành xử thế này, có dâng tận nơi cũng chẳng ai thèm đâu.” Chu Trí Dã chắc hẳn đã dùng lực không nhỏ, khiến mặt Viên Nam trắng bệch ra.
Tôi thở hắt ra một hơi, xin lỗi bạn bè của Chu Trí Dã một tiếng rồi cầm túi xách bỏ ra ngoài.
Sỉ nhục được Viên Nam quả thực rất sướng.
Có lẽ tôi sẽ quên đi những tổn thương mà Tống Viễn Hà gây ra, vì đó là do tôi tự chuốc lấy, chẳng trách được ai.
Nhưng Viên Nam thì khác, đối với cô ta, tôi chưa bao giờ có ý định nhẫn nhịn dù chỉ một giây.
Chu Trí Dã cũng chào hỏi anh em rồi đi theo tôi: “Để tôi đưa chị về.”
“Ngại quá, làm hỏng việc của cậu rồi…”
“Với tôi mà chị còn khách sáo thế à?” Chu Trí Dã cười khẽ: “Đã hỏi chị có ngại thêm người không rồi, ngại sao còn cố nhịn?”
“Nếu Viên Nam không phát điên thì tôi thật sự không ngại.”
“Tôi hiểu rồi, vậy là tốt.”
Chu Trí Dã cũng uống kha khá, đưa tôi về đến nhà xong cũng không nán lại lâu mà đi ngay.
Tôi ngồi trên sofa nghịch điện thoại một lát, đang định đi tắm thì chuông cửa reo.
Nhìn qua mắt mèo, người đứng ngoài kia vậy mà lại là Tống Viễn Hà?
Tôi không định mở cửa, quay lưng định đi vào phòng thì anh ta nói một câu là biết tôi đang ở trong, muốn nói chuyện.
Anh ta muốn nói là tôi phải mở cửa chắc?
Tôi thản nhiên đi tiếp vào phòng.
Dù sao không đợi được anh ta cũng sẽ tự rời đi thôi, Tống Viễn Hà xưa nay không phải kiểu người thích lãng phí thời gian.
Thế nhưng, tôi thật sự không ngờ sáng hôm sau khi chuẩn bị đi làm, tôi lại thấy Tống Viễn Hà đang ngồi ngay trước cửa nhà mình.
Anh ta ngủ rất nông, tiếng mở cửa lập tức làm anh ta tỉnh giấc.
Chân Tống Viễn Hà có lẽ bị tê, anh ta bám vào tường đứng dậy, trông có vài phần đáng thương và nhếch nhác: “Hứa Tử Thanh.”
“Tôi phải đi làm rồi.” Tôi lờ anh ta đi, định bước tiếp.
“Không mất của em mấy phút đâu.”
“Nhưng đến vài phút tôi cũng không muốn lãng phí vì anh thì sao đây?” Tôi mỉm cười, đúng lúc cửa thang máy mở ra liền bước nhanh vào.
Vì không muốn ở riêng với anh ta, tôi nhanh tay bấm đóng cửa thang máy, nào ngờ người này lại đưa tay ra chặn, bị kẹp đến mức nhíu chặt mày, trông có vẻ rất đau.
Trong lòng tôi thầm mắng một câu “đồ thần kinh”, nhưng cũng chẳng buồn nói nhảm thêm, càng không có ý định xin lỗi.
Tống Viễn Hà bước vào nhìn tôi một cái, khẽ rũ mi mắt, trông có vẻ khá tổn thương.
Chắc anh ta cần chút thời gian để tiêu hóa sự thật rằng: kẻ lụy tình từng coi anh ta như thần thánh giờ đây đến một ánh mắt cũng chẳng buồn ban phát cho anh ta nữa.
Suốt quãng đường cho đến khi tôi lái xe đi, Tống Viễn Hà không hề bắt chuyện với tôi thêm câu nào.
Tôi cứ ngỡ Tống Viễn Hà phải mất rất lâu mới hiểu ra tình hình, ai ngờ khả năng thích nghi của anh ta cũng mạnh thật.
Đợi tôi tan làm về, anh ta đã lại đứng đợi ở cửa.
Biết rõ lần này không nói cho xong thì sẽ còn dây dưa mãi, tôi vào nhà mà không đóng cửa, Tống Viễn Hà quả nhiên theo chân vào trong.
Vào đến nơi, cái người này lại như kẻ câm, ngồi lù lù trên sofa ra vẻ sâu sắc, chẳng nói lời nào.
“Thực ra tôi cũng chẳng buồn nói chuyện với anh đâu, nếu anh không định nói gì thì đi đi, tôi cần nghỉ ngơi.”
“Anh vẫn chưa quen.” Tống Viễn Hà đột ngột ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn tôi: “Em nói anh chỉ là chưa quen thôi, nhưng anh vẫn luôn không quen được. Anh đi tìm em, nhưng không thấy nữa, mãi vẫn không tìm thấy.”
Giọng anh ta trầm thấp, nói rất chậm, còn ẩn chứa vài phần uất ức, nghe mà vừa nực cười vừa khó hiểu.
Có một khoảnh khắc, tôi đã muốn trút hết mọi lời chất vấn ra ngoài, nhưng so với việc khiến anh ta hối hận, tôi càng muốn anh ta phải sống trong sự không cam tâm.
Vào giây phút anh ta đứng trước mặt tôi với dáng vẻ này, tôi mới nhận ra mình không cách nào buông bỏ được những tổn thương của bốn năm ấy.
Khi đã tìm lại được lòng tự trọng, tôi tuyệt đối không thể tha thứ cho sự lạnh lùng đó.
Vì vậy, tôi chỉ chống tay lên bàn, thản nhiên hỏi ngược lại: “Vậy thì liên quan gì đến tôi?”
Tống Viễn Hà cúi mặt: “Tại sao em đột ngột không còn thích anh nữa?”
Đột ngột sao?
Là nước chảy đá mòn, là tuyệt vọng tích tụ mới dẫn đến buông xuôi cơ mà.
“Chẳng phải anh cũng thích Viên Nam sao? Lẽ nào tôi thay lòng đổi dạ còn sớm hơn anh được à? Sao lại nghĩ là tôi có lỗi với anh? Tôi chỉ là không còn thích anh nữa thôi, dù sao cũng tốt hơn kẻ bắt cá hai tay như anh chứ.”
“Chuyện đó lâu lắm rồi, từ trước khi anh ở bên em. Sau này người anh thích vẫn luôn là em.”
Sắc môi Tống Viễn Hà hơi tái đi, chẳng biết là vì bị tôi đâm trúng tim đen hay vì đau lòng khi nghe tôi nói không còn thích anh ta nữa, tóm lại là nực cười đến chết đi được.
Không muốn nghe thêm về cái quá khứ buồn nôn đó nữa, tôi nhíu mày ra hiệu cho anh ta rời đi.
Nhưng khi tôi vừa quay người, Tống Viễn Hà đã chộp lấy cổ tay tôi: “Chúng ta thử lại lần nữa được không? Trước đây thích, sau này cũng sẽ lại…”
Những ngón tay thon dài của anh ta siết lấy cổ tay tôi, đến lúc này tôi mới nhận ra mình đã chán ghét anh ta đến mức chỉ cần bị chạm vào thôi cũng thấy buồn nôn.
Tôi mạnh bạo hất tay anh ta ra, lùi lại một bước dài: “Cút đi! Đừng có chạm vào tôi, đừng có làm tôi thấy buồn nôn!”
Có lẽ hai chữ “buồn nôn” đã thực sự đâm trúng tim Tống Viễn Hà.
Mắt anh ta đỏ lên, sống lưng cũng hơi khòm xuống, như đang kìm nén điều gì đó.
Tống Viễn Hà luôn là người rất giỏi chịu đựng, đến nước này anh ta vẫn giữ được cảm xúc, chỉ thấp giọng như đang van nài: “Hứa Tử Thanh, đừng đối xử với anh như thế.”
Nhìn anh ta như vậy, trong lòng tôi bỗng trào dâng một cảm giác sảng khoái kỳ lạ.
Lúc này tôi mới nhận ra, hóa ra tôi vẫn luôn hận anh ta.
Cũng hận chính mình.
Không thể tha thứ cho đoạn quá khứ đó, không thể tha thứ cho một bản thân hèn mọn đến mức đánh mất chính mình, cũng không thể tha thứ cho kẻ rõ ràng không thích nhưng vẫn ở bên tôi, cho tôi hy vọng rồi lại dội cho tôi gáo nước lạnh như anh ta.
Nếu anh ta từ chối tôi ngay từ đầu, chúng tôi đã chẳng có sợi dây liên kết nào, và tôi cũng chẳng phải chịu đau khổ.
Nếu anh ta nói cho tôi biết sớm hơn, tôi cũng đã kịp thời dừng lại, chứ không phải hết lần này đến lần khác tự lừa dối mình rằng anh ta có yêu mình.
“Tống Viễn Hà, tôi thực sự hận anh. Hận anh rõ ràng không yêu tôi nhưng vẫn đồng ý ở bên tôi, hận sự lạnh lùng của anh, hận anh thích người khác. Ở Mỹ, ngày nào tôi cũng mơ thấy anh, mơ thấy anh ngắt điện thoại của tôi thế nào, làm tổn thương tôi ra sao, lấp liếm tôi thế nào…” Tôi nhìn trân trân vào anh ta, đẩy cảm xúc lên đến đỉnh điểm, cố nặn ra hai giọt nước mắt.
Sắc mặt Tống Viễn Hà trắng bệch, đôi môi mỏng mím chặt, vừa bàng hoàng vừa hối hận: “Xin lỗi, Thanh Thanh, anh không có… anh không cố ý đối xử với em như vậy, anh có thể bù đắp, anh có thể sửa đổi mà…”
Nghe anh ta nói vậy, tôi cười lạnh trong lòng.
Nếu thật sự thấy có lỗi với tôi, anh ta nên biến mất khỏi thế giới của tôi ngay lập tức mới phải, chứ không phải ích kỷ mưu cầu sự an ủi cho bản thân như thế này.
“Được.” Tôi cúi đầu, khẽ khàng đồng ý.
“Đừng lừa dối tôi.”
Tống Viễn Hà dường như không ngờ tôi lại đồng ý, anh ta đứng ngây người tại chỗ, rồi bật cười.
Anh ta vui sướng như một đứa trẻ, luống cuống tay chân, muốn tiến lại gần tôi rồi lại lùi lại nửa bước.
“Anh về trước đi, không còn sớm nữa, tôi cần nghỉ ngơi rồi.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨