Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
5
Chia tay với Tống Viễn Hà được nửa tháng, cuộc sống diễn ra bình lặng hơn tôi tưởng.
Chẳng hề có những cơn đau thắt tim hay nỗi khổ sở giày vò như tôi từng lo sợ.
Không còn phải mòn mỏi chờ đợi tin nhắn của anh ta, không còn phải chạnh lòng vì những cuộc gọi bị ngắt ngang, cũng chẳng cần phải suy diễn lung tung vì mỗi câu anh ta nói.
Rời xa anh ta, tôi thấy mình hạnh phúc hơn tưởng tượng rất nhiều.
Tôi có thể cùng đồng nghiệp, bạn bè đi ăn đêm, chơi board game đến tận khuya mới về mà không phải lo lắng mình sẽ lỡ mất lúc Tống Viễn Hà về nhà.
Vẫn còn nhớ có một lần Tống Viễn Hà bận dự án, suốt một tháng trời chúng tôi gần như không liên lạc.
Dù nhớ anh ta đến phát khóc, dù tủi thân vô cùng, tôi cũng không dám làm loạn.
Sau khi dần làm quen với sự cô đơn, tôi bắt đầu đi chơi cùng đồng nghiệp.
Hôm đó khi tôi đang ăn bên ngoài, Tống Viễn Hà bỗng nhiên gọi điện cho tôi, một điều xưa nay hiếm thấy.
Tôi vẫn nhớ như in lúc đó tay mình run rẩy, giọng nói cũng run run: “Có chuyện gì thế?”
“Anh về rồi, thấy em không có nhà nên hỏi thôi.”
“Em đang đi ăn với đồng nghiệp, em về ngay đây…”
Lúc nói câu đó, tôi cũng không biết mình đã vui sướng đến nhường nào, đầu óc nóng bừng lên vì phấn khích.
“Không cần đâu, cứ chơi đi.” Tống Viễn Hà ngắt lời tôi, rồi dứt khoát cúp máy.
Nhưng tôi vẫn chào tạm biệt mọi người, hớt hải chạy về nhà.
Tôi thực sự quá nhớ anh ta, quá khao khát được gặp anh ta.
Thế nhưng, đón chờ tôi chỉ là căn nhà tối om lạnh lẽo.
Anh ta đã đi rồi.
Anh ta không thèm đợi tôi thêm dù chỉ vài phút.
Tôi không thể diễn tả nổi tâm trạng mình lúc đó, chỉ thấy hụt hẫng và bơ vơ như một đứa trẻ lạc đường.
Nhưng điều khiến tôi bàng hoàng hơn lại là hiện tại.
Cắt đứt liên lạc nửa tháng, Tống Viễn Hà, người đã rời đi một cách gọn ghẽ dứt khoát lại đang đứng ngay trước cửa nhà tôi, tựa lưng vào tường nhìn tôi trân trân.
“Anh không muốn chia tay.” Tống Viễn Hà trông không giống người đang cầu xin quay lại, mà giống như đang đưa ra một yêu cầu hơn.
Những lời anh ta nói khiến tôi thực sự chấn động.
Tôi hoàn toàn không ngờ anh ta lại muốn quay lại.
Tôi cứ ngỡ việc rời xa tôi sẽ không để lại bất kỳ nuối tiếc nào cho anh ta, thậm chí anh ta nên sớm “tu thành chính quả” với Viên Nam mới phải.
Có lẽ vì quá thắc mắc, tôi đã hỏi thẳng: “Tại sao?”
Lần này Tống Viễn Hà lại sẵn lòng bộc bạch suy nghĩ của mình, không còn im lặng lạnh lùng như trước, để mặc tôi phải đoán già đoán non đến mức lo âu kiệt quệ.
“Nửa tháng chia tay em, anh thấy không vui chút nào.” Anh ta rũ mắt không nhìn tôi, trông có vẻ khá hụt hẫng và hoang mang.
Có lẽ chính anh ta cũng chẳng hiểu nổi tại sao mình lại thấy không vui.
Tôi nhìn anh ta một hồi lâu rồi mở cửa: “Anh chỉ là chưa quen thôi. Nhưng rồi anh sẽ quen. Đừng đến nữa.”
“Vậy sao?”
Lúc đóng cửa, tôi nghe thấy Tống Viễn Hà khẽ hỏi lại một câu.
Không phải là chất vấn, mà giống như anh ta cũng đang tự đi tìm câu trả lời cho chính mình.
Tựa lưng vào cánh cửa, tôi vô thức đưa tay chạm lên ngực.
Trái tim tôi không hề đập nhanh, chỉ có một thoáng nhói đau rất nhẹ, nhẹ đến mức có thể phớt lờ.
“Đúng vậy.”
Tôi nói câu đó cho chính mình nghe, và cũng là nói cho quá khứ nghe.
Thời gian trôi qua lâu hơn một chút, anh ta đối với tôi sẽ chỉ còn là người lạ.
Bây giờ, xin anh ta đừng xuất hiện nữa.
Công ty có đợt cử đi tu nghiệp một năm tại trụ sở chính ở Mỹ.
Tôi đã nỗ lực giành lấy cơ hội này.
Sau khi bàn bạc với bố mẹ, tôi lên máy bay.
Phía trên những tầng mây trắng, tất cả lòng tự trọng bị vùi dập, sự kiên trì bị đánh mất, và tính cách vốn có mà tôi từng từ bỏ… tôi đều đã tìm lại được hết.
Một năm ở Mỹ, vì không có gì khác làm xao nhãng, ngoài công việc ra thì cuộc sống của tôi hoàn toàn trống trải.
Tôi chỉ còn cách dốc toàn tâm toàn ý vào sự nghiệp.
Dần dần, tôi đứng vững chân tại trụ sở chính.
Khi thời gian tu nghiệp kết thúc, tôi đã thành công ở lại và trở thành Phó Giám đốc bộ phận dự án.
Công ty có một dự án hợp tác với phòng thí nghiệm máy tính của Đại học M.
Tôi dẫn vài người đến đó.
Khi gặp Giáo sư Smith, bên cạnh ông có một sinh viên đi cùng.
Một chàng trai rất cao, chính là người đã đưa tôi vào Đại học A năm xưa.
Trong khoảnh khắc đó, những ký ức bị chôn vùi bỗng ùa về.
Tôi nhớ đến câu nói “Bình thường” của Viên Nam.
Tôi không nhịn được liếc nhìn mình trong gương.
Vẫn là gương mặt ấy, nhưng những góc cạnh bị mài mòn suốt bốn năm qua đã hiện rõ trở lại, chỉ là lần này chúng được giấu sâu nơi đáy mắt.
Hóa ra một người thật sự có thể thay da đổi thịt đến nhường này.
Tôi mỉm cười thân thiện với chàng trai đó, rồi bắt đầu bàn việc với Giáo sư Smith.
Giáo sư là người sảng khoái, chúng tôi chỉ thảo luận hơn bốn mươi phút là đã cơ bản xác định được ý hướng hợp tác ban đầu.
Ông bảo Chu Trí Dã dẫn đoàn chúng tôi đi tham quan phòng thí nghiệm và khuôn viên Đại học M.
“Cậu mới sang đây học thạc sĩ năm nay à?” Tôi ngước nhìn Chu Trí Dã, tiện miệng hỏi.
Gặp lại người quen ở nơi đất khách quê người, lại còn là một người cũ từng đối xử tốt với mình, không tránh khỏi cảm thấy gần gũi.
Chu Trí Dã gật đầu: “Không, tôi năm hai rồi. Tôi vẫn còn nhớ chị.”
Việc năm đó đối với cậu ta chỉ là tiện tay giúp đỡ, không ngờ cậu ta vẫn còn nhớ tôi, tôi hơi ngạc nhiên: “Thật sao? Cậu vẫn còn nhớ à? Để tôi tự giới thiệu nhé, tôi là Hứa Tử Thanh.”
“Chu Trí Dã.” Cậu bạn mỉm cười: “Vì bánh ngọt rất ngon, vả lại lúc đó trông chị như sắp khóc đến nơi rồi, nên tôi ấn tượng khá sâu.”
Hóa ra lúc đó lộ liễu đến vậy sao?
Tôi cứ ngỡ mình đã kìm nén được rồi chứ.
Tôi mỉm cười, lòng không còn gợn sóng.
Tất cả đã qua rồi.
Vì các đồng nghiệp đều muốn ăn thử căng tin của Đại học M, sau khi hỏi ý kiến mọi người, Chu Trí Dã đưa chúng tôi đến một nhà hàng Trung Hoa trong trường.
Không gian rất tốt.
Điều khiến tôi bất ngờ là Chu Trí Dã rõ ràng là người nhỏ tuổi nhất ở đây, nhưng lại chăm sóc mọi người vô cùng chu đáo.
Sau khi đưa thực đơn cho từng người xem một lượt, cậu ta gọi thêm vài món đặc sản, đặc biệt lưu ý đến khẩu vị của mọi người.
Vì lợi thế chiều cao, đôi tay và đôi chân dài, thấy bất cứ ai không gắp tới món nào, cậu ta đều dùng đũa chung gắp vào bát cho họ, còn chủ động rót thêm đồ uống cho cả đoàn.
Quan sát tất cả những điều này, lòng tôi thực sự dậy sóng.
Cậu ta trông rất lạnh lùng, có vẻ như kiểu người không thích quan tâm đến người khác, nhưng lần này lại khiến tôi nhớ đến sự lịch thiệp và tinh tế của cậu ta năm xưa.
Cách cậu ta giữ khoảng cách và hành xử cực kỳ chừng mực: vừa đủ để giúp đỡ người khác, lại vừa khiến họ không phải suy nghĩ quá nhiều.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨