Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Tôi đứng thẫn thờ không nói nên lời, còn anh ta thì đã xoay người bước đi.
Tôi đứng đó nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần, lắng nghe tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi.
Đêm ấy, qua nhiều nguồn tin, tôi mới biết được tên anh ta.
Đêm ấy, tôi mất ngủ.
Nằm trên giường trằn trọc thao thức, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ vì một người đàn ông thậm chí còn chẳng biết tên mình mà thao thức cả đêm như vậy.
Sau đó, người trên tấm danh thiếp đã sắp xếp cho tôi một vai nhỏ trong một bộ phim điện ảnh.
Tuy là vai nhỏ nhưng nhờ phim quá hot và nhân vật lại đáng yêu, phim vừa chiếu tôi đã thu hút được một lượng fan đáng kể, độ nhận diện cũng theo đó mà tăng lên.
Tôi từng hỏi Chu Khiêm Tu tại sao lại giúp tôi, anh ta xoa đầu tôi bảo: “Lúc đó trông em vừa hung dữ vừa bất lực, giống như một con mèo nhỏ bị người ta bắt nạt vậy.”
Thế nhưng, khi “con mèo nhỏ” này gặp lại anh ta lần nữa, anh ta thậm chí còn chẳng nhận ra.
Trong một buổi đấu giá từ thiện, vừa bước vào sảnh tôi đã nhìn thấy anh ta ngay lập tức.
Chỉ cần một cái nhìn, tôi đã nhận ra sự lơ đãng của anh ta.
Anh ta nhìn lên sân khấu mà tâm hồn treo ngược cành cây, còn tôi thì nhìn anh ta đến ngẩn ngơ.
Sự kiện diễn ra vô cùng sôi nổi, anh ta đứng dậy rời khỏi hiện trường, vài phút sau tôi cũng bước ra theo.
Anh ta đứng ngoài ban công hút thuốc, tàn thuốc trên ngón tay đã tích lại một đoạn dài mà anh hoàn toàn không hay biết, cứ thế đứng lặng nhìn vào màn đêm mênh mông.
Tôi không làm phiền anh ta.
Từ trong lễ đường vang lên tiếng vỗ tay rầm trời, anh ta cúi đầu gạt tàn thuốc, không hút nữa mà dụi tắt vào gạt tàn.
Lúc xoay người lại, anh ta bắt gặp tôi đứng phía sau.
Tôi nhìn anh ta đắm đuối, còn anh ta thì khẽ nhướng mày.
Thật ngại ngùng, nhưng tôi buộc phải nói gì đó. Khi mở lời, tôi thấy giọng mình run rẩy: “Chu tiên sinh, chào anh.”
Anh ta không đáp lời.
Có lẽ tình huống này anh ta gặp không phải lần đầu, anh ta coi tôi như những người phụ nữ có mưu đồ xấu xa muốn trèo cao.
Tôi thấy hổ thẹn, nhưng ngẫm lại, lòng riêng của tôi đúng là không được trong sáng cho lắm.
Anh ta rất lịch sự, gật đầu chào tôi, nhưng cũng chỉ là gật đầu mà thôi.
Gật xong anh ta định rời đi ngay.
Tôi gọi anh ta lại: “Chuyện lần trước, cảm ơn anh.”
Lúc này anh ta mới dừng bước, chăm chú quan sát tôi.
Đáng tiếc là anh ta vẫn không nhận ra tôi là ai.
Tôi đành nhắc khéo, mỉm cười để che giấu sự bối rối: “Đêm đó, anh đã cho tôi một tấm danh thiếp, nhờ vậy mà tôi có vinh dự được đóng một bộ phim do anh đầu tư.”
Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra tôi, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Hóa ra là cô.”
Anh ta ngắm nhìn tôi.
Hôm đó tôi trang điểm rất đậm, đậm hơn hẳn lần đầu gặp anh ta.
Anh ta nhìn mặt tôi rồi bỗng nhiên bật cười: “Lớp trang điểm này không hợp với cô đâu.”
Tôi hơi đỏ mặt, cúi đầu cắn môi không biết trả lời sao.
Anh ta không vội bỏ đi nữa.
Tôi biết anh ta đang nhìn mình, anh ta càng nhìn tôi càng không dám ngẩng đầu.
Cho đến khi anh ta đột nhiên lên tiếng hỏi: “Cô tên gì?”
Giọng anh ta rất nhẹ, như thể sợ làm tôi giật mình.
Nhưng tôi đâu có nhát gan đến thế, tôi chỉ trở nên như vậy khi đứng trước mặt anh ta mà thôi.
Tôi khẽ ngẩng lên, đáp lại: “Dư Thanh Như, tôi tên là Dư Thanh Như.”
Anh ta gật đầu.
Phía lễ đường đã vào hồi cao trào, người dẫn chương trình đang thao thao bất tuyệt trên sân khấu, chúng tôi đều buộc phải rời đi.
Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này dĩ nhiên khiến tôi vui sướng, nhưng sau niềm vui ấy lại là nỗi sầu muộn mênh mang.
Tôi không biết bao giờ mới có thể gặp lại anh ta lần nữa.
Đêm đó khi sự kiện kết thúc, người quản lý đột nhiên đưa một tấm danh thiếp đến trước mặt tôi.
Chị ấy hớn hở nói: “Em đoán xem chị lấy được danh thiếp của ai nào?”
Tôi cúi xuống nhìn, trên tấm danh thiếp in ba chữ lớn: Chu Khiêm Tu.
Lòng tôi ngổn ngang trăm mối, chẳng biết là nên vui hay nên buồn.
Khi ngẩng đầu lên, tôi thấy một chiếc ô tô đang đỗ bên lề đường, cửa sổ xe vẫn mở, Chu Khiêm Tu đang ngồi ở ghế sau.
Anh ta nhìn về phía tôi, dường như đã đợi sẵn ở đó từ lâu, chỉ để chờ khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau.
Khoảng cách không xa, tôi có thể thấy rõ khóe môi anh ta khẽ cong lên.
Kể từ lúc đó tôi đã lờ mờ nhận ra, Chu Khiêm Tu đối với tôi không hề nghiêm túc đến thế.
Có lẽ trong mắt anh ta, tôi vẫn chỉ là hạng đàn bà hám lợi muốn trèo cao không chừng.
Anh ta không cảm thấy tội lỗi, vì anh ta mặc định rằng giữa chúng tôi chẳng ai yêu ai cả.
Khi ấy anh ta vừa chia tay Hứa Sơ Hạ không lâu, anh ta cần một người phụ nữ để lấp đầy khoảng trống trong lòng, và tôi chính là quân cờ phù hợp nhất.
Anh ta không bạc đãi tôi.
Anh ta cho tôi đóng phim, tặng tôi trang sức hàng hiệu, anh ta tưởng thứ tôi khao khát là những thứ đó.
Nhưng anh ta không hề biết rằng, ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã đánh mất trái tim mình cho anh ta rồi.
Sau đêm đó, chúng tôi đi ăn với nhau vài lần.
Có lẽ anh ta thấy tôi ngoan ngoãn, vừa không gây chuyện, vừa không cậy thế anh ta mà hống hách bắt nạt ai bên ngoài.
Mấy bữa cơm ấy có lẽ là những bài kiểm tra anh ta dành cho tôi, và hình như tôi đã vượt qua.
Vào một buổi tối, anh ta đưa tôi về đến dưới lầu.
Trong xe, anh ta nắm lấy tay tôi và hỏi: “Dư Thanh Như, em có nguyện lòng ở bên cạnh tôi không?”
Tất nhiên là tôi nguyện lòng, tôi vốn đã bị anh ta làm cho mê muội đến thần hồn điên đảo.
Ngay cả khi biết anh ta không yêu mình, chút lý trí lẻ loi ấy cũng chẳng thể nào thắng nổi tình cảm mãnh liệt dành cho anh ta.
Tôi nhìn anh ta gật đầu, khẽ đáp: “Em đồng ý.”
Anh ta cười nhạt, rồi bóp nhẹ cằm tôi, cúi đầu trao một nụ hôn.
Nghe xong câu chuyện của tôi, Dương Chung Huy thở dài an ủi: “Chắc là trong lòng A Tu cũng có vị trí cho cô đấy.”
Ai mà biết được chứ?
Tôi cũng từng lầm tưởng là có, dù sao cũng đã ở bên nhau bao nhiêu năm trời.
Tuy anh ta chưa từng công khai quan hệ của chúng tôi với bên ngoài, nhưng cũng chưa bao giờ cố ý né tránh.
Vào những lúc thuận tiện, anh ta sẽ đưa tôi tham dự vài sự kiện, khi tôi cần anh ta góp mặt, tôi cũng sẽ gọi anh ta ra.
Trên mạng không thiếu những tấm hình hai đứa đứng chung khung hình, mối quan hệ gần như đã ở trạng thái công khai.
Chỉ là cả tôi và anh ta đều chưa từng chính miệng thừa nhận, khiến mối quan hệ này như bị bao phủ bởi một lớp sương mờ ảo.
Có người bình luận rằng thế này cũng hay, lúc bên nhau không công bố thì khi chia tay cũng chẳng gây ra sóng gió gì lớn.
Khi đọc được dòng bình luận đó, tôi chợt nghĩ, có lẽ đó chính xác là những gì Chu Khiêm Tu đang toan tính.
Mưa vẫn rơi, chiếc xe dừng lại dưới lầu nhà tôi.
Tôi cảm ơn Dương Chung Huy rồi đẩy cửa chuẩn bị xuống xe.
Dương Chung Huy bỗng giữ tôi lại, anh ta với lấy chiếc ô ở ghế sau đưa cho tôi: “Cầm lấy ô đi.”
Tôi khá cảm kích anh ta, mới quen ngày đầu mà đã giúp tôi không ít việc.
Dù cho nếu không có anh ta gọi tôi xuống, có lẽ tôi đã không phải chứng kiến cảnh tượng xót xa kia, nhưng nếu không có khoảnh khắc đâm vào tim đó, tôi cũng chẳng thể nhìn thấu được vị trí thật sự của Hứa Sơ Hạ trong lòng Chu Khiêm Tu lớn đến nhường nào.
4.
Đến đêm, Chu Khiêm Tu gửi cho tôi một tin nhắn, hỏi tôi đã về nhà chưa?
Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra tôi, nhưng tôi chẳng thấy vui chút nào.
Tôi cầm điện thoại, chỉ trả lời vỏn vẹn một chữ “Ừ”.
Tôi nghe phong thanh rằng Hứa Sơ Hạ đã bị sảy thai, còn nghe nói cô ta đang bàn chuyện ly hôn với chồng.
Tôi đoán chắc Chu Khiêm Tu đang ở bên cạnh chăm sóc cô ta, bởi vì đã mấy ngày rồi anh ta không hề liên lạc với tôi.
Chẳng hiểu vì sao, tôi lại nảy ra ý định muốn đi kiểm chứng điều đó.
Tôi chạy vạy hỏi han khắp nơi mới tìm được bệnh viện nơi Hứa Sơ Hạ nằm.
Lái xe đến cổng bệnh viện tôi mới nhớ ra mình đi tay không, bèn ghé vào cửa hàng trái cây gần đó mua một giỏ quả.
Thế nhưng, chính giỏ trái cây ấy đã cho tôi biết cái “trọng lượng” của Hứa Sơ Hạ trong lòng Chu Khiêm Tu nặng hơn tôi gấp vạn lần.
Ban đầu, cuộc trò chuyện giữa tôi và Hứa Sơ Hạ vẫn còn khá êm đẹp.
Cô ta gương mặt nhợt nhạt tựa vào thành giường, mỉm cười cảm ơn tôi đã đến thăm.
Tôi đáp lại bằng vài câu quan tâm sáo rỗng.
Đang lúc nói đến đứa bé vừa mất, Hứa Sơ Hạ bỗng nghiêm nét mặt nói: “Dù không giữ được đứa trẻ này, nhưng tôi chẳng cảm thấy hối tiếc chút nào, thậm chí còn thấy may mắn vì nó không ở lại.”
Lúc đó tôi đang cầm một quả táo để gọt vỏ.
Tôi và Hứa Sơ Hạ không thân, tôi vốn không nên đến thăm cô ta, và cô ta cũng chẳng có lý do gì để nói với tôi những lời này.
Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao những người đi thăm bệnh lại thích gọt táo đến vậy, vì nó có thể dùng để che giấu sự gượng gạo.
Tôi ngước lên nhìn cô ta một cái, vì không biết phải tiếp lời thế nào nên đành mỉm cười, rồi lại cúi đầu tiếp tục gọt táo.
Phòng bệnh chìm vào tĩnh lặng trong chốc lát, tôi cứ ngỡ chủ đề khó xử này đã kết thúc, nhưng Hứa Sơ Hạ lại khẽ lên tiếng: “Dư Thanh Như, nhường anh ấy lại cho tôi có được không?”
Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm, ngẩng đầu nhìn lại.
Nụ cười trên mặt cô ta đã biến mất từ lâu, cô ta đăm đăm nhìn tôi: “Tôi vẫn còn yêu anh ấy…”
Tôi nổi điên, ném thẳng quả táo đang gọt dở vào người cô ta.
Cô ta không kịp đề phòng, quả táo đập trúng cằm khiến cô ta thốt lên một tiếng kinh hãi.
Dù vậy, cô ta cũng không nổi đóa ngay lập tức.
Cô ta đưa tay xoa cằm mình, một lúc sau mới mỉm cười nói: “Dư Thanh Như, tôi thấy cô thật tội nghiệp.”
Tôi chỉ muốn tát cô ta một cái.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tôi lại thấy lời cô ta nói chẳng sai chút nào, tôi thậm chí không tìm ra lời nào để phản bác.
Cả tôi và cô ta đều hiểu rõ ý nghĩa ẩn sau câu nói đó: Cô ta biết Chu Khiêm Tu không yêu tôi, và tôi cũng biết Chu Khiêm Tu vẫn còn quan tâm cô ta.
Vị trí của tôi vô cùng nực cười.
Nhưng cô ta thì khá khẩm hơn sao?
Ít ra tôi còn là bạn gái danh chính ngôn thuận của Chu Khiêm Tu, còn cô ta là cái gì?
Một kẻ thứ ba ôm mưu đồ bất chính mà lại dám đứng đây để thương hại tôi.
Tôi gằn giọng: “Hứa Sơ Hạ, cô không biết xấu hổ sao?”
Lần này cô ta không cười nữa.
Chúng tôi nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên đạn, cho đến khi Chu Khiêm Tu từ ngoài bước vào.
Thấy tôi, anh ta tỏ ra rất ngạc nhiên: “Sao em lại tới đây?”
Tôi im lặng, quay người bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Tôi mới là bạn gái của anh ta, vậy mà anh ta lại đối xử với tôi như một người dưng nước lã.
Trong căn phòng này, tôi chỉ là một kẻ lạ mặt đột ngột xông vào phá đám.
Hứa Sơ Hạ, người vừa mới thương hại tôi ban nãy, chớp mắt đã tựa vào giường rơi nước mắt lã chã.
Chu Khiêm Tu cuối cùng cũng nhận ra bầu không khí có gì đó không ổn.
Anh ta chú ý đến vết đỏ trên cằm Hứa Sơ Hạ, và cả quả táo nằm lăn lóc dưới sàn.
Ngay khi tôi xách túi đi ngang qua anh ta, anh ta cất tiếng hỏi: “Em đánh cô ấy à?”
Tôi đứng khựng lại, nhìn anh ta trân trối, không phủ nhận cũng chẳng biện minh.
Tôi hỏi ngược lại: “Chu Khiêm Tu, anh vẫn luôn ở đây chăm sóc cô ta phải không?”
Anh ta sững người trong giây lát.
Và ngay trong lúc anh ta còn đang ngẩn ngơ ấy, tôi đã lướt qua vạt áo anh ta, bước thẳng ra khỏi phòng bệnh.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨