Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Thực ra tôi không hề muốn đi vệ sinh, nhưng ngoài nơi đó ra, tôi chẳng còn chỗ nào để trốn.
Tôi đứng trước gương trong nhà vệ sinh một hồi lâu, quyết định bỏ về.
Túi xách vẫn để trong phòng, nhưng không sao, lát nữa tôi có thể nhắn tin bảo Chu Khiêm Tu mang về giúp.
Đang mải lên kế hoạch, tôi đã đi dọc hành lang về phía thang máy.
Đúng lúc này, phía sau có tiếng gọi: “Dư tiểu thư?”
Theo bản năng, tôi quay lại.
Một người đàn ông cao ráo, đẹp trai đứng ở hành lang, tôi lờ mờ nhớ ra đây là người vừa gặp trong phòng bao.
Thấy tôi nhìn sang, anh ta lại lên tiếng: “Cô đi nhầm hướng rồi.”
Anh ta có ý tốt, nhưng với tôi lúc này lại là kẻ đa sự.
Tôi không thể nói thẳng như vậy, chỉ đứng đó chớp mắt nhìn anh ta, trong đầu đang nảy ra đủ cách để đối phó.
Thấy tôi im lặng, anh ta dường như không chắc chắn lắm, hỏi lại: “Cô là bạn gái của A Tu đúng không?”
“Dư Thanh Như, tôi tên là Dư Thanh Như.” Tôi nhấn mạnh, tôi không muốn trở thành món phụ kiện của bất kỳ ai.
Anh ta nhận ra sự khó chịu của tôi, mỉm cười nói: “Chào Thanh Như tiểu thư, tôi là bạn của A Tu, tôi tên Dương Chung Huy.”
Tôi bị nụ cười của anh ta làm cho ngượng ngùng, cúi đầu không đáp.
Dương Chung Huy nói: “Phòng bao ở hướng kia.”
Tôi vẫn im lặng.
Anh ta bỗng hiểu ra ý định của tôi, cười bảo: “Xin lỗi, tôi cứ ngỡ cô bị lạc đường.”
Lẽ ra anh ta nên quay lại và giả vờ như không thấy tôi, nhưng anh ta không đi, lại hỏi: “Cô có việc bận nên phải về trước sao?”
Đúng lúc này, phía phòng bao truyền đến tiếng động lớn, hình như là tiếng ly rượu vỡ tan tành trên sàn.
Dương Chung Huy nhìn tôi một cái, nói: “Tôi qua xem sao.”
Dù sao tôi cũng không yên tâm về Chu Khiêm Tu, nên cũng lẳng lặng đi theo.
Chồng của Hứa Sơ Hạ say khướt rồi.
Dưới chân anh ta là mấy mảnh chén đĩa vỡ, Hứa Sơ Hạ đang khuyên ngăn: “Anh đừng uống nữa có được không?”
Gã đàn ông say rượu bắt đầu giở thói côn đồ, vung tay đẩy mạnh Hứa Sơ Hạ ra.
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, không ai kịp đề phòng.
Hứa Sơ Hạ ngã nhào vào góc bàn.
Chu Khiêm Tu theo bản năng lao đến đỡ cô ta dậy, anh ta bực bội quát gã chồng: “Anh làm cái gì thế hả?”
Gã đàn ông nhìn chằm chằm vào bàn tay Chu Khiêm Tu đang đặt trên eo Hứa Sơ Hạ, cười gằn nói với vợ: “Đúng là tình cũ có khác… Hứa Sơ Hạ, không phải cô đã cắm sừng tôi rồi đấy chứ?”
Dứt lời, hắn ăn ngay một cú đấm vào mặt.
Chu Khiêm Tu lạnh lùng nói: “Ăn nói cho sạch sẽ vào.”
Hắn kia không đánh lại, đôi mắt hằn học nhìn Hứa Sơ Hạ đang đứng sau lưng Chu Khiêm Tu.
Hắn nghiến răng: “Tốt, tốt lắm.”
Nói xong, hắn xông thẳng ra khỏi phòng bao.
Khi đi ngang qua tôi, hắn liếc nhìn tôi một cái, đầy vẻ giễu cợt: “Cô tốt nhất nên trông chừng người đàn ông của cô cho kỹ vào.”
Tôi không đáp lời.
Tôi nhìn về phía Chu Khiêm Tu.
Cuối cùng anh ta cũng dành ra được một chút thời gian để đưa mắt nhìn tôi, nhưng chỉ là chớp mắt, ánh mắt ấy lại dời ngay về phía Hứa Sơ Hạ.
Hứa Sơ Hạ bị chồng đẩy một cái, anh ta lo lắng cô ta bị thương nên cuống cuồng kiểm tra tình hình.
Lẽ ra khi thấy bạn trai mình bảo vệ người phụ nữ khác, tôi phải đau lòng lắm, nhưng khoảnh khắc đó tôi chẳng thấy cảm giác gì.
Dường như việc anh ta làm bất cứ điều gì vì Hứa Sơ Hạ cũng chẳng thể khiến tôi kinh ngạc nổi.
Có lẽ sâu thẳm trong lòng tôi hiểu rất rõ: Chu Khiêm Tu căn bản không hề yêu tôi, người anh ta luôn canh cánh trong lòng chỉ có Hứa Sơ Hạ.
Dương Chung Huy nhìn tôi, bằng một ánh mắt kín đáo và đầy vẻ thương hại.
Thú thật, tôi cực kỳ ghét cái nhìn đó.
Nhưng thật may, sự im lặng không kéo dài quá lâu.
Một giọng nữ bỗng thét lên: “Sơ Hạ, chân cậu chảy máu rồi!”
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Hứa Sơ Hạ, cả tôi cũng không ngoại lệ.
Máu trên chân cô ấy chảy ra từ bên trong lớp váy, cô ta đau đớn gập người xuống.
Tôi thấy Chu Khiêm Tu bế bổng cô ta lên, hét lớn với mọi người trong phòng: “Tránh ra! Tránh hết ra cho tôi!”
Tôi phản ứng hơi chậm một chút, bị anh ta đâm sầm vào người, lảo đảo lùi lại mấy bước.
Thật nực cười, bạn trai tôi, Chu Khiêm Tu hoàn toàn không để ý đến tôi.
Anh ta bế người yêu cũ, lướt qua vạt áo tôi, lao như bay ra khỏi phòng.
Anh ta đã quên mất nơi này còn có bạn gái của mình.
Khoảnh khắc đó, trong mắt anh ta chỉ có duy nhất một Hứa Sơ Hạ đang bị thương.
Có ai đó đỡ lấy lưng tôi, khẽ hỏi: “Cô không sao chứ?”
Là Dương Chung Huy.
Tôi lắc đầu một cách máy móc.
Có lẽ sắc mặt tôi quá tệ, anh ta lo lắng hỏi thêm: “Thật sự không sao chứ?”
Tôi không muốn trả lời.
Điều tôi muốn làm nhất bây giờ là trốn vào một góc tối, tôi không muốn bất kỳ ai nhìn thấy mình.
Nhưng ngược lại hoàn toàn, trừ những người đã đi theo Hứa Sơ Hạ, tất cả những nam thanh nữ tú còn lại trong phòng đều dồn hết ánh nhìn vào tôi.
Trên mặt họ có sự thương hại, có sự chế nhạo, nhưng nhiều nhất lại là biểu cảm “đã biết ngay mà”.
Dường như việc tôi rơi vào thảm cảnh này vốn đã nằm trong dự tính của bọn họ.
Tôi vô cùng quẫn bách, cúi gằm mặt, cuối cùng cũng chẳng biết mình đã rời khỏi phòng bao đó bằng cách nào.
3.
Bên ngoài trời đang mưa, dường như để đồng cảm với tâm trạng của tôi vậy.
Tôi không che ô, lững thững đi ra lề đường bắt taxi.
Chiếc xe của Dương Chung Huy dừng lại trước mặt tôi, kính xe hạ xuống, anh ta nói: “Lên xe mau đi.”
Tôi không từ chối, mở cửa ngồi vào.
Dương Chung Huy đưa cho tôi một gói khăn giấy: “Lau đi, đừng để bị cảm lạnh.”
Tôi vẫn giữ im lặng.
Dương Chung Huy chắc là thấy thương hại tôi, anh ta nói: “Cô cũng đừng trách họ, hai người đó lớn lên bên nhau từ nhỏ, suýt chút nữa là kết hôn rồi. Sau đó không biết vì chuyện gì mà cãi nhau một trận, chẳng ai chịu nhún nhường, cuối cùng mới náo loạn đến mức chia tay. Hứa Sơ Hạ hoàn toàn là vì giận dỗi mới gả cho người chồng hiện tại.”
Nói đến đây anh ta thở dài: “Cũng khó trách chồng cô ấy nổi giận, Sơ Hạ căn bản không yêu anh ta, trong lòng cô ấy luôn…”
Anh ta đột nhiên im bặt, có lẽ nhận ra nói những lời này trước mặt tôi là không thích hợp.
Còn tôi lại cười một cách vô tâm vô tứ, đáp: “Vậy thì hai người họ cũng đáng tiếc thật đấy.”
Dương Chung Huy nhìn tôi, có lẽ cảm thấy lời này không nên thốt ra từ miệng tôi, anh ta bảo: “Cô đừng buồn quá.”
Tôi không lên tiếng.
Mưa vẫn không ngớt, tiếng lộp bộp gõ lên nóc xe liên hồi.
Nước mưa tuôn thành dòng trên mặt kính, nhìn qua cửa sổ, những ánh đèn neon ngoài kia nhòe đi thành từng vệt sóng dập dềnh.
Dương Chung Huy phá tan bầu không khí: “Cô và A Tu quen nhau thế nào?”
Quen nhau thế nào ư?
Câu chuyện giữa đại gia và minh tinh nhỏ chẳng phải cũng chỉ quanh quẩn vài kịch bản quen thuộc đó sao.
Hoặc là minh tinh muốn đổi đời nên chủ động ngã vào lòng đại gia, hoặc là đại gia nhìn trúng nhan sắc rồi dùng tiền vây hãm cho đến khi nàng chịu khuất phục.
Trong mắt người ngoài, tôi chắc chắn thuộc loại thứ nhất.
Nhưng thực tế lại chẳng phải vậy.
Ở bên anh ta, tôi không mưu cầu danh vọng, chẳng màng tiền bạc, cũng chẳng để tâm đến địa vị của anh ta.
Tôi tình nguyện ở bên anh chỉ đơn giản vì tôi thích anh ta.
Từ lúc anh ta còn chưa nhớ nổi tên tôi là gì, tôi đã đem lòng yêu anh ta mất rồi.
Chúng tôi quen nhau trong một sự kiện thương mại.
Chu Khiêm Tu là khách mời danh dự, sau khi sự kiện kết thúc, ban tổ chức có chuẩn bị một bữa tiệc tối.
Với danh tiếng khi ấy, tôi vốn dĩ không đủ tư cách tham dự.
Tôi đi chỉ để cho “đủ tụ”, và tôi cũng tự biết mình nặng nhẹ bao nhiêu.
Suốt buổi tiệc, tôi hầu như chỉ trốn trong một góc khuất.
Thế nhưng, đời lại trớ trêu, vẫn có những kẻ cứ thích nhắm vào những người như tôi.
Một gã đàn ông bụng phệ, mặt bóng dầu cứ dăm lần bảy lượt ép tôi uống rượu.
Tôi đã từ chối hai lần nhưng lại sợ đắc tội với gã, cuối cùng đành bỏ chạy ra khỏi sảnh tiệc.
Cuối hành lang có một ban công lộ thiên, tôi chạy ra đó để hít thở, nào ngờ gã đàn ông kia cũng bám theo.
Nếu chỉ là uống rượu thì tôi nể mặt nhấp một ly cũng chẳng sao, nhưng tôi biết thừa mục đích thực sự của gã là gì.
Chén rượu đẩy đưa qua lại, cuối cùng gã nổi khùng lên: “Đã dấn thân vào cái giới này còn giả vờ thanh cao cái gì? Sớm muộn gì chẳng phải để người ta ngủ cùng sao?”
Lúc đó, chẳng biết dũng khí từ đâu tới, tôi giật lấy ly rượu trong tay gã và hắt thẳng vào mặt gã.
Gã lập tức phát điên, miệng chửi bới lăng mạ, hai tay hùng hổ định lao về phía tôi.
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía bên cạnh.
“Vương tổng.” Tôi và gã đàn ông kia đồng thời ngoảnh lại, phát hiện ra một người đàn ông đang ngồi ở góc khuất.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Chu Khiêm Tu.
Trước đó, tôi chưa từng tin vào cái gọi là “yêu từ cái nhìn đầu tiên”, nhưng giây phút nhìn thấy anh ta, tôi đã tin.
Anh ta mặc bộ âu phục đen phẳng phiu, trên khuôn mặt tuấn tú là một nụ cười nhàn nhạt, bảng lảng.
Nếu một vị quý tộc ôn nhu như ngọc thời xưa xuyên không đến hiện đại, có lẽ cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Ở trong giới giải trí, tôi đã thấy không ít trai đẹp, nhưng chưa một ai mang lại cho tôi cảm giác này.
Nhan sắc ấy, khí chất ấy, dường như được sinh ra để dành riêng cho sở thích của tôi vậy.
Khoảnh khắc đó, tôi quên bẵng gã đàn ông dầu mỡ bên cạnh, quên luôn lý do mình có mặt ở đây, chỉ biết đứng ngây người nhìn người đàn ông khí chất ngút trời đang ngồi trong bóng tối ấy.
Mãi cho đến khi gã Vương tổng đáng ghét kia gọi một tiếng “Chu tiên sinh”, tôi mới bừng tỉnh trở về với thực tại.
Có lẽ vì e dè địa vị của Chu Khiêm Tu, hoặc cũng có lẽ chỉ vì muốn giữ chút thể diện, gã đàn ông kia không làm gì thêm nữa.
Gã hỏi: “Sao ngài lại ở đây?”
Chu Khiêm Tu không trả lời, chỉ hỏi ngược lại: “Vương tổng việc gì phải chấp nhặt với một cô gái?”
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được tầm quan trọng của địa vị.
Gã họ Vương kia chỉ nghe một câu nói của Chu Khiêm Tu mà đã vội vàng xun xoe rồi rời đi ngay lập tức.
Trong phút chốc, ban công chỉ còn lại hai chúng tôi.
Tôi lí nhí cảm ơn anh ta: “Cảm ơn anh.”
Chu Khiêm Tu nhìn tôi, một lúc lâu sau mới hỏi: “Cô là diễn viên à?”
Tôi không dám nhìn vào mắt anh ta vì sợ mình sẽ bị nhấn chìm trong đó.
Tôi chỉ gật đầu.
Anh ta vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, không chút ý cười: “Vậy cô có biết người mình vừa đắc tội là ai không?”
Tôi lại gật đầu.
Tôi từng nghe người ta giới thiệu, gã đó là một nhà sản xuất có máu mặt trong giới.
Tôi không phải không biết hậu quả việc mình vừa làm.
Đến lúc này, Chu Khiêm Tu mới mỉm cười, anh ta nói: “Vậy là cô không định lăn lộn trong cái giới này nữa sao?”
Lần này tôi không gật đầu nữa.
Chu Khiêm Tu bảo: “Tôi cứ ngỡ cô sẽ lại gật đầu tiếp chứ.”
Đêm đó, khi tôi chuẩn bị rời đi, anh ta đột nhiên gọi tôi lại.
Anh ta đặt một tấm danh thiếp lên bàn rồi nói: “Ngày mai cô hãy gọi vào số điện thoại trên này.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨