Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

ĐÊM ĐÔNG NĂM ẤY, EM TRAI TÔI BỊ CƯỠNG BỨC – CHƯƠNG 4

3

Gặp lại nhau đã là hai năm sau.

Tôi đang ở xưởng lắp ráp linh kiện thì đột ngột nhận được điện thoại của chị.

Trong điện thoại, chị lắp bắp kể chuyện mình bị lừa đến mức không còn một xu dính túi.

Đến khi tôi kịp phản ứng lại, thì tôi đã ngồi trên taxi đi tìm chị rồi.

Lẽ ra tôi phải hận chị, không nên quản chị mới đúng, hoặc chỉ ứng phó vài câu cho xong chuyện.

Nhưng phản xạ bản năng của tôi lại là đi tìm chị ngay lập tức.

Tôi từng nghĩ, thực ra tôi vẫn rất quan tâm đến chị, nhưng cái miệng cứng nhắc của tôi lại tự huyễn hoặc rằng: chẳng qua là tôi muốn xem chị thảm hại thế nào sau khi bị lừa mà thôi. Vì thế, tôi không nói lấy một câu an ủi.

Dù tôi thấy chị rất tiều tụy, cả người gầy gò như thiếu chất, chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể bay mất tăm, nhưng khi chị mở lời hỏi thăm tình hình của tôi, tôi vẫn lạnh lùng gọi thẳng tên chị để nói chuyện.

Không phải tôi không thấy sự thất vọng và đau lòng trong mắt chị, nhưng tôi cố tình phớt lờ.

Cuối cùng vẫn không đành lòng, tôi để lại cho chị 5000 tệ, mua vé tàu cho chị rồi mới quay về.

Nằm trên giường ký túc xá, tôi có chút hối hận.

5000 tệ, hai tháng lương của tôi, sao lại đưa cho chị dễ dàng thế nhỉ?

Vì sao ư?

Tôi không dám nghĩ sâu thêm.

Kể từ ngày đó, tôi không còn nhận được tin tức gì về chị nữa.

Đương nhiên tôi cũng không chủ động liên lạc, chỉ là thỉnh thoảng không kìm được mà nhìn vào cái tên lưu trong danh bạ: “Chu Phương”.

Những ngày sau đó trôi qua thật giản đơn.

Tôi nỗ lực học tập và làm việc, thi được bằng thợ hàn bậc cao, lương tăng vọt, chất lượng cuộc sống được cải thiện rõ rệt.

Tôi dọn ra khỏi ký túc xá, thuê một căn phòng riêng bên ngoài.

Dường như mọi chuyện quá khứ đang dần nhạt nhòa và bị lãng quên.

Vào dịp Tết năm thứ ba kể từ sau lần chị tìm tôi, tôi lần lượt gọi điện cho bố mẹ để hỏi thăm theo lệ.

Lúc đó tôi mới biết, hóa ra chị đã đi du học nước ngoài ba năm nay chưa từng về nhà.

Ra nước ngoài cơ à, thật có tiền đồ.

Tôi thực lòng mừng cho chị, nhưng cái tôi quá lớn khiến tôi không chịu cúi đầu gọi điện hỏi thăm hay chúc mừng lấy một câu, chỉ lạnh nhạt nhắn đúng ba chữ: ‘Chúc năm mới’.

Bây giờ tôi thường hay nghĩ, nếu lúc đó tôi chủ động liên lạc, quan tâm chị nhiều hơn, liệu chị có làm chuyện dại dột đó không?

Đã vô số lần tôi hối hận vì sự ngu xuẩn của mình trong quá khứ, nhưng cũng vô số lần bất lực vì tôi mãi mãi chẳng thể thay đổi được những gì đã xảy ra tối hôm ấy.

Hôm đó là thứ Bảy, tôi ngủ dậy mới nhìn thấy tin nhắn của chị.

Từng chữ, từng chữ một dần dần đóng băng toàn bộ máu trong người tôi.

Tôi chẳng biết mình đã đặt vé để lao đến chỗ chị bằng cách nào, vì lúc đó não bộ tôi hoàn toàn tê liệt, trống rỗng chẳng thể suy nghĩ được gì.

Trên đường đi, tôi liên tục gọi điện để cố liên lạc với chị, nhưng đáp lại chỉ là tiếng tổng đài máy móc lạnh lùng.

Cuối cùng, điều tôi lo sợ nhất vẫn cứ xảy ra.

Khi chạy đến bệnh viện, thứ để lại cho tôi chỉ là một thi thể không còn chút hơi ấm, cùng một gương mặt vừa lạ lẫm vừa thân thuộc.

Bác sĩ bảo tôi rằng chị đã phẫu thuật chuyển giới, biến mình thành một người đàn ông.

Buổi chiều hôm đó, tôi gục lên người chị, khàn giọng gào lên hai tiếng ‘Chị ơi’, nhưng chị sẽ không bao giờ thưa lại nữa.

Dần dần, qua lời kể của cảnh sát, tôi biết được tất cả những gì chị đã trải qua những năm qua: bệnh trầm cảm, bán thân, chuyển giới, dùng chính mình làm mồi nhử để quyến rũ Lý Húc…

Đến khoảnh khắc này tôi mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra người chưa từng thoát ra được chính là chị, chứ không phải tôi.

Lần này, tôi quyết định lấy hết can đảm không trốn chạy nữa.

Tôi khai báo với cảnh sát mọi chuyện năm xưa, tự tay lật mở đêm tối đã bị vùi lấp bấy lâu, rồi cùng những nạn nhân khác mà chị đã tìm được đồng loạt đứng trên bục nhân chứng.

Ngày tuyên án, nghe tin Lý Húc bị tống vào ngục, tôi ôm hũ tro cốt của chị mà khóc một trận nức nở.

Trong cơn mê ảo, tôi như thấy chị tiến lại gần, vuốt ve má tôi và mỉm cười.

Nụ cười ấy để lộ lúm đồng tiền xinh đẹp bên trái, thực sự rất đẹp.

Sau khi lo xong tang lễ cho chị, tôi chọn đi du lịch để khuây khỏa.

Một đêm nọ, đi ngang qua một con ngõ nhỏ, tôi nghe thấy tiếng một cô gái kêu cứu.

Tôi lao đến chắn trước mặt cô ấy, sống chết chặn đứng những kẻ định xâm hại, rồi quay đầu hét lên bảo cô ấy chạy đi, nhưng cô gái đó vẫn đứng yên bất động.

May mắn là có người đi ngang qua nghe thấy động tĩnh nên chạy lại giúp, bọn chúng thấy tình hình bất ổn liền bỏ chạy mất tăm.

Lúc cảnh sát đến đưa tất cả về đồn để lấy lời khai, ngồi cạnh cô gái đó, tôi không kìm được mà càm ràm bảo cô ấy sao ngốc thế không chịu chạy đi, tôi tức giận mắng vài câu, mắng đến mức cô ấy phát khóc mà tôi vẫn không dừng lại.

Một nữ cảnh sát không nhìn nổi nữa liền tiến lại giải thích:

“Trong tình trạng cực kỳ sợ hãi, cơ thể con người sẽ không thể cử động được. Vì thế không trách cô bé này được đâu.”

Tôi ngây người nhìn nữ cảnh sát, phản xạ bản năng cãi lại: “Không thể nào!”

“Cậu à, tôi không nói bừa đâu. Hồi đại học tôi có học thêm tâm lý học, cái này gọi là phản ứng đóng băng. Nếu không tin, cậu có thể tự tra cứu xem tôi nói có đúng không.”

Đột nhiên, tâm trí tôi quay ngược về đêm đông lạnh lẽo hoang vu năm ấy.

Qua đống cỏ dại nát tươm, chị nhìn tôi trân trân không hề cử động, nhưng ánh mắt chị lại đầy vẻ lo lắng và bất lực.

Hóa ra, không phải chị không muốn lại gần cứu tôi, mà là chị thực sự không thể cử động được.

Vậy mà tôi lại hận chị suốt bao nhiêu năm trời.

Tôi sai rồi, thực sự sai rồi, sai đến mức không thể cứu vãn nổi nữa.

Tôi đổ gục xuống đất, trước bao nhiêu ánh mắt kinh ngạc, tôi ôm mặt khóc nức nở…

Sau khi trở về, tôi đem một phần di sản chị để lại cho bố mẹ, phần còn lại tôi thành lập một quỹ cứu trợ chuyên giúp đỡ những nạn nhân bị xâm hại tình dục.

Ở đó, tôi đã gặp được tình yêu của đời mình, cô ấy cười rất đẹp, có lúm đồng tiền giống hệt chị tôi.

Khi quyết định đưa cô ấy về ra mắt bố mẹ, nơi đầu tiên tôi dẫn cô ấy đến chính là mộ của chị.

Nhìn tấm ảnh của chị trên bia mộ, tôi thực tâm cảm thấy, trên đời này chẳng còn ai xinh đẹp hơn chị nữa.

Nửa năm sau tôi kết hôn, vợ tôi sinh được một bé gái.

Khi bác sĩ bế đứa trẻ ra, cái nhìn đầu tiên tôi đã thấy một lúm đồng tiền nhạt trên má trái của con.

Nhìn con, tôi vừa khóc vừa cười, và cuối cùng… lệ trào tuôn không dứt.

(HOÀN TOÀN VĂN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!