Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

ĐÊM ĐÔNG NĂM ẤY, EM TRAI TÔI BỊ CƯỠNG BỨC – CHƯƠNG 3

Đông năm lớp 7 ấy, tôi bị cưỡng bức.

1

Đêm hôm đó trời lạnh đến lạ lùng, lạnh như thể muốn làm tai người ta rơi ra vậy.

Đêm ở những ngôi làng miền núi, người dân tắt đèn rất sớm, nhất là mùa đông, cứ đến 8-9 giờ là cả làng chìm trong bóng tối đặc quánh, tĩnh mịch như chết.

Đi trên đường về nhà, chỉ nghe thấy tiếng gió rít gào như thú dữ, quyện vào bóng đêm mù mịt, cảm giác như giây tiếp theo sẽ bị nó nuốt chửng.

Vừa sợ vừa lạnh, tôi chỉ muốn về nhà thật sớm.

Chị gái cũng thế, vậy nên tôi đã dẫn chị đi đường tắt một con ngõ nhỏ hoang vắng từ lâu, quanh co uốn lượn, bị cỏ khô che lấp.

Nhìn vào đó chẳng khác nào miệng một con trăn khổng lồ đang há hốc, con ngõ ấy đã trở thành cơn ác mộng cả đời tôi.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột.

Khi con súc sinh đó lao về phía chị gái, phản xạ bản năng của tôi là bảo vệ chị.

Mặc cho những cú đấm giáng xuống thân hình gầy gò, nỗi đau thấu xương làm tôi nhe răng trợn mắt, nhưng tôi vẫn che chở cho chị ở dưới thân mình, không chịu xê dịch lấy một tấc.

Tôi cứ ngỡ, chỉ cần chịu đòn một trận là sẽ qua thôi, cho đến khi cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương truyền đến từ phía dưới.

Khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi đã biết sợ hãi là gì.

Tôi đã phản kháng, tôi thề, tôi đã liều mạng phản kháng.

Nhưng hiện thực luôn tàn nhẫn và vô tình.

Những tình tiết hóa rủi thành may trong tiểu thuyết không hề xảy ra với tôi.

Kẻ xấu đắc ý mới là lẽ thường tình.

Tôi chỉ không hiểu nổi, tại sao chị gái lại cứ thế trơ mắt đứng nhìn mà không lại gần giúp tôi.

Tại sao chứ?

Tôi thực sự không thông suốt được.

Sau đêm dài thống khổ tột cùng ấy, tôi như rơi vào một căn hầm tối tăm.

Tôi thu mình lại đó một mình.

Trong một thời gian dài, tôi không còn cảm nhận được bất cứ điều gì từ thế giới bên ngoài.

Tiếng khóc của mẹ, sự thương hại của họ hàng, ánh mắt tội lỗi lo lắng của chị… đối với tôi đều như mặt hồ chết, không thể gợn lên chút sóng lòng nào.

Ngoại trừ… những lời mẹ nói khi bà từ thành phố trở về.

“Mẹ cũng hết cách rồi, sảy nhà ra thất nghiệp, nhà mình thấp cổ bé họng sao đấu lại người ta làm quan. Có báo án cũng không xong, còn có thằng Hào nữa, chuyện này truyền ra ngoài thì tương lai nó coi như bỏ, hay là… thôi vậy đi con?”

Mẹ khóc đến nghẹt thở trước mặt tôi, trông có vẻ vô cùng đau đớn và bất lực.

Nhưng trong lòng tôi chỉ cảm thấy ghê tởm và cười lạnh trước phản ứng đó.

Bán rồi là bán rồi, lý do gì thì có quan trọng không?

Tôi tức giận đến run người, không dám ở lại đó thêm nữa.

Tôi sợ khi cơn giận lên đến đỉnh điểm, tôi sẽ làm điều gì đó thiếu lý trí với chính người thân của mình.

Vì vậy, lựa chọn của tôi là ở lì ngoài đồng không mông quạnh suốt đêm đông giá rét.

Dù nghe thấy tiếng mẹ và chị gọi tên mình ngoài kia, tôi cũng vờ như không nghe thấy, thậm chí còn trốn kỹ hơn.

Đêm hôm đó, từ chỗ gào khóc nức nở, oán trách số phận bất công, oán trách gia đình vô năng, cho đến oán trách chị gái thấy chết mà không cứu… cuối cùng tôi đổ gục xuống nền đất cứng lạnh, cảm giác giá buốt từ đầu ngón tay thấm tận tim gan.

Tôi ngửa mặt nhìn bầu trời đen kịt, vừa rơi nước mắt vừa tự nhủ bản thân phải chấp nhận kết cục này.

Nhưng đồng thời, hai chữ “người thân” cũng bị chôn vùi trong lòng tôi kể từ đó, đặc biệt là chị gái.

2

Vài tháng sau, chúng tôi chuyển đến nhà mới, căn nhà có được nhờ việc bán đứng tôi.

Vì cảm thấy tội lỗi, mẹ dành cho tôi căn phòng tốt nhất.

Nhưng khi nằm trên chiếc giường ngập tràn ánh nắng ấy, tôi vẫn chỉ thấy cái lạnh buốt từ đầu đến chân, y hệt như đang nằm trên tảng đá lớn thấu xương đêm nọ, vừa buồn nôn vừa kinh hãi.

Từ nhỏ, bố mẹ đã thường xuyên cãi vã vì nghèo.

Mẹ mắng bố vô dụng, bố vì tính tình nhu nhược đi làm thuê bị người ta bắt nạt nên cũng thường về nhà trút giận, thậm chí tinh thần trở nên bất ổn, sẵn sàng thượng cẳng chân hạ cẳng tay với chị em tôi.

Tôi cứ ngỡ ít nhất khi có tiền rồi, nhà mình sẽ không còn tiếng cãi vã nữa.

Nhưng tôi lại nhầm.

Ngoài tiền bạc ra, họ lại cãi nhau vì vấn đề tình cảm, cãi từ sáng sớm đến tận nửa đêm.

Mỗi lần họ cãi, tôi lại tựa đầu vào thành giường lặng lẽ lắng nghe.

Tiếng gào thét, tiếng đồ đạc vỡ tan tành, tiếng chị gái khóc lóc khuyên ngăn… tôi bỗng thấy buồn cười, nhưng cùng lúc đó là một nỗi bi thương sâu thẳm.

Đợi đến khi trời sáng, tôi lại vờ như không có chuyện gì mà ra ngoài rửa mặt, ăn sáng.

Có lẽ sau này thấy quá phiền phức, tôi đã tìm cho mình một “nơi trú ẩn” tuyệt vời: quán nét.

Chỉ cần vài chục tệ là có thể thuê máy cả đêm.

Với tôi, đó là nơi lánh nạn hoàn hảo.

Đặc biệt là những cảnh chiến đấu kích thích trong máy tính, cảm giác đẫm máu khi nổ súng bắn hạ đối thủ đã kích động hệ thần kinh của tôi, mang lại một sự hưng phấn và khoái cảm chưa từng có, giúp tôi tạm quên đi mọi đau khổ ngoài đời thực.

Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng mà đắm mình trong thế giới ảo đó.

Tôi cảm thấy những cảm xúc dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng tìm được chỗ xả, mặc sức cho tôi phát tiết.

Tôi thường xuyên coi những nhân vật trong game là con súc sinh năm nào, tiếng đạn “đát đát đát” bắn tới tấp, máu đỏ văng tung tóe, tôi thấy như mình đã thực sự trả được đại hận.

Nhưng khoảnh khắc thoát game trở về thực tại, lại là vực thẳm sâu không thấy đáy.

Sự tương phản mãnh liệt ấy khiến tôi hoàn toàn lún sâu vào cảm giác đó.

Đặc biệt khi thấy người nhà chẳng ai quản mình, tôi càng không kiêng nể gì nữa, gần như cả ngày ở lỳ trong quán nét, ăn ngủ đều ở đó.

Kết quả không nằm ngoài dự tính, năm thi cấp ba tôi chỉ được hơn 300 điểm.

Tin xấu dồn dập kéo đến, bố mẹ cũng ly hôn.

Tôi bị phán cho bố.

Lúc đó, tôi căm hận việc mẹ bỏ rơi mình lần thứ hai đến mức sự căm ghét hiện rõ mồn một trên mặt.

Cực chẳng đã, mẹ mới nói cho tôi biết một sự thật: Tôi không phải con ruột của bà.

Năm đó sau khi sinh chị tôi, sức khỏe bà bị tổn thương không thể mang thai được nữa.

Chiều theo tâm nguyện muốn có con trai của bố, bà đã bế tôi từ nhà người khác về.

Thật lạ, tôi chỉ buồn một lúc, rồi đột nhiên thấy thanh thản.

Bao gồm cả chuyện năm xưa bà mang tôi ra giao dịch, tôi cũng thấy hiểu được.

Thậm chí nỗi đau trong lòng cũng vơi đi rất nhiều, một cảm giác nhẹ nhõm như vừa trả hết nợ nần, đôi bên không ai nợ ai.

Nhưng chuyện này tôi không cho mẹ nói với chị gái.

Tôi giải thích là vì không muốn chị em sinh ba, nhưng không thể phủ nhận, thực chất tôi làm vậy là vì tâm lý trả thù.

Chỉ cần chị không biết tôi không phải em ruột, có lẽ trong lòng chị sẽ mãi mãi cảm thấy áy náy và bất an vì sự thờ ơ đêm đó.

Phải, chị cảm thấy có lỗi với tôi, tôi luôn biết điều đó, nhưng tôi chọn cách phớt lờ.

Nếu sau này biết chị sẽ đau khổ đến nhường ấy, tôi nhất định sẽ lập tức nói to cho chị biết sự thật này.

Nhưng đáng tiếc, đời không có thuốc hối hận.

Nhưng tôi nghĩ, người khờ khạo như chị, dù có biết tôi không phải em ruột, có lẽ chỉ càng thấy nợ tôi nhiều hơn mà thôi.

Sau đó tôi đăng ký vào một trường nghề ở miền Nam, cách nhà rất xa.

Tôi chỉ biết đi tàu phải chuyển bến hai ba lần, mất tới ba ngày đường mới tới nơi.

Đó chính là điều tôi mong muốn.

Sau khi đưa bố vào viện dưỡng lão, tôi thu dọn hành lý lên đường.

Ngày hôm đó thời tiết không tốt, âm u và xám xịt đến nghẹt thở, nhưng trái tim tôi lại vui sướng như muốn nhảy tung ra ngoài.

Trái ngược hoàn toàn với tôi, ánh mắt chị nhìn tôi đầy luyến tiếc và lo lắng.

Chị dặn dò đủ mọi thứ cần lưu ý khi đi xa suốt cả quãng đường.

Thậm chí, khi tôi xách hành lý bước vào cửa kiểm soát vé, chị đã ngồi thụp xuống đất khóc như một đứa trẻ.

Tôi nghe thấy tiếng khóc đó, nhưng tôi không quay đầu lại, kiên quyết kéo hành lý rời xa tiếng khóc ấy.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!