Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

ĐÊM ĐÔNG NĂM ẤY, EM TRAI TÔI BỊ CƯỠNG BỨC – CHƯƠNG 2

4

Cuộc sống đại học đơn điệu và thuần khiết, mỗi ngày chỉ xoay quanh việc lên lớp, tan học theo thời khóa biểu, rồi bàn tán xem sáng nay ăn gì, trưa nay ăn gì, tối nay ăn gì…

Mọi người vây quanh nhau bàn luận sôi nổi, tiếng cười nói không ngớt, nhưng tôi lại chẳng mảy may động lòng.

Thậm chí, người khác cười càng vui, tôi lại càng nhớ đến nụ cười của em trai khi rời đi năm ấy.

Trái tim tôi như bị ném vào chảo dầu sôi, bị chiên rán vặn vẹo, đau đến mức không thở nổi, đau đến mức nước mắt cứ chực trào ra.

Những lúc không chịu đựng nổi, tôi chọn một góc không ai nhìn thấy, dùng dao nhỏ rạch lên những vùng da được quần áo che khuất.

Nỗi đau thể xác lúc bị dao cắt tạm thời làm tê liệt các dây thần kinh của tôi.

Dần dần, tôi bắt đầu gặp ác mộng liên tục.

Hầu như đêm nào tôi cũng giật mình tỉnh giấc rồi không thể nào ngủ lại được.

Tôi ngồi một mình ngoài ban công, cứ thế nhìn màn đêm đặc quánh chuyển dần sang ánh bình minh nhợt nhạt.

Năm thứ hai đại học, trường có một bạn nhảy lầu tự tử.

Thầy cố vấn phát cho mỗi người một tờ phiếu tự kiểm tra tâm lý.

Tôi điền xong rồi đối chiếu với đáp án, kết quả là trầm cảm nặng, có khuynh hướng tự sát nghiêm trọng.

Tôi xé nát kết quả đó, vứt vào thùng rác, rồi nhìn bài của người khác mà chép lại một bản y hệt để nộp lên.

Tôi đã che giấu thành công tình trạng thực sự của mình, nhưng tôi cũng ý thức được rằng mình không thể cứ buông xuôi bản thân như thế này mãi.

Sau đó, tôi đi khám bác sĩ tâm lý và làm lại một bài kiểm tra khác.

Bác sĩ nhìn kết quả với ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa bi thương: “Rất tiếc, dựa trên kết quả này, cháu bị trầm cảm nặng.”

Đó không phải là một kết quả bất ngờ, tôi thản nhiên chấp nhận và bắt đầu uống một đống thuốc điều trị.

Nhưng sự điều trị chỉ dừng lại ở thuốc, vì tư vấn tâm lý trực tiếp quá đắt, tôi không có tiền.

Thuốc cũng có tác dụng nhất định, ít nhất là buổi tối tôi đã có thể ngủ một giấc ngon lành.

Nhưng tôi bắt đầu bị lệ thuộc vào nó, chỉ cần ngừng thuốc là những cơn ác mộng lại ập về.

Để có đủ tiền mua thuốc, tôi bắt đầu đi làm thêm điên cuồng.

Phát tờ rơi, giao đồ ăn, làm gia sư… Việc gì tôi cũng nhận, kể cả phải bỏ học để đi làm.

Vì trốn học, tôi bị thầy cố vấn gọi lên nói chuyện mấy lần, bị trừ điểm không biết bao nhiêu mà kể.

Cho đến khi điểm chuyên cần bị trừ đến mức con số âm, tôi nhìn thấy trong ánh mắt thầy nhìn mình chỉ có ba chữ: Hết cứu rồi.

Phải, tôi vốn dĩ đã là kẻ không còn thuốc chữa.

Những công việc lặt vặt ở trường không đủ trả tiền thuốc, tôi bỏ đi nơi khác.

Như có ma xui quỷ khiến, tôi chọn đến đúng thành phố nơi em trai đang ở.

Nhưng vì thiếu kinh nghiệm, vừa đến nơi tôi đã bị lừa sạch tiền bạc.

Lâm vào đường cùng, tôi mới gọi điện cho em trai cầu cứu.

Một tâm lý vô cùng mâu thuẫn: tôi vừa căm ghét sự nhu nhược của bản thân, vừa khao khát tìm kiếm chút hơi ấm từ em.

Em trai đến nhanh hơn tôi tưởng, trên người vẫn mặc bộ đồ bảo hộ lao động chưa kịp thay, nhìn là biết em đã lao ngay đi ngay khi vừa gác máy.

Đến nơi, em không mắng tôi, cũng không an ủi, chỉ dẫn tôi đi ăn một bữa.

“Chu Phương, đi làm thuê không phải việc chị nên làm lúc này, về trường đi.”

Chu Phương là tên tôi.

Từ đêm kinh hoàng đó, em không bao giờ gọi tôi một tiếng “chị” nữa.

Tim tôi nhói đau, tôi cố nén lòng hỏi em: “Em ở ngoài này một mình ổn không?”

Bàn tay đang cầm đũa của em khựng lại một nhịp, rồi em lùa một miếng mì thật lớn vào miệng, vừa nhai vừa cúi đầu nói: “Người ta luôn phải nhìn về phía trước thôi.”

Nhìn về phía trước.

Ai cũng nói như vậy, họ hàng nói, mẹ tôi cũng thường xuyên nói câu đó ở nhà, chẳng biết là bà nói cho chính mình nghe hay nói cho tôi nghe nữa.

Lúc tiễn tôi về, em đưa cho tôi 5000 tệ.

5000 tệ!

Đó là hai tháng lương thực tập của em, vậy mà em đưa cho tôi dễ dàng như thế.

Tôi ngồi trên tàu hỏa về trường, ôm túi tiền 5000 tệ trong lòng mà cảm thấy nó nặng trĩu như một tảng đá nghìn cân.

Khoảnh khắc tàu vào ga, nhìn dòng người qua lại, tôi thầm đưa ra một quyết định.

5

Tôi thôi học, không nói với ai cả.

Tôi bắt đầu điên cuồng làm việc kiếm tiền, không kén chọn việc gì, miễn là lương cao.

Thế nên khi ngồi trong quán bar và gặp một gã đàn ông muốn ngủ với mình, tôi không từ chối, mà ra một cái giá.

Trong một nhà nghỉ rẻ tiền chỉ có duy nhất một chiếc giường, giá 80 tệ một đêm, tôi đã bán đi đêm đầu tiên của mình.

Thú thật, tôi chẳng thấy buồn chút nào.

Nhất là khi biết đêm đầu của mình đáng giá 5000 tệ, tôi lại càng không buồn, trái lại còn thấy vui vì cái giá cao đến thế.

Tôi cũng bắt đầu viết sách.

Có lẽ trời cao thấy tôi đáng thương nên việc viết lách mang lại cho tôi nguồn thu nhập không hề nhỏ.

Tích góp một thời gian, số dư trong thẻ ngân hàng tăng vọt.

Khi con số đạt đến mức mong muốn, tôi mang theo số tiền đó đến một nơi: Thái Lan.

Tôi ở đó ba năm, chưa từng về nhà lấy một lần.

Đến khi quay lại, tôi đã trở thành một chàng trai.

Trong gương ở hành lang bệnh viện, tôi nhìn gương mặt hoàn toàn mới này: trắng trẻo, thanh tú, khi cười lên trông rất giống em trai tôi.

Giấu nhẹm bố mẹ, tôi về thăm nhà một chuyến.

Tôi đứng gần đó nhìn mẹ đi chợ về, bà xách giỏ đi ngang qua người tôi mà không hề nhận ra.

Tôi biết, mình đã thành công.

Tôi lại mất thêm nửa năm nữa, cuối cùng vào một đêm đông giá rét, tôi đã thành công leo lên giường của Lý Húc.

Khi hắn ép tôi vào khung cửa và thô bạo xâm nhập, tôi đã không kìm được mà rơi nước mắt lần đầu tiên sau một thời gian dài đằng đẵng.

Trong cơn mê muội, tôi như thấy mình trở lại đêm đông lạnh thấu xương năm ấy, nơi đầu con ngõ nhỏ đầy cỏ dại phủ lấp.

Khi Lý Húc lao tới, em trai đã đẩy tôi sang một bên.

Đầu tôi va mạnh vào tường, rồi từ từ ngã xuống nền đất lạnh lẽo.

Em nằm đè lên người tôi, nắm chặt lấy vạt áo tôi để bảo vệ, mặc cho Lý Húc đá đánh thế nào em cũng không hề xê dịch nửa phân.

Chỉ đến khi Lý Húc lột quần em xuống, em mới buông tay ra chống trả quyết liệt.

Nhưng một đứa trẻ cấp hai bị suy dinh dưỡng làm sao đấu lại một gã đàn ông trưởng thành ngoài 20 tuổi?

Tôi cứ thế trơ mắt nhìn em bị kéo vào đống cỏ dại.

Cơ thể tôi cứng đờ, nhìn gương mặt em dưới ánh trăng từ phẫn nộ chuyển dần sang cầu cứu, rồi cuối cùng hóa thành tuyệt vọng hoàn toàn.

Còn tôi, tôi không hề cử động.

Máu trong người tôi như đông cứng lại, tôi đã chứng kiến toàn bộ quá trình đó từ đầu đến cuối.

Phải, đó là sự thật mà tôi luôn trốn tránh không dám thừa nhận: Đêm đó tôi đã tận mắt nhìn thấy em trai mình bị cưỡng bức.

Vô số lần trong những giấc mơ luân hồi lúc nửa đêm, tôi đều mơ thấy cảnh tượng ngày hôm đó.

Tôi đã tự vấn chính mình hàng nghìn lần: Tại sao, tại sao mày lại trơ mắt nhìn mà không làm gì cả? Tại sao đúng lúc đó mày lại không thể nhúc nhích?

Dù có hỏi thế nào, tôi cũng không tìm được câu trả lời.

Mọi lý do đều giống như đang bào chữa cho sự hèn nhát của bản thân.

Tôi chỉ biết phỉ nhổ vào chính mình.

Khi luồng chất lỏng nóng ấm bắn vào trong cơ thể, tôi biết, mình đã thành công được một nửa.

6

Ngày hôm sau, tôi mang theo thân hình đầy thương tích đến đồn cảnh sát Bắc Kinh báo án.

Cùng với đó là những bằng chứng về các nạn nhân khác từng bị Lý Húc xâm hại trong những năm qua mà tôi đã dày công thu thập.

Buổi tối, ngồi trước máy tính, tôi đăng một bài viết lên Weibo, công khai quá trình Lý Húc xâm hại tôi cũng như sự thật về việc hắn cưỡng hiếp những người khác.

Nhờ vào danh tiếng từ việc viết lách trước đó, sự việc nhanh chóng gây ra một cơn địa chấn trên mạng xã hội.

Sự quan tâm của công chúng tăng vọt.

Tại sao tôi lại làm thế?

Tôi đã quá sợ hãi chuyện năm xưa rồi.

Tôi sợ rằng dù mình có sắp đặt hoàn mỹ đến đâu, cuối cùng cũng sẽ bị quyền lực đè xuống.

Vì vậy tôi phải thêm một quân bài nữa, mượn sức mạnh của dư luận xã hội để đẩy chuyện này lên đầu sóng ngọn gió, đưa nó ra trước mắt bàn dân thiên hạ.

Chỉ khi khơi dậy được sự phẫn nộ của cộng đồng, sự việc mới nhận được sự quan tâm đúng mức.

Nhưng thế này vẫn chưa đủ.

Sau khi làm xong tất cả, tôi gửi cho em trai một tin nhắn:

“Hào Hào, em trai yêu quý của chị, đã nhiều năm rồi chị không gọi em như thế…”

“Chị chưa từng nói với em nhỉ, trong lòng chị, em luôn là chiến sĩ dũng cảm nhất, không ai có thể so bì được. Còn chị lại là kẻ hèn nhát nhất, nên chị mới luôn trốn tránh em. Nhưng chị cũng yêu em lắm, nên mới không kìm lòng được mà muốn gặp em. Chắc là em cũng hận chị lắm đúng không, nên mới không bao giờ gọi chị một tiếng ‘Chị’ nữa.”

“Dù em hận hay yêu, chị đều mong em hãy buông bỏ.”

“Những năm qua, ai cũng khuyên chúng ta phải nhìn về phía trước, em cũng vậy. Nhưng chị biết, em chưa bao giờ thực sự buông xuống để bước tiếp, cũng giống như chị vậy. Sau lần này, chị hy vọng em có thể thực sự bỏ lại tất cả để sống một cuộc đời tốt đẹp.”

“Chị đã ngã xuống rồi, em không được bỏ cuộc, em là người dũng cảm nhất mà, đúng không?”

“Lần này, chị sẽ khiến kẻ đã tổn thương em phải trả giá đắt. Những ngày tháng sau này, em chỉ cần tâm niệm sống cho thật tốt là đủ, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Chị mãi yêu em.”

Nhấn nút gửi, tôi lấy bản di chúc đã viết sẵn đặt bên cạnh, trên tờ giấy trắng mực đen chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Sau khi tôi chết, toàn bộ tài sản tổng cộng 50 triệu tệ, 5 triệu tệ dành cho bố mẹ, số còn lại giao hết cho em trai tôi.”

“Em trai à, em trai yêu dấu của chị, chị đã tạo dựng điều kiện để nửa đời sau của em không còn phải lo âu, chỉ mong cuộc sống từ nay về sau của em thực sự không còn sầu muộn.”

Sau đó tôi nằm xuống, bật livestream và uống hết số thuốc ngủ đã chuẩn bị sẵn.

Sau một cơn đau đớn kịch liệt là cảm giác nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Trong cơn mơ màng, tôi như thấy gương mặt em trai, thần sắc đầy vẻ lo lắng đau xót, không ngừng gọi “Chị ơi”.

Thật tốt quá, tôi muốn chạm vào em, nhưng lại không thể cử động.

Lòng tôi trào dâng một nỗi thất vọng, sao đến lúc này vẫn không thể cử động được chứ?

Hình ảnh lướt nhanh qua như một thước phim điện ảnh: cảnh Lý Húc và bố hắn vào tù, cảnh bố mẹ tôi khóc lóc thảm thiết, cảnh tôi được vây quanh bởi những đóa hoa tươi rực rỡ…

Cuối cùng, hình ảnh dừng lại ở chỗ em trai tôi.

Bên cạnh em là một cô gái rất xinh đẹp, khi cười có hai lúm đồng tiền, giống hệt như tôi vậy.

Trông cô ấy rất thân thiết với em, cô ấy khoác tay em, giòn giã hỏi: “Đây là chị gái anh ạ? Chị ấy đẹp quá.”

Tôi nghe thấy em cười đáp lại: “Đúng thế, trong lòng anh, chị ấy là cô gái xinh đẹp nhất, cũng là người chị tốt nhất.”

Tốt nhất sao?

Tôi khóc trong nụ cười.

Cảm ơn em, em trai của chị, trong lòng chị, em cũng là người em trai tuyệt vời nhất.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!