Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

ĐÊM ĐÔNG NĂM ẤY, EM TRAI TÔI BỊ CƯỠNG BỨC – CHƯƠNG 1

1

Đêm mùa đông năm tôi học lớp 11, em trai tôi bị người ta cưỡng hiếp.

Sau khi chuyện xảy ra, tôi cứ ngỡ mình sẽ gục ngã mà khóc lóc thảm thiết, nhưng không ngờ bản thân lại bình tĩnh đến lạ kỳ.

Tôi cõng em trên lưng, nghiến răng đi bộ suốt hơn 30 cây số để đưa em đến bệnh viện huyện.

Tôi mượn điện thoại của bác sĩ để báo cảnh sát, rồi gọi điện báo tin cho mẹ đang đi làm thuê trên thành phố.

Tôi không dám báo cho bố, tinh thần ông vốn không bình thường, tôi không thể kích động ông lúc này.

Cảnh sát đến trước.

Khi họ bắt đầu hỏi về diễn biến sự việc, nước mắt tôi mới bắt đầu trào ra không cách nào ngăn nổi.

Tôi khóc đến mức không thể thốt ra được một câu hoàn chỉnh.

Khoảng mười mấy phút sau, mẹ tôi lao đến.

Bà mặc bộ đồ ngủ, thậm chí còn chẳng kịp khoác thêm áo ngoài, cuống cuồng hỏi han tình hình của em rồi ngồi bệt xuống đất gào khóc nức nở.

Tôi đã khóc đến lặng đi, chẳng biết mình đã bước đến bên mẹ bằng cách nào, chỉ biết ôm chặt lấy bà mà thầm nói lời xin lỗi trong lòng, cổ họng vẫn không phát ra được một âm thanh nào cả.

Đêm đó là đêm dài nhất, thống khổ nhất mà tôi từng trải qua.

Mỗi lời khai với cảnh sát về sự việc diễn ra tối hôm ấy giống như một lưỡi dao sắc lẹm cứa đi cứa lại vào tim tôi, máu chảy đầm đìa.

“Vậy là cháu bị bọn nó đánh ngất đi à?”

“Vâng.”

Tôi gật đầu một cách vô thức, ánh mắt hướng về phía hành lang bệnh viện không xa.

Chiếc giường cấp cứu từ từ được đẩy ra, em trai tôi nằm trên đó.

Ánh mắt hai chị em chạm nhau, đôi mắt em cũng trống rỗng, vô hồn, không còn lấy một tia sáng.

Cho đến khi bóng dáng em khuất dần, tôi mới quay lại nhìn nữ cảnh sát trước mặt.

Mọi thứ trước mắt nhòe đi thành vô số bóng chồng chéo, tôi nhận ra mình lại khóc.

Khóc ròng rã hơn hai tiếng đồng hồ, không uống một giọt nước nào mà vẫn còn nước mắt để rơi, thật kỳ lạ.

“Đã kiểm tra xong, bác sĩ nói vùng hậu môn bị rách nghiêm trọng và tìm thấy tinh dịch còn sót lại. Đúng là bị xâm hại tình dục.”

Có hai người cảnh sát đứng cách đó không xa đang thì thầm với nhau, nhưng tôi vẫn nghe thấy hết.

“Cô bé, vậy cháu có nhìn rõ mặt kẻ đó không?” Nữ cảnh sát ngồi trước mặt dịu dàng hỏi, như thể sợ làm tôi hoảng sợ thêm lần nữa.

“Con bé bị đánh ngất rồi thì sao mà thấy được.” Nghe đồng nghiệp hoài nghi, nữ cảnh sát trước mặt tôi cũng đồng tình gật đầu.

Cô ấy cởi sắc phục khoác lên người tôi rồi định rời đi, tôi đột ngột đưa tay giữ cô ấy lại.

Dưới ánh nhìn ngạc nhiên của cô, tôi gằn từng chữ một:

“Trước khi bị đánh ngất, cháu đã nhìn thấy hắn. Hắn tên là Lý Húc. Ông nội hắn ở làng cháu, tên là Lý Ái Dân.”

2

Dựa trên thông tin tôi cung cấp, cảnh sát nhanh chóng tìm thấy Lý Húc và bắt giữ hắn ngay trong đêm.

Tôi cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là kết thúc, cho đến ba ngày sau, mẹ đưa em trai vừa xuất viện trở về.

Vừa về tới nhà, bà đã ngồi thụp xuống ngưỡng cửa khóc lóc thảm thiết đến tối tăm mặt mày.

Họ hàng trong nhà xúm lại an ủi mẹ rồi hỏi han tình hình, em trai chỉ lẳng lặng lách qua đám đông, mặt không cảm xúc ngồi lên đầu phản.

Tôi muốn bước đến an ủi em, nhưng chẳng biết phải nói gì, đành đứng chôn chân tại chỗ, quay lưng đi không dám nhìn em.

“Họ nói không đủ chứng cứ nên đuổi chúng tôi về. Mẹ kiếp, một lũ chó đẻ!” Cậu Ba đi cùng mẹ tôi đẩy cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt bước vào, gương mặt không giấu nổi vẻ giận dữ.

Dì Hai đứng bên cạnh chống nạnh chất vấn: “Chẳng lẽ cái Đại thấy hết rồi mà vẫn không được sao?”

(Cái Đại là tên gọi ở nhà của tôi).

Mọi chuyện xảy ra đêm đó tôi đã phải kể lại một lần nữa trước mặt họ hàng, họ đương nhiên biết chuyện tôi đã chỉ đích danh Lý Húc với cảnh sát.

“Vô dụng thôi.” Cậu Ba châm điếu thuốc lào, rít vài hơi rồi cau mày nhìn tôi: “Họ bảo cái Đại còn quá nhỏ, đêm hôm trời tối, chắc gì đã nhìn lầm.”

Nhìn lầm?

Hai chữ đó nổ vang trong đầu tôi.

Tôi tức đến run bắn người, bàn tay dưới tay áo siết chặt thành nắm đấm, móng tay găm sâu vào da thịt mà chẳng thấy đau.

Tôi tuyệt đối không thể nhìn lầm, chỉ có mình tôi rõ nhất, tôi hoàn toàn không thể nhìn lầm!

“Mẹ nó, cái lũ khốn!” Cậu Ba ném mạnh tẩu thuốc xuống đất, chỉ tay ra cửa chửi bới: “Tưởng lão tử đây không biết chắc, chẳng qua vì bố thằng Lý Húc làm quan to, nếu không sao nó có thể được thả ra dễ dàng thế?”

Đúng rồi, tôi chợt hiểu ra.

Bố của Lý Húc là Cục trưởng Cục Quy hoạch địa phương, điều đó giải thích tại sao mẹ và cậu Ba lại bị đuổi về.

“Dì Ba này, hay là tìm chú út nhờ giúp đỡ đi? Chẳng phải chú ấy cũng làm quan trên thành phố sao?” Lời dì Hai nhắc làm mẹ tôi xao động, nhưng gương mặt nhem nhuốc nước mắt của bà lập tức hiện lên vẻ khó xử.

Tôi hiểu vì sao mẹ lại ngại.

Chú út làm quan thật, nhưng từ khi ông nội mất, hai nhà đã đoạn tuyệt quan hệ.

Thêm vào đó, bố tôi tinh thần bất ổn, chú ấy chê ông làm xấu mặt mình nên chưa bao giờ thừa nhận có người thân như nhà tôi.

Họ hàng thấy mẹ khó xử liền nhao nhao khuyên nhủ: “Xưa nay máu chảy ruột mềm, dù sao nhà mình cũng là anh em ruột thịt với chú ấy, nhà gặp chuyện lớn thế này kiểu gì chú cũng giúp một tay.”

Nhắc đến em trai, ánh mắt mẹ mới trở nên kiên định.

Chiều hôm đó, bà thu dọn đồ đạc cùng cậu Ba lên thành phố.

Trong nhà lúc này ngoài tôi và em trai thì còn một đám họ hàng.

Tôi kéo ghế ngồi ngoài hiên, nghe thấy họ tụm năm tụm ba xì xầm:

“Thật là tạo nghiệp, trước giờ chỉ nghe con gái bị hiếp, đây là lần đầu thấy con trai gặp chuyện này.”

“Chứ còn gì nữa, haizz, cho nên ấy mà, con trai đẹp mã quá cũng không tốt.”

Đúng vậy, tôi ngước nhìn em trai đang nằm trên phản.

Em trắng trẻo, thanh tú, chẳng giống bố mẹ hay tôi vốn dĩ đen đúa lam lũ.

Em trai tôi rất đẹp, cả làng ai thấy cũng khen, thậm chí có người lạ còn nhầm em là con gái.

Trước đây tôi từng lấy đó làm tự hào, còn bây giờ…

Nhìn em trai nhắm nghiền mắt ngủ mà chân mày vẫn nhíu chặt, tôi thấy tim mình đau thắt đến nghẹt thở. Nếu có thể, tôi thà rằng người bị chà đạp kia là chính mình.

3

Đêm hôm sau, mẹ và cậu Ba mới từ thành phố trở về.

Đưa mẹ đến cửa xong cậu Ba liền đi thẳng, rồi đám họ hàng cũng lần lượt ra về, biểu cảm của ai nấy đều nặng nề đến đáng sợ.

“Mẹ…” Tôi nhìn mẹ ngồi thẫn thờ trên phản hồi lâu không nói năng gì, khẽ cất tiếng gọi đầy dè dặt.

Trong lòng tôi sợ hãi vô cùng, chỉ sợ lại nghe thêm tin dữ.

Thời gian chầm chậm trôi qua, căn phòng yên tĩnh đến lạ thường.

Tiếng thở của tôi, của em trai, của mẹ nghe rõ mồn một.

Nhất là mẹ, lồng ngực bà phập phồng như đang đấu tranh cho một quyết định trọng đại.

Cuối cùng, mẹ ngẩng đầu nhìn hai chị em tôi, đôi môi mấp máy kể lại một sự tình, hay đúng hơn là một cuộc giao dịch.

Chú út có giúp, nhưng chú chỉ giúp mẹ gặp mặt bố Lý Húc là Lý Vĩ để đàm phán.

Họ mất cả một buổi sáng để thương lượng ra kết quả: Phía nhà họ Lý bồi thường cho nhà tôi hai căn chung cư trên thành phố cộng thêm 50 vạn tệ, đổi lại chuyện này coi như xóa bỏ.

Mẹ tôi đã đồng ý.

“Mẹ cũng hết cách rồi, sảy nhà ra thất nghiệp, nhà mình thấp cổ bé họng sao đấu lại người ta làm quan. Có báo án cũng không xong, còn có thằng Hào nữa, chuyện này truyền ra ngoài thì tương lai nó coi như bỏ, hay là… thôi vậy đi con?”

“Vậy là mẹ bán đứng em trai con sao?” Tôi gào lên khóc nấc, không thể tin nổi những gì mẹ vừa nói.

Còn em trai tôi, em không nói một lời, cũng không kích động như tôi.

Em chỉ cắn chặt môi, cắn đến bật máu cũng không buông.

“Hào ơi…” Mẹ định tiến tới nắm tay em nhưng bị em gạt phắt đi.

Giây tiếp theo, em đẩy tôi ra rồi lao chạy biệt tăm vào màn đêm.

Tôi và mẹ theo bản năng đuổi theo em suốt đêm.

Chúng tôi tìm cả đêm không thấy, mãi đến khi trời sáng rõ quay về nhà mới thấy em đã về từ lúc nào.

Em cuộn tròn trong chăn, người run cầm cập vì lạnh.

Sau đó em bị sốt cao, đôi lông mày vẫn cứ nhíu chặt dù tôi có cố vuốt ve thế nào cũng không giãn ra được.

Em nằm viện truyền dịch suốt ba ngày mới tỉnh.

Câu đầu tiên em nói khi mở mắt là: “Con đồng ý.”

Tôi sững sờ nhìn gương mặt không còn chút huyết sắc của em, đau lòng đến mức không thốt nên lời.

Mẹ ôm lấy em, miệng lẩm bẩm: “Nghĩ thông suốt là tốt rồi.”

Ba tháng sau, viện dưỡng lão gọi điện báo tình hình của bố tôi đã ổn định, mẹ đón ông về.

Cả nhà đoàn tụ rồi dọn đến nhà mới.

Căn nhà đổi bằng xương thịt của em trai tôi nằm trong một khu cao cấp trên thành phố, rộng tới 120 mét vuông, hướng về phía Nam đầy nắng.

Khi nắng tràn vào, cả căn phòng ấm áp hẳn lên, chẳng giống căn nhà nát ở quê đông lạnh hè nóng, gió thổi là run, mưa rơi là dột.

Mẹ dành căn phòng lớn nhất cho em, nhưng mỗi khi nhìn em nằm trên giường, gương mặt lạnh lẽo ấy chẳng có lấy một nét vui mừng. Ngược lại, mỗi khi em cười, nụ cười đó chỉ toàn là sự mỉa mai và khinh miệt.

Đi cùng với vật chất đầy đủ là sự tan vỡ của gia đình.

Bố mẹ ở bên nhau càng lâu thì cãi vã càng nhiều.

Có những đêm họ cãi nhau om sòm ngoài phòng khách, tôi lại chạy ra khóc lóc can ngăn, nhưng em trai tôi chưa bao giờ bước ra khỏi phòng.

Thậm chí sau này em bắt đầu bỏ nhà đi đêm, trốn học, cả ngày vùi đầu vào quán nét chơi game.

Có lẽ vì cảm thấy có lỗi với em nên dù biết em nghiện game, mẹ cũng chẳng bao giờ quản.

Những lúc được nghỉ học về nhà, tôi định lên tiếng nhắc nhở, nhưng nhìn thấy dáng vẻ em cười nói trước màn hình máy tính, tôi lại không nỡ cắt ngang niềm vui duy nhất ấy của em.

Cứ thế, ngày tháng mài mòn cho đến khi tôi thi đại học xong và em trai tốt nghiệp cấp hai.

Bố mẹ cuối cùng cũng ly hôn.

Tôi theo mẹ, em theo bố, nhà mỗi người một căn.

Tin họ ly hôn tôi lại nghe được từ miệng bà hàng xóm.

Lúc đó em trai cũng ở đấy, tôi khóc không kiềm chế được, còn em chỉ tựa lưng vào cửa ngước nhìn trời, không một giọt nước mắt rơi.

Tôi không thể nhìn thấu em đang nghĩ gì.

Lẽ dĩ nhiên, tôi và em phải xa nhau.

Không chỉ vì chuyện gia đình mà còn vì con đường học vấn của cả hai.

Tôi thi không tốt, chỉ đỗ một trường đại học hạng hai.

Em trai thi cấp ba cũng không xong, thậm chí không đủ điểm vào trường tệ nhất.

Mẹ định bỏ tiền chạy cho em vào một trường tư nhưng em nhất quyết không chịu, tự mình đăng ký vào một trường nghề.

Vào ngày tiễn em đi, tôi đột nhiên thấy trên gương mặt em một nụ cười đã mất dấu từ lâu.

Đó không phải nụ cười gượng gạo, mà là nụ cười hạnh phúc phát ra từ tận đáy lòng.

Nhưng tôi lại khóc.

Nhìn em cười, tôi ngồi thụp xuống đất khóc đến xé lòng.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!