Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
1
Tôi vốn đã chết rồi, dù không phải mơ thì cũng chẳng thể cảm thấy đau mới phải.
“Dạng Dạng.” Giọng nói khàn đục của người đàn ông vang lên bên tai.
Cả người tôi run bắn lên.
Tôi không chỉ trọng sinh, mà còn đúng vào cái đêm định mệnh ấy.
“Dạng Dạng.” Thẩm Trác bóp cằm tôi, nụ hôn nồng cháy rơi xuống.
Tôi nghiêng mặt né tránh, hơi thở nóng bỏng lập tức rơi xuống cổ.
Không phải.
Người anh ta gọi không phải là “Dạng Dạng”, mà là “Ương Ương” Tên cúng cơm của Tần Vị.
Kiếp trước, tôi ngỡ rằng anh ta cuối cùng cũng nhìn thấy mình, lòng đầy hoan hỉ mà cùng anh ta trải qua đêm hoang đường đó.
Sau này mới biết, người Thẩm Trác luôn yêu là Tần Vị.
Anh ta uống quá chén, nhận nhầm người mà thôi.
“Thẩm Trác, anh tỉnh lại đi!” Tôi dùng hết sức đẩy anh ta ra.
Tôi yêu thầm anh ta mười năm.
Nhưng sau đêm nay, anh ta lại hận tôi mười năm.
Thật may, lần này, mọi chuyện vẫn chưa bắt đầu.
Thẩm Trác khựng lại, cúi đầu nhìn tôi.
Trong phòng không bật đèn, nhưng ánh sáng từ cửa sổ hắt vào rất rõ.
Anh ta say rồi, nhưng gương mặt vẫn trắng trẻo, đôi mắt vẫn tĩnh lặng.
Đến mức tôi của kiếp trước đã lầm tưởng rằng anh ta đang tỉnh táo.
“Dạng Dạng?”
Có lẽ cuối cùng anh ta cũng nhìn rõ mặt tôi, giọng nói thoáng chút khác lạ.
Nhưng giây tiếp theo, ánh mắt anh ta trở nên hỗn loạn và phức tạp.
Anh ta đột ngột áp sát, vội vã nâng mặt tôi lên định hôn lần nữa.
Tôi nâng gối thúc một phát thật mạnh, đẩy văng anh ta ra, rồi tông cửa tháo chạy.
Hít hà không khí lạnh lẽo bên ngoài, tôi lấy điện thoại ra xác nhận thời gian đi xác nhận lại.
Tôi mới tin chắc rằng…
2
Tôi thực sự trọng sinh rồi!
Tôi lao nhanh về nhà, ký ức kiếp trước ùa về như thác đổ.
Tôi và Thẩm Trác là thanh mai trúc mã, hai nhà là thế giao.
Đêm nay, vốn là dì Thẩm gọi điện cho tôi, bảo điện thoại của anh ta không ai nghe máy, nhờ tôi qua xem sao.
Mật mã căn hộ của Thẩm Trác, tôi luôn ghi nhớ.
Tôi thuận lợi mở cửa, rồi va phải một kẻ say mèm.
Tôi yêu Thẩm Trác nhiều năm như vậy.
Tiếng “Dạng Dạng” anh ta gọi hết lần này đến lần khác, tôi hoàn toàn không thể kháng cự.
Đêm đó tôi không về nhà.
Sáng sớm hôm sau, bố mẹ tôi và bố mẹ Thẩm tìm đến, thấy tôi và Thẩm Trác nằm chung một giường.
Quần áo hỗn độn vương vãi khắp sàn.
Người lớn hai nhà vốn đã có ý vun vén, chuyện này xảy ra lại đúng như ý họ.
Đúng lúc tôi sắp tốt nghiệp đại học, chuyện hôn sự được đưa vào chương trình nghị sự.
Dạo ấy tôi hạnh phúc đến cực độ.
Thầm yêu nhiều năm cuối cùng cũng tu thành chính quả, cảm giác như đang bay trên chín tầng mây.
Tôi cứ ngỡ Thẩm Trác cũng vui lòng.
Anh ta xưa nay tính tình lạnh lùng, ít khi biểu lộ cảm xúc ra ngoài.
Nhưng anh ta vẫn đi chụp ảnh cưới với tôi, cùng tôi chọn nhẫn kim cương, chưa từng nói một lời “Không”.
Cho đến ngày hôn lễ của chúng tôi diễn ra.
Một cô gái với lớp trang điểm tinh xảo đứng dưới khán đài khóc nức nở.
Mọi người đều tưởng Thẩm Trác đang hôn tôi, nhưng thực chất anh ta đang nghiến răng nghiến lợi bên tai tôi: “Giang Dạng, kết quả này, cô hài lòng rồi chứ?”
3
Trước đó, tôi không hề biết Tần Vị.
Thẩm Trác hơn tôi hai khóa, chúng tôi ở cùng một thành phố nhưng không học cùng trường đại học.
Tôi chưa từng nghe nói anh ta thích cô gái nào.
Càng không nghe nói anh ta yêu đương.
Thẩm Trác đã cho tôi một đêm tân hôn nhớ đời.
Anh ta sỉ vả tôi đã bỏ thuốc anh ta vào cái đêm đó.
Anh ta quát mắng rằng tất cả đều là do tôi cố ý sắp đặt: “Giang Dạng, tâm địa độc ác của cô khiến người ta phải rùng mình. Tình yêu của cô làm tôi phát tởm. Cô muốn ở bên tôi đến thế sao? Tôi thành toàn cho cô! Cô đã phá hủy hạnh phúc của tôi, thì cả đời này, cô cũng đừng hòng có được hạnh phúc!”
Anh ta sập cửa bỏ đi, bắt đầu mười năm hận thù thấu xương tủy dành cho tôi.
4
Tôi vỗ mạnh vào má mình, hít một hơi thật sâu mới bước lên lầu.
“Dạng Dạng, sao về nhanh thế? Tiểu Trác không sao chứ?”
Nghe thấy giọng nói của mẹ, lại thấy bố đang ngồi đọc sách ở phòng khách, sống mũi tôi cay xè trong chớp mắt.
Thật tốt quá.
Đây chính là dáng vẻ mà tôi nhớ nhung nhất.
Sau khi kết hôn với Thẩm Trác, rất nhiều năm tôi không dám về nhà.
“Dạng Dạng?”
Tôi ậm ừ đáp: “Anh ấy không sao ạ.”
Thật sự không sao.
Trên đường về, tôi đã gọi xe cấp cứu cho anh ta rồi.
Có bỏ thuốc hay không, bỏ loại thuốc gì, cứ để bác sĩ kiểm tra đi.
Tôi nén lại cảm xúc bất an trong lòng, giả vờ như không có chuyện gì mà bước tới trò chuyện cùng bố mẹ một hồi lâu rồi mới về phòng.
Vừa bước vào cửa đã thấy những bức ảnh bày đầy trên bàn học.
Đó là ảnh chụp chung của tôi và Thẩm Trác từ nhỏ đến lớn.
Mở ngăn kéo ra, cuốn nhật ký vẫn nằm yên vẹn nguyên ở đó.
Cảnh tượng Thẩm Trác đứng trước mặt tôi, đọc to từng câu từng chữ tâm tư thầm kín tôi dành cho anh ta, rồi xé nát từng trang một vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.
Tâm tư thiếu nữ tung bay khắp trời, anh ta ngồi ngay trước bàn học này, gương mặt đầy vẻ giễu cợt và chán ghét: “Mười tuổi đã muốn chiếm tôi làm của riêng rồi sao? Giang Dạng, cô đúng là một kẻ biến thái. Cũng phải, mấy cái trò đó, không phải biến thái thì sao làm ra được?”
5
Rốt cuộc tôi đã phạm phải tội tày đình gì?
Để khiến anh ta gọi tình yêu ngây ngô của một đứa trẻ mười tuổi là “biến thái”.
Mãi đến trước khi Tần Vị ra nước ngoài, tôi mới biết được toàn bộ sự thật.
Trong phòng trà riêng tư, Tần Vị đoan trang lễ độ, khác hẳn với dáng vẻ ôm gối khóc nức nở tại lễ cưới năm nào.
“Tôi sắp kết hôn rồi, cô Giang, mấy đoạn video đó có thể xóa đi được chưa?”
Tôi ngơ ngác không hiểu gì.
Cô ta mỉm cười đưa điện thoại cho tôi.
Trên điện thoại là một đoạn lịch sử trò chuyện.
Ảnh đại diện và biệt danh đều là “Tôi”.
“Cô biết điều thì biến khỏi mắt Thẩm Trác sớm một chút.”
“Tôi và anh ấy là thanh mai trúc mã, có hôn ước từ nhỏ, cô không biết xấu hổ à?”
“Không rời đi cũng chẳng sao, tôi sẽ tung video lên diễn đàn trường, để mọi người xem thử rốt cuộc ai mới là một cặp với Thẩm Trác!”
“Hủy hoại bản thân mình ư? Có quan trọng không? Không có anh ấy, chẳng có gì là quan trọng cả!”
Tôi nhấn mở đoạn video.
Hóa ra lại chính là cái đêm tình mê ý loạn ấy.
Theo bản năng, tôi lấy điện thoại ra kiểm tra.
Tần Vị thực sự nằm trong danh sách liên lạc của tôi, nhưng khung chat giữa tôi và cô ta hoàn toàn trống không.
Tần Vị lại cười: “Nhắc mới nhớ, đêm đó cũng là do tôi tốt bụng báo cho bác Thẩm rằng A Trác say rồi, cần người chăm sóc.”
“Không ngờ cô Giang lại trả ơn chúng tôi theo cách này.”
Cô ta nói những lời lên án, nhưng trong mắt lại là vẻ đắc ý không hề che giấu: “Vì danh dự và tiền đồ của A Trác, tôi đành phải nén đau chia tay với anh ấy.”
“Cô Giang, chắc là vui lắm nhỉ?”
Lời nói và biểu cảm của cô ta quá chia cắt, tôi mới sực nhận ra, cô ta đang đề phòng tôi ghi âm.
Nhưng cô ta lại không nhịn được muốn khoe khoang chiến tích, cứ xoay đi xoay lại chiếc nhẫn kim cương cỡ đại trên ngón tay giữa.
Cho đến khi chuẩn bị rời đi, cô ta mới hạ thấp giọng, lộ ra bản chất thật: “Bác Thẩm phản đối tôi và A Trác bên nhau.”
“Bà ta coi thường tôi, khẳng định cô và A Trác mới là đôi lứa xứng đôi.”
“Tiếc là…”
Tần Vị đứng dậy, nghiêng người sát tai tôi: “Giang Dạng, các người sẽ không bao giờ có lấy một ngày bình yên đâu!”
“Cả đời này, Thẩm Trác cũng không quên được tôi.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨