Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
14.
Lý Tông Khác đặt con mèo ở dưỡng tâm điện.
Triệu công công thỉnh thoảng lại đưa tin cho ta, nói rằng nó giờ sống rất vui vẻ, ăn ngon mặc ấm, còn có thợ khéo làm cho bao nhiêu là đồ chơi.
Ta từng lén đi thăm nó, đúng là như vậy thật, nên cũng từ bỏ ý định đòi nó về.
Nếu không, ngộ nhỡ ta chết rồi, nó biết đi đâu về đâu?
Sang xuân, các đại thần trong triều đồng loạt dâng sớ, nói rằng vị trí Trung cung bỏ ngỏ đã lâu, đã đến lúc lập Hậu.
Tống Minh Yên nắm chắc phần thắng trong tay. Phượng bào còn chưa khoác lên người, nàng ta đã đến trước mặt ta diễu võ dương oai.
“Làm Quý phi bao nhiêu năm mà sống chết cũng không lên được ngôi Hậu, chắc trong lòng đau đớn lắm nhỉ. Không sao, Lý Tông Khác nói rồi, ngày đại hôn của chúng ta, đặc cách cho ngươi hầu hạ ngoài tẩm điện, coi như hoàn thành một tâm nguyện của ngươi…”
Ta thật sự không còn sức để đôi co với nàng ta nữa.
Dạo gần đây, ta cứ sốt đi sốt lại liên miên, sốt đến mức cả người rã rời, kiệt sức.
Lý Tông Khác có ghé qua hai lần, lần nào hắn đến ta cũng đang ngủ.
Hắn có vẻ cuối cùng cũng nhận ra ta có điểm bất thường.
Nghe Tôn thái y nói ta bị “uất kết trong lòng”, hắn mới ban ơn đưa con mèo nhỏ đến bầu bạn với ta.
Buổi chiều con mèo đến, ta cảm thấy mình như được hồi quang phản chiếu, cả người tràn đầy sức lực.
Ta chạy tới chạy lui, cho nó uống sữa ăn thịt, gãi ngứa cho nó.
Nó rúc vào lòng ta, khiến ta cảm thấy thật đủ đầy.
Ta cùng nó ngủ trưa trên sàn nhà, lúc tỉnh dậy mặt trời đã sắp xuống núi, thời gian trôi nhanh quá đỗi.
Con mèo không nỡ rời đi, ta cũng không nỡ xa nó.
Ta ôm chặt lấy nó không buông, còn cắn một cái vào cánh tay đang chìa ra của Lý Tông Khác.
Hắn mắng ta: “Đồ vô lại.”
Rồi phất tay áo bỏ đi, lại hóa ra thành toàn cho ta.
15.
Nghe nói Tống Minh Yên vì chuyện con mèo mà nổi trận lôi đình với Lý Tông Khác.
Hắn lần đầu tiên trách phạt nàng ta.
Có lẽ “ánh trăng sáng” khi đã trở thành “hạt cơm nguội”, nhìn mãi mỗi ngày cũng sinh ra chán ghét.
Một buổi sáng sớm, Liên Chi hớn hở lay ta dậy: “Nương nương, tin vui trời giáng! Cha của Tống Minh Yên bị điều tra rồi, tham ô hối lộ, cưỡng đoạt dân nữ, đã bị tống vào đại lao rồi! nàng ta đừng hòng mơ tưởng đến ngôi Hoàng hậu nữa, còn định cưỡi lên đầu lên cổ chúng ta sao, hừ!”
Ta lơ mơ đáp lại: “Ai tra?”
“Còn ai vào đây nữa, tự nhiên là vị lão Hầu gia anh minh thần võ, thương người nhất thiên hạ rồi!”
Ta nhếch môi, cuộn mình trong chăn, nở một nụ cười biếng nhác.
Từ thuở nhỏ phụ thân ta đã bảo, bất kể là ai bắt nạt ta, dù có ở chân trời góc bể, ông cũng phải đòi lại công đạo bằng được.
Ta nghĩ, nếu Lý Tông Khác không phải là hoàng đế, nếu không vì hai chữ “trung quân báo quốc”, phụ thân ta đã sớm vặn cổ hắn từ lâu rồi.
Mà nếu hắn không phải là hoàng đế, chính tay ta cũng sẽ vặn cổ hắn.
Chao ôi.
Hôm nay tâm trạng ta cực kỳ tốt, bưng bát sữa dê chậm rãi nhâm nhi.
Bỗng nhiên, từ ngoài sân vọng vào tiếng thét thê lương, hình như là… mèo?
Liên Chi chạy ra trước, đến khi tôi hớt hải đuổi theo, con bé dang tay chắn trước mắt ta, mặt cắt không còn giọt máu: “Nương nương… đừng nhìn.”
Nhưng ta đã thấy rồi.
Là con mèo nhỏ của ta.
Nó lết hai cái chân sau đã gãy nát bò về phía ta, cuối cùng bò không nổi nữa, ngã gục xuống đất co giật toàn thân.
Khóe miệng nó trào ra bọt hồng, chỉ vài cái đã cứng đờ…
Ta bế nó lên, khẽ lay gọi, nó không động đậy.
Ta muốn gọi nó tỉnh lại, nhưng chợt nhận ra mình còn chưa kịp đặt tên cho nó. Bởi ta sợ nếu cho nó một cái tên, ta sẽ không nỡ buông tay.
Nhưng hóa ra, ta vốn dĩ đã không buông bỏ được nó mất rồi.
Ta cúi đầu nhìn nó, nó vẫn như mọi khi, bình thản rúc vào lòng ta.
Nhưng nhỏ bé ơi, sao em lại trở nên lạnh lẽo thế này, lạnh đến mức răng ta cũng phải va vào nhau cầm cập…
“Nhìn em xem, sáng ra cứ nhất quyết đòi ra cửa, ta đã bảo đừng chạy lung tung, đừng chạy lung tung cơ mà, sao em không nghe lời!”
Nước mắt nóng hổi, nóng đến đau lòng.
Sao em nói đi là đi ngay được chứ…
Tống Minh Yên, chắc chắn là Tống Minh Yên!
“Ngươi sẽ không được chết tử tế!” Ta cầm roi ngựa xông thẳng đến tẩm điện của Tống Minh Yên, từ xa đã nghe thấy tiếng cười của nàng ta vang lên đắc thắng: “Cha ta thì đã sao? Chẳng qua chỉ là tham chút tiền, nạp thêm mấy phòng thiếp thôi mà, nam nhân trên đời ai chẳng thế! Lão già nhà họ Chu dám tính kế ta, thì đừng trách ta không để nữ nhi lão được yên thân!”
“Hôm nay ta giết mèo của nàng ta, ngày mai ta sẽ giết tỳ nữ của nàng ta, những gì nàng ta thích, đừng hòng giữ lại được cái nào!”
Tống Minh Yên dường như điên rồi.
Cũng phải thôi, những thứ tưởng chừng đã nắm chắc trong lòng bàn tay lại đột ngột tan thành mây khói như một giấc mộng vàng.
Lúc mới thấy nàng ta, ta cũng suýt nữa thì phát điên một lần. Nhưng nàng ta điên là việc của nàng ta, không ngăn được việc ta muốn đánh chết nàng ta.
Chẳng biết sức lực từ đâu tràn đến, ta vung roi ngựa, quất từng phát, từng phát một lên người nàng ta.
Trước mắt ta là đôi chân sau bị đập nát của con mèo nhỏ, thế nên ta cứ nhằm vào đôi chân của Tống Minh Yên mà đánh thật mạnh!
Mọi cảm xúc kìm nén bấy lâu nay bộc phát triệt để trong khoảnh khắc này.
Ta vung roi không biết mệt mỏi, cho đến khi Tống Minh Yên máu thịt be bét, tiếng kêu cứu lịm dần đi…
“Đủ rồi!” Lý Tông Khác giật lấy trường roi từ tay ta, lúc này ta mới thấy ngay cả long bào trên người hắn cũng bị ta quất rách hai đường.
“Nàng quậy đủ chưa! Chẳng qua chỉ là một con súc vật, nàng muốn lấy mạng Minh Yên thật sao!”
“Phải!” Ta gào lên điên dại: “Tất cả là tại nàng ta! Tất cả là tại nàng ta! Và cả người nữa! Chính hai người đã hủy hoại ta…”
“Con mèo nhỏ không phải súc vật! Các người mới là quân súc vật!”
Cuối cùng thì ta cũng điên thật rồi.
Lý Tông Khác ngẩn người nhìn ta, hắn đưa tay về phía ta, giọng run rẩy: “Mị Ngư, nàng… nàng làm sao thế này…”
Ta cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện mình đã thổ huyết từ lúc nào không hay.
Máu tươi làm nhòe nhoẹt cổ áo, vẫn đang không ngừng thấm xuống.
Ta hoảng loạn lấy tay bịt miệng, nhưng máu lại nhuộm đỏ cả kẽ tay.
Ta không cần sự thương hại!
Kẻ nào cũng đừng hòng thương hại ta!
Ta nhấc chân muốn chạy, nhưng lại vấp ngã nhào xuống đất.
Ta không bò dậy nổi nữa.
Đau quá, phụ thân, huynh trưởng, ta đau quá.
16.
Lý Tông Khác rốt cuộc cũng biết ta đã bệnh nhập tâm phế.
Hắn im lặng, không gian bao trùm một sự tĩnh mịch đến nghẹt thở. “Bệnh nan y? Vô phương cứu chữa? Ai nói…”
Hắn đột nhiên nổi trận lôi đình như một con ác quỷ, rút đao chém loạn về phía các thái y: “Lũ lang băm các ngươi! Lang băm! Các ngươi bảo ai sắp chết hả! Các ngươi nói ai sắp chết!”
“Quý phi của trẫm trường thọ trăm tuổi, làm sao nàng ấy có thể sắp chết được!”
“Trẫm sẽ cắt lưỡi các ngươi! Trẫm phải giết sạch các ngươi!”
Hắn làm loạn một trận trước giường bệnh của ta, thật là ồn chết đi được.
“Lý Tông Khác.” Tamở mắt, nắm lấy vạt áo hắn, thanh đao trong tay hắn rơi choang xuống đất.
Hắn cuống cuồng đáp lời: “Trẫm đây, Mị Ngư, có trẫm ở đây, có phải chỗ nào không khỏe, chỗ nào đau không?” Hắn vươn tay về phía ta, mặt đầy vẻ lo lắng và xót xa.
“Đừng chạm vào ta.” Ta khẽ lên tiếng, không chút cảm xúc.
“Dù sao, người mà người yêu là Tống Minh Yên, chính miệng người đã nói, những điều tốt đẹp của người chỉ thuộc về nàng ta mà thôi.”
Đồng tử Lý Tông Khác co rụt lại, hắn ôm đầu, từ từ phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn, từng tiếng một đầy rẫy sự tổn thương và hối hận.
Dường như hắn đang nhớ lại tất cả những gì mình đã làm với ta suốt thời gian qua.
Nước mắt to bằng hạt đậu cứ thế lã chã rơi xuống.
Thế rồi hắn bỏ chạy.
Cái đồ hèn nhát ấy, hắn thậm chí không dám nhìn ta lấy một lần.
Lý Tông Khác mất tích suốt ba ngày trời.
Lúc xuất hiện trở lại, mắt hắn thâm quầng, râu ria lởm chởm, quỳ sụp bên giường ta.
Hắn cầu xin ta tha thứ, hắn nói hắn yêu ta, thật sự yêu ta.
Ta suýt chút nữa thì nôn ra tại chỗ.
“Mị Ngư, là lỗi của trẫm, trẫm cứ ngỡ chúng ta còn rất nhiều thời gian.”
Còn nhiều thời gian để làm gì?
Để người không ngừng nghỉ mà bắt nạt ta sao?
Ta chẳng buồn đôi co, cứ thế lẳng lặng nghe.
“Sao trẫm có thể đợi đến lúc sắp mất đi nàng mới dám thừa nhận rằng trẫm không thể sống thiếu nàng.”
“Trẫm ôm giữ nỗi áy náy với nữ nhân khác, trẫm cậy vào việc nàng luôn bao dung trẫm mà không ngừng tổn thương nàng, trẫm đúng là kẻ khốn nạn.”
“Hãy để trẫm bù đắp cho nàng, cầu xin nàng, Mị Ngư, hãy để trẫm sửa chữa lỗi lầm.”
Ta quay lưng về phía hắn, chìm vào giấc ngủ.
Lúc tỉnh dậy, hắn vẫn còn đang quỳ ở đó.
Cứ thế giằng co vài ngày, hết lượt người này đến lượt người khác vào khuyên nhủ: “Bệ hạ đối với Quý phi tình thâm nghĩa trọng, nhưng cũng xin bảo trọng long thể.”
Tình thâm nghĩa trọng?
Hừ, nực cười.
Hắn chỉ đang tự làm bản thân cảm động mà thôi.
Ta suy nghĩ hồi lâu, thấy rằng vẫn nên hành hạ hắn một phen mới phải.
Cứ để hắn quỳ như thế thì hời cho hắn quá.
Ta muốn hắn phải khóc trong lúc cười, cười trong lúc khóc, muốn hắn thấy đau, thấy mệt, muốn trao cho hắn hy vọng rồi lại dập tắt nó bằng sự tuyệt vọng.
Ta mà chết, hắn cũng đừng hòng sống một đời thanh thản.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨