9.
Cố Dã thấy mặt tôi lại xanh thêm vài phần, nỗi lo lắng càng đậm hơn: “Cô sao vậy? Có phải trong người không khỏe không? Hay là mình về trước nhé?”
Tôi lắc đầu, gượng ra một nụ cười: “Tôi không sao, thật mà, chỉ là hơi say xe thôi, nghỉ một lát là khỏe.”
Anh ta có vẻ bán tín bán nghi, bất chợt anh ta nhích lại gần tôi hơn một chút.
Tôi ngơ ngác nhìn anh ta, còn anh ta thì không tự nhiên mà dời mắt đi chỗ khác: “Không khỏe thì đừng cố gượng, tựa vào vai tôi mà nghỉ.”
Tổng tài đúng là tổng tài, đến cả lúc thẹn thùng cũng đẹp trai đến vậy.
Trái tim già của tôi lại đập thình thịch, rồi tôi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh.
Bây giờ thì tôi đã thông suốt rồi.
Vẫn là câu nói đó: “Đã đến thì cứ yên vị mà ở lại”.
Dù cái “bàn tay vàng” cuối cùng là biết trước cốt truyện cũng đã bay màu, nhưng ít ra ở hiện tại, kết cục của tôi có thảm hại thế nào đi nữa chắc cũng không đến mức bị quẳng xuống biển cho cá mập ăn đâu nhỉ!
Nghĩ vậy, tôi lại thấy nhẹ cả người.
Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, cùng lắm thì tôi hối lộ bạn học Cố Tinh Tinh nhiều một chút.
Nhỡ đâu có ngày lão cẩu Cố Dã này dắt về một cô “nữ chính” nào đó, biết đâu Cố Tinh Tinh còn nhớ đến cái tốt của tôi mà cho tôi một khoản tiền kếch xù để tiêu xài.
Đến lúc đó, với tư cách là một phú bà, tôi lo gì mà không tìm được mấy anh “tiểu thịt tươi” chứ?!
Cứ nghĩ đến đó là khóe miệng tôi lại không tự chủ được mà nhếch lên.
Quyết định rồi, về nhà phải đi nịnh bợ Cố Tinh Tinh ngay mới được.
Cố Dã nãy giờ vẫn luôn quan sát biểu cảm của tôi, thấy tôi cười như bắt được vàng, anh ta rốt cuộc không nhịn nổi nữa: “Cô cười cái gì đấy?”
“Đang nghĩ về mấy anh trai trẻ ấy mà.”
Lời vừa thốt ra tôi đã biết là hỏng bét.
Quả nhiên, áp suất xung quanh lập tức giảm xuống âm độ.
Cố Dã đen mặt, ấn mạnh tôi vào lòng anh ta, dùng giọng trầm thấp sát rạt bên tai hỏi: “Muốn tìm trai trẻ? Sao, tôi phục vụ cô chưa đủ no à?”
Là một đứa thanh khống, tôi cực kỳ mê cái giọng trầm khàn quyến rũ này của anh ta.
Thế nhưng bản năng sinh tồn khiến tôi lắc đầu nguầy nguậy: “Không, không phải, tôi nói linh tinh đấy, anh đừng để tâm.”
Anh ta nhìn tôi với nụ cười không thấu tận tâm can: “Cứ đợi về đến nhà rồi biết.”
Vỏn vẹn mấy chữ mà sát thương sao lớn quá vậy trời.
Tôi xụ mặt xuống, khóc không ra nước mắt, đêm nay coi như xong đời, đừng hòng mà ngủ nghê gì nữa.
Buổi đấu giá bắt đầu, phần lớn là mấy món đồ cổ, tranh chữ dành cho giới nhà giàu sưu tầm.
Tôi nhìn không hiểu, tâm trí chỉ đặt vào việc nghe họ báo giá, cứ qua lại vài lần, ngoài việc thầm tặc lưỡi kinh ngạc ra thì tôi bắt đầu thấy chán.
Tôi ngáp ngắn ngáp dài, chờ đợi trong cơn buồn ngủ cho tới tận cuối buổi đấu giá.
Người dẫn chương trình cầm micro, hào hứng nói: “Tiếp theo, chính là món đồ cuối cùng của buổi đấu giá hôm nay, cũng là báu vật quan trọng nhất của cả sự kiện, Lệ tình Thiên không.”
Hai người đẩy tủ trưng bày lên sân khấu, một người kéo tấm vải nhung đỏ ra, ánh mắt tôi lập tức bị hút chặt vào đó.
Đó là một sợi dây chuyền, trên dây khảm những viên kim cương to nhỏ khác nhau, và tâm điểm là một viên đá Sapphire xanh thẳm cực kỳ trong suốt.
“To thật đấy.” Tôi dán chặt mắt vào sợi dây chuyền, túm lấy ống tay áo Cố Dã, “Anh nói xem viên Sapphire đó bao nhiêu carat?”
Cố Dã nhìn tôi với nụ cười đầy ẩn ý: “Thích à?”
Tôi chẳng thèm để ý ánh mắt anh ta, tự lẩm bẩm: “Nói thừa, con gái ai mà cưỡng lại được đá quý chứ?”
Người dẫn chương trình tiếp tục: “Lệ tình Thiên không, giá khởi điểm mười triệu. Mỗi lần bước giá tối thiểu năm triệu.”
Tôi… tôi cưỡng lại được!
Cái điều kiện gì thế này, mua cái dây chuyền mười triệu (tệ) treo lên cổ á?
Khóe miệng tôi giật giật, lên Taobao mua mẫu tương tự chắc tầm năm trăm tệ là cùng chứ mấy.
“Hai mươi triệu.” Một giọng nói vang lên ngay bên tai, tôi quay sang thì thấy Cố Dã đã giơ bảng từ lúc nào.
Tôi vội vàng túm lấy tay áo anh ta: “Anh điên rồi à?! Nhà mình điều kiện thế nào mà anh đem nguyên một căn biệt thự treo lên cổ thế?”
Anh ta nhướng mày: “Chẳng phải cô thích sao?”
“Giờ tôi không thích nữa, anh đừng trả giá nữa.”
Anh ta nhếch môi: “Không được, tôi thích.”
Chưa kịp để tôi nói thêm gì, một giọng nói khác lại vang lên cách đó không xa: “Ba mươi triệu.”
Tôi nhìn theo hướng tiếng động, quả nhiên không ngoài dự đoán, là Phó Minh Trạch.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đang định bảo Cố Dã thôi đừng theo nữa, thì cái đồ “chó má” này đã nhanh tay hơn tôi một bước: “Năm mươi triệu.”
Nếu không phải vì đang ở chỗ đông người, không muốn làm hỏng hình tượng thục nữ, thì tôi đã tung một cú sút bay màu anh ta rồi.
Cái đồ phá gia chi tử!
Cố Dã liếc nhìn Phó Minh Trạch, hai người chạm mắt nhau.
Ánh mắt Phó Minh Trạch dường như dừng lại trên người tôi một thoáng, rồi anh ta mỉm cười nhún vai.
Thắng bại đã định.
Hai người đàn ông đấu mắt với nhau, chỉ có mình tôi ngồi đó xót tiền đứt cả ruột.
10.
Sau buổi đấu giá là một bữa tiệc rượu, đại loại là nơi giao lưu của giới doanh nhân.
Việc tôi cần làm là bám trụ trong phạm vi một mét quanh Cố Dã, cùng anh ta mỉm cười với mọi người, ăn ăn ăn, nói chuyện lịch sự, rồi lại ăn ăn ăn.
Xong một quy trình, bụng tôi đã tròn vo, ngồi trên xe về nhà mà mắt cứ díp lại.
Vừa mới lết được vào nhà định tắm rửa đi ngủ thì Cố Dã bất thình lình kéo tôi lại: “Ăn no rồi chứ?”
Tôi gật đầu.
Anh ta cũng gật đầu mỉm cười theo: “Rất tốt, vậy chúng ta vận động một chút cho tiêu cơm đi. Làm vậy chắc cô sẽ không còn tâm trí mà nghĩ đến mấy anh trai trẻ nữa đâu.”
Tôi: “…”
Cố Dã chắc chắn là cung Ma Kết, sao mà thù dai thế không biết!
Lại một đêm không ngủ.
Những ngày sau đó, Cố Dã lại quay về quỹ đạo cũ: bận rộn đến mức không thấy mặt mũi đâu.
Anh ta cũng chẳng hề đá động gì đến tung tích của sợi dây chuyền có giá trị bằng cả một căn hộ cao cấp kia.
Tôi bĩu môi, trong lòng bỗng nảy sinh cảm giác lo sợ được mất.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng hình như tôi thích anh ta mất rồi.
Thế nhưng rõ ràng cái đồ “chó má” kia đấu giá sợi dây chuyền đó không phải để tặng tôi.
Tôi không khỏi cảm thấy khủng hoảng.
Chẳng lẽ sau khi vắt kiệt tôi xong, anh ta lại đi chấm mút người khác rồi sao?!
Tôi thở dài một cái thật thượt.
Cố Tinh Tinh đang ngồi ăn trưa cùng tôi nghe thấy thế, cậu nhóc ngập ngừng một lát rồi hỏi: “Cô làm sao vậy?”
Tôi nhìn cậu nhóc với ánh mắt rưng rưng: “Tinh Tinh à, nể tình tôi đã giúp cậu có được lớp học vẽ, sau này cậu nhất định phải đối tốt với tôi đấy nhé, tuyệt đối không được vô lương tâm như bố cậu, biết chưa hả!”
Thằng bé nghe mà mặt mày ngơ ngác: “Cô đang nói cái quái gì thế?”
Tôi lắc đầu thở dài: “Cậu vẫn còn là con nít, cậu không hiểu được đâu.”
Nó nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ.
Chạng vạng tối, hiếm khi thấy Cố Dã về sớm.
Tôi cuộn tròn trong đệm, nghe tiếng quần áo anh ta sột soạt cởi ra nhưng vẫn im thin thít.
Trong tình huống này, tôi trộm nghĩ giả vờ ngủ là phương án an toàn nhất đối với mình.
“Đừng diễn nữa.” Anh ta vỗ nhẹ vào mông tôi một cái.
Tôi bật dậy như lò xo, vừa uất ức vừa bất bình: “Sao anh dám đánh mông tôi? Từ bé đến lớn chưa ai dám đánh tôi cả, anh dựa vào cái gì mà đánh chứ!”
Chẳng biết tủi thân từ đâu kéo đến, lồng ngực cứ nghẹn lại, thế là tôi òa khóc nức nở.
Thấy tôi khóc, anh ta cũng cuống quýt cả lên: “Tiều Tiều em đừng khóc mà, tôi sai rồi, tại cái tay tôi ngứa ngáy quá. Hay là… em đánh lại tôi đi?”
Tôi chớp mắt hai cái, bắt đầu thấy nhen nhóm hy vọng: “Thật không?”
Khóe miệng anh ta giật giật.
Anh ta thở dài một tiếng rồi bảo: “Em đi với tôi đến một nơi.”
“Không đi, tối muộn thế này còn đi đâu? Có điên mới ra ngoài giờ này.”
“Dẫn em đi ăn món ngon.”
“Đi luôn!”
Cố Dã lái xe đưa tôi ra bờ sông.
Trong phút chốc, mấy bộ phim trinh thám kinh dị tôi từng xem cứ thế tua chậm trong đầu.
Chuông cảnh báo trong lòng vang lên liên hồi: “Cố Dã, không lẽ anh định đẩy tôi xuống sông phi tang đấy chứ?”
Cố Dã câm nín, khóe môi giật mạnh hơn.
Anh ta chỉ tay về phía bờ sông hỏi: “Em bị dị ứng với sự lãng mạn à?”
Lúc này tôi mới nhìn thấy chiếc du thuyền vốn vẫn ẩn mình trong màn đêm.
Anh ta nắm tay tôi bước tới, mỗi bước gần hơn là tim tôi lại đập nhanh thêm một nhịp.
Trên du thuyền, anh ta lấy ra sợi dây chuyền “Lệ tình Thiên không” đắt giá kia, kèm theo một chiếc nhẫn kim cương to tổ chảng.
Anh ta quỳ một gối xuống, thâm tình nhìn tôi: “Trước đây vì là liên hôn gia tộc nên tôi chỉ vùi đầu vào công việc mà bỏ bê em. Nhưng quãng thời gian chung sống vừa qua, tôi nhận ra mình đã bị em thu hút từ lúc nào không hay. Dù chúng ta đã là vợ chồng, nhưng tôi vẫn nợ em một lời cầu hôn đúng nghĩa. Em có đồng ý gả cho tôi không?”
Bíp!
“Nhiệm vụ đã hoàn thành.”
11.
Tôi cảm động đến mức nước mắt lưng tròng.
Ngay lúc tôi định gật đầu đồng ý thì mọi thứ bỗng nhiên rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.
Từ khoảng không vô định trước mắt, một đốm sáng trắng nhỏ xíu có cánh bỗng dưng xuất hiện.
Nó vỗ cánh phạch phạch rồi bay đến trước mặt tôi: “Xin chào, tôi là Hệ thống 9248. Nhiệm vụ chinh phục tiểu thuyết ‘Hợp đồng hôn nhân của Tổng tài’ đã hoàn thành mỹ mãn. Chúc mừng ký chủ, cô có thể về nhà rồi.”
Tôi ngẩn tò te: “Ý ngươi là gì? Nghĩa là khó khăn lắm ta mới sắp được tận hưởng cuộc sống vừa có tiền vừa có trai đẹp, thì ngươi lại định đá ta về thế giới hiện thực chẳng có cái vẹo gì à?”
Nó lý nhí biện minh: “Cũng không hẳn là ý đó…”
“Thế là ý gì?” Tôi nổi đóa, “Lúc ta mới xuyên không sao không thấy mặt mũi ngươi đâu? Chẳng phải ngươi là hệ thống, là ‘bàn tay vàng’ của ta sao? Đợi đến lúc Cố Dã sắp cầu hôn ta đến nơi rồi ngươi mới lòi ra, cướp công cũng không nên trắng trợn thế chứ?”
Giọng nó càng nhỏ hơn: “Tại… tại có chút trục trặc.”
“Trục trặc gì?” Nó cười gượng, đưa ra một lời giải thích yếu ớt: “Tôi bị lạc đường…”
Tôi cạn lời.
Cái loại hệ thống rác rưởi gì mà thiếu tin cậy thế không biết.
Tôi thở dài, lòng có chút hụt hẫng: “Vậy giờ ngươi định đưa ta đi luôn sao?”
Nó vẫy cánh lia lịa, vội vàng nói: “Không không, cô nghe tôi giải thích… à không, ngụy biện… ý là giải thích đây. Vì cô bị cuốn vào đây do lỗi quản lý không gian của chúng tôi, cộng thêm việc cô đã tự thân vận động đưa cốt truyện đi đúng hướng, nên cô có quyền lựa chọn: hoặc là về thế giới thực, hoặc là tiếp tục ở lại đây.”
Tôi nhìn chằm chằm nó mấy giây, chỉ tay vào mũi mình hỏi: “Trông ta giống kẻ ngốc lắm à?”
“?”
“Giờ ta tiền bạc đủ đầy, đàn ông cực phẩm trong tay, ta về làm gì?”
Hệ thống cười: “Được thôi, nhưng tôi phải nhắc trước là tác giả cuốn sách này chưa viết xong đã ‘đem con bỏ chợ’ rồi. Thế nên diễn biến sau này thế nào thì tôi cũng chịu chết, không giúp gì được đâu.”
Tôi lườm nó một cái đầy khinh bỉ: “Trẫm giữ ngươi lại có ích gì cơ chứ?”
Hệ thống bị nghẹn họng, thẹn quá hóa giận: “Cô có tin giờ tôi tống khứ cô đi luôn không?”
Tôi vờ làm bộ e thẹn, vỗ nhẹ nó một cái: “Nói gì thế anh Thống, người ta đùa chút thôi mà.”
Cú vỗ của tôi khiến nó bay lảo đảo, mãi mới thăng bằng lại được.
Nó vừa tức vừa kiêu ngạo bảo: “Sau này nếu đổi ý thì nhớ tìm tôi. Dù sao cô cũng tự mình hoàn thành nhiệm vụ, coi như tôi nợ cô một ân tình. Nếu muốn thoát ra, cứ gọi số hiệu 9248, tôi sẽ đưa cô đi.”
“Cảm ơn cậu nhiều nhé.”
Tôi nở nụ cười công nghiệp không thể giả trân hơn.
“Thế nhé, không làm phiền lễ cầu hôn ngọt ngào của hai người nữa. Bye bye!”
Nói xong, nó biến mất vào không trung, thời gian bắt đầu trôi trở lại.
Cố Dã vẫn đang quỳ một gối, ánh mắt thâm tình nhìn tôi, hỏi lại lần nữa: “Lục Tiều Tiều, em có đồng ý gả cho tôi không?”
Tôi gật đầu, khóe môi rạng rỡ nhìn anh ta: “Em đồng ý.”
Anh ta thở phào nhẹ nhõm: “Vừa rồi tôi thực sự rất căng thẳng, cứ cảm thấy vài giây đợi em trả lời dài đằng đẵng như cả thế kỷ vậy.”
Tôi phì cười.
Nói thừa, nãy thời gian ngưng đọng, tôi đứng buôn chuyện với hệ thống lâu như thế, chắc chắn là mất khối thời gian rồi.
Anh ta cười mắt cong tít: “Nhưng mà tôi tính cả rồi, cho dù em không đồng ý thì chúng mình cũng đã có giấy chứng nhận kết hôn rồi. Đợi về nhà tôi sẽ xé xác cái giấy đó đi, thế là em có muốn ly hôn cũng chẳng ly nổi đâu.”
Tôi thản nhiên đáp: “Giấy kết hôn có thể làm lại bản sao mà, anh không biết sao?”
Anh ta đen mặt quát: “Lục Tiều Tiều!!”
Tôi cười rạng rỡ, vuốt giận cho anh ta: “Thôi mà, em sai rồi. Cố tiên sinh, ngày tháng sau này còn dài mà?”
“Cố thái thái, ngày tháng sau này còn dài.”
[HOÀN CHÍNH VĂN]
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖