Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

TÔI XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ÁC ĐỘC, QUYẾT ĐỊNH MẶC KỆ ĐỜI CHỜ QUA NGÀY – CHƯƠNG 2

3.

Tôi điên cuồng lục lọi lại trí nhớ về cuốn tiểu thuyết tối qua.

Trong sách có nói Cố Dã có con trai không?!

Không hề!

Tại sao tự dưng anh ta lại lòi đâu ra một đứa con thế này?

Chẳng lẽ đúng là con tôi thật?

Tôi vừa xuyên qua làm thiếu nữ thanh xuân chưa đầy nửa ngày, giờ đã thăng chức lên làm “mẹ sấp nhỏ” rồi sao?!

“Này, cô nhìn cái gì mà nhìn hoài vậy? Có bệnh à?”

Tốt lắm, cái giọng điệu này thì chắc chắn không phải do tôi đẻ ra rồi.

Trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng được hạ cánh an toàn.

Bà đây vẫn còn là thiếu nữ thanh xuân mơn mởn nhé.

Tôi nhướng mày, dựa vào ưu thế chiều cao, tôi khoanh tay nhìn xuống cậu nhóc đầy kiêu ngạo: “Thế Cố Dã không dạy nhóc là phải biết kính trọng người lớn à?”

Cậu bé khinh bỉ xì một tiếng: “Cỡ cô mà cũng đòi làm người lớn?”

Tôi sờ sờ gò má mình, lẩm bẩm: “Hình như cũng không giống lắm, dù sao mình cũng là một mỹ thiếu nữ mà…”

Cậu nhóc có vẻ hơi khựng lại vì câu trả lời “không biết xấu hổ” của tôi, cậu ta đảo mắt một cái rồi lại tiếp tục ăn uống một cách tao nhã.

Tôi ngồi xuống phía đối diện, tranh thủ lúc quản gia đi lấy bữa trưa, tôi lại liếc trộm cậu ta thêm mấy cái.

Tuy trong sách chưa từng đề cập đến việc Cố Dã có con, nhưng suy cho cùng, cả tôi và Cố Dã trong truyện cũng chỉ là nam phụ nữ phụ, là đám “pháo hôi” xuất hiện vài dòng để thúc đẩy tình tiết mà thôi.

Nhưng giờ đây tôi đang sống trong cả một thế giới thực, nên việc có vài điểm khác biệt so với nội dung sách cũng là điều dễ hiểu.

Mà phải công nhận, Cố Dã dạy con khéo thật.

Từng cử chỉ, hành động của cậu thiếu niên này đều toát lên vẻ ưu nhã, hệt như một quý tộc hoàng gia châu Âu cổ điển vậy.

Tôi nhìn đến mức không dứt ra được, trong lòng nảy ra đủ loại suy nghĩ.

Một đứa trẻ vừa ưu tú vừa đáng yêu thế này… Xin lỗi nhé, bản năng làm mẹ của tôi đang bùng nổ đây!

Cậu nhóc dường như đã hết chịu nổi, cậu ta đặt thìa xuống, hậm hực hỏi tôi: “Cô cứ nhìn tôi chằm chằm thế để làm cái gì?! Lại định bày trò xấu gì nữa đây?”

Chậc, tuổi còn nhỏ mà tư tưởng đã thiếu lành mạnh rồi.

Tôi thầm lắc đầu cảm thán.

Nhưng nghĩ lại thì, cô nàng nữ phụ nguyên bản đúng là hay gây chuyện thật, cũng không trách đứa trẻ này có tâm lý đề phòng cao đến thế.

Tôi suy nghĩ một lát, quyết định đổi chủ đề: “Sao hôm nay nhóc không đi học?”

Cậu ta nhìn tôi như nhìn một kẻ đần độn: “Đang là kỳ nghỉ hè.”

Tôi: “… À, vậy… bài tập hè làm đến đâu rồi?”

“Bài tập trường giao tôi làm xong hết rồi.” Cậu nhóc ăn xong miếng cơm cà ri cuối cùng, lấy khăn giấy lau miệng, lạnh lùng liếc tôi một cái , “Tôi ăn xong rồi, xin phép về phòng trước cho đỡ chướng mắt cô. Cô cũng không cần phải vắt óc tìm chủ đề để bắt chuyện với tôi làm gì cho mệt.”

Nói xong, cậu ta đứng dậy rời đi ngay lập tức.

Tôi tặc lưỡi một cái, đúng là con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, cái tính cách này y đúc Cố Dã, chẳng đáng yêu chút nào.

Nhưng dù sao, ấn tượng xấu này cũng là do “tôi” tự làm tự chịu mà ra…

Nghĩ đến đây, tôi lại thấy bất bình thay cho mình.

Xuyên thành nữ phụ ác độc thì thôi đi, sao không cho tôi xuyên vào lúc mới cưới?

Cứ phải đợi đến lúc cái hình tượng ác nữ này thâm căn cố đế rồi mới quăng tôi vào, làm tôi thấy “tê tái” cả người.

Tôi thở dài một tiếng, thôi thì chuyện đã đến nước này, cứ thuận theo tự nhiên vậy.

Cứ thế trôi qua vài ngày, thường thì Cố Dã về nhà vào lúc rạng sáng rồi chui tọt vào phòng làm việc, đến lúc anh ta đi ngủ thì tôi đã hẹn hò với Leonardo DiCaprio (phiên bản trẻ) trong mơ được tám trăm lần rồi, căn bản là không gặp được mặt nhau.

Còn về phần cậu nhóc kia, hình như cậu ta cố ý tránh mặt tôi nên cũng chẳng mấy khi chạm mặt.

Mà có gặp thì cậu ta cũng gần như không thèm mở miệng.

Tôi nằm trên chiếc đệm Simmons siêu dài, suy nghĩ nát óc hồi lâu, cuối cùng rút ra một kết luận: Vì một cuộc sống yên ổn sau này, muốn bồi đắp tình cảm thì phải bắt đầu từ “giai đoạn mầm non” thôi.

Sau khi hạ quyết tâm, tôi đi tới trước cửa phòng cậu nhóc.

Sau khi gõ cửa, tôi thò cái đầu vào nhìn cậu ta: “Hay là… để tôi đăng ký cho cậu mấy lớp năng khiếu nhé?”

Cậu thiếu niên: “?”

4.

Vẻ mặt cậu ta trông khá là khó coi.

Tôi khó hiểu, lớp năng khiếu không tốt sao?

Hồi nhỏ tôi thích đi học mấy lớp đó lắm mà.

Cậu nhóc nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ: “Bây giờ tôi đã phải học mấy môn rồi, không còn thời gian để học thêm cái gì khác đâu.”

Tôi tiến lại gần: “Cậu đang học môn gì thế, có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi tôi.”

“Cô á?” Cậu nhóc liếc tôi một cái, ánh mắt đầy vẻ xem thường, “Dẹp đi, tôi chỉ sợ cô còn chẳng biết làm ấy chứ.”

Máu chiến trong người tôi sôi sùng sục.

Cười chết mất, bà đây dù gì cũng tốt nghiệp đại học danh giá top đầu (985) hẳn hoi, lẽ nào lại chịu thua mấy bài toán tiểu học?

Tôi hùng hổ tiến lại gần, ghé mắt nhìn vào cuốn sách trên bàn cậu nhóc:

《 Luật Thương mại: Cách phân biệt giữa người lao động và nhà thầu độc lập 》

Tôi câm nín.

Tôi thực sự không hiểu nổi.

Cái quái gì thế này?

Học sinh tiểu học mà đi học Luật Thương mại á?

Đây chính là định nghĩa của “áp lực cạnh tranh” trong truyền thuyết đấy à?

Chẳng lẽ cậu nhóc này đã luyện thi chứng chỉ tiếng Anh từ lúc còn trong bụng mẹ rồi sao?!

Cậu ta giật lấy cuốn bài tập từ tay tôi, buông lời mỉa mai đầy lạnh nhạt: “Đã bảo là cô không biết làm rồi mà.”

Tôi chỉ tay vào cuốn bài tập, cố gắng bào chữa cho danh dự của mình: “Đây không phải là vấn đề tôi có biết làm hay không, mà là nhóc cậu như con sao không làm chuyện gì đúng lứa tuổi đi, học mấy thứ này làm cái quái gì?”

Sự giễu cợt trong mắt cậu nhóc lại tăng thêm vài phần: “Chẳng phải ban đầu chính cô ép tôi học sao? Giờ lại hối hận à? Sợ sau này tôi kế thừa tập đoàn họ Cố rồi sẽ đuổi cô ra khỏi nhà với bàn tay trắng chứ gì?”

Tôi không nói hai lời, tặng ngay cho cậu ta một “cú vỗ” trời giáng vào đầu, đồng thời đúc kết ra một chân lý: Quả nhiên cha mẹ đánh con cái đôi khi cũng có lý do cả, đúng là cái loại mặt… thiếu đòn.

“Cậu là học sinh tiểu học, tư tưởng có thể ngây thơ trong sáng một chút được không? Hơn nữa, để tôi phổ biến pháp luật cho cậu nhé: Tôi và Cố Dã là vợ chồng hợp pháp, cho dù có ngày ly hôn thì tài sản của anh ta cũng có một phần của tôi. Chuyện ‘ra đi tay trắng’ là tuyệt đối không bao giờ xảy ra, rõ chưa?”

Cậu ta hừ lạnh: “Hóa ra cô không phải mù luật à?”

Tôi khiêm tốn trả lời: “Bản thân không có tài cán gì, chỉ nghiên cứu đúng phần này thôi.”

Cậu ta: “…”

Tôi đưa tay chọc chọc vào má cậu nhóc, cậu thiếu niên vội vàng né tránh, đôi mắt to tròn trừng lên nhìn tôi: “Cô làm cái gì đấy!”

Tôi cười híp mắt nhìn cậu ta: “Thương lượng chút nhé, chúng ta đình chiến đi. Bạn học Cố Tinh Tinh.”

May mà lúc nãy liếc thấy cái tên trên cuốn bài tập, chứ không đến tên cũng chẳng biết thì đúng là quê xệ.

“Cô lại định giở trò gì nữa đây?”

Tôi lại tiện tay tặng cho cậu ta thêm một “phát” nữa: “Đã bảo là không được nói chuyện với người lớn kiểu đó, phải có lễ phép biết chưa?”

“Cô…!”

Cậu nhóc tức đến đỏ cả vành mắt, hai cái má bánh bao phúng phính căng phồng lên vì giận.

Nhìn cái bộ dạng đó, tay tôi lại ngứa ngáy, chỉ muốn nhào vào vò nặn một trận cho bõ ghét.

Tôi vừa đưa mắt nhìn quanh căn phòng đầy mùi tiền, vừa nói: “Tôi nói nghiêm túc đấy. Lớp năng khiếu tôi bảo không phải mấy cái thứ cậu đang học đâu, mà là thứ cậu thực sự thích ấy. Ví dụ như ca hát, đàn piano, vẽ tranh… Cậu xem cậu thích cái gì thì cứ chọn đi, dù sao nhà mình cũng chẳng có gì ngoài tiền.”

“Hừ, cũng có phải tiền của cô đâu.”

Tôi “xì” một tiếng: “Cái này gọi là tài sản chung của vợ chồng. Dù sao Cố Dã chắc chắn sẽ không cho cậu học mấy thứ đó đâu, nhưng tôi có cách để anh ta đồng ý, giờ cậu chỉ việc nói là có muốn học hay không thôi.”

Cậu nhóc rõ ràng là đã dao động, trong lòng có chút phân vân.

Thi thoảng cậu ta lại lén lút nhìn tôi, dường như muốn xem tôi đang ủ mưu kế gì.

Một mỹ thiếu nữ như tôi thì có ý đồ xấu gì được chứ, chẳng qua là muốn được làm mẹ mà không phải chịu đau đẻ thôi.

Không cần tự mình sinh mà bỗng dưng nhặt được cậu con trai lớn thế này, rơi vào tay ai mà người đó chẳng sướng phát điên.

Cứ nghĩ đến đây là khóe miệng tôi lại có xu hướng ngoác tận mang tai.

“Tôi nghĩ kỹ rồi.” Cố Tinh Tinh cuối cùng cũng lên tiếng, cậu ta nhìn thẳng vào tôi, trong đáy mắt như có một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm: “Tôi muốn học vẽ. Nếu cô thực sự có thể để tôi học vẽ, tôi đồng ý đình chiến với cô.”

Tôi cười rạng rỡ, đưa tay ra dấu: “OK chốt đơn!”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!