Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

TÔI XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ÁC ĐỘC, QUYẾT ĐỊNH MẶC KỆ ĐỜI CHỜ QUA NGÀY – CHƯƠNG 1

1.

Nắng sớm tinh khôi len qua khe rèm cửa, vương vãi trên nền nhà.

Tôi dụi dụi mắt, trong đầu chỉ duy nhất một suy nghĩ: Từ bao giờ mà cái giường nhà mình lại êm ái đến nhường này?

Chưa kịp nghĩ thông suốt, tôi chợt thấy phía bên kia giường lún xuống.

Có người đang nằm đó, một người bằng xương bằng thịt, vẫn còn đang thở đều đều.

Tôi chớp mắt vài cái, tâm trí vẫn chưa thể thoát khỏi trạng thái “đứng hình”.

Đúng lúc ấy, người nọ xoay người lại.

Tôi nhìn rõ mặt anh ta, là một người đàn ông, mà phải nói là đẹp đến mức “nghiêng nước nghiêng thành”, đẹp đến mức thần tiên cũng phải hờn ghen, so với mấy idol đang nổi bây giờ còn cực phẩm hơn nhiều.

Tôi vô thức quẹt khoé miệng, suýt chút nữa là chảy cả nước miếng.

Bất chợt, dòng suy nghĩ lạc trôi cuối cùng cũng quay về chính chủ.

Tại sao gã đàn ông này lại xuất hiện trên giường mình?!

Cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn cả não bộ, tôi tung một cú đá không chút nể nang vào người anh ta.

Chẳng biết có phải do lực chưa đủ đô hay không mà anh ta chỉ nhích ra một chút, chứ không hề lăn xuống giường như tôi mong đợi.

Tôi bật dậy nhìn sang, rồi rơi vào trầm tư khi nhìn cái giường rộng chừng ba mét: Giường nhà mình to thế này từ bao giờ vậy? Hay là mình đang nằm mơ?

Tuy không rơi xuống đất, nhưng anh ta đã bị tôi đá tỉnh.

Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, gương mặt hiện rõ vẻ ngái ngủ.

Thấy tôi đang ôm chặt chăn, ngồi ở góc xa anh ta nhất, lông mày anh ta càng nhíu chặt hơn, đôi môi mỏng khẽ mở: “Lục Tiều Tiều, cô lại định giở trò gì nữa đây?”

Đầu óc tôi trống rỗng.

Tại sao anh chàng đẹp trai này lại biết tên mình?!

Sao cứ làm như tôi với anh ta thân thiết lắm vậy?!

Nếu tôi quen một cực phẩm thế này, lẽ nào tôi lại không nhớ? Rõ ràng là không thể nào.

Thế nhưng sao anh ta lại biết tên tôi?!

“Anh…” Tôi ngập ngừng hỏi, “Anh là ai vậy?”

Anh ta sững người một chút, rồi khẽ nhếch môi, nhướng mày hỏi ngược lại: “Sao, hôm nay diễn kịch bản mất trí nhớ à? Lục Tiều Tiều, không ngờ diễn xuất của cô cũng khá đấy. Nếu không phải bị cô lừa quá nhiều lần, có lẽ lần này tôi tin thật rồi.”

Tôi mông lung quá.

Hay là mình mất trí nhớ thật?

Chẳng lẽ soái ca trước mặt đây là chồng mình, rồi mình bị mất trí nên quên sạch sành sanh?

Thấy tôi im lặng không đáp, anh ta cười lạnh một tiếng: “Vẫn muốn diễn tiếp à? Được, tôi là Cố Dã, là chồng hợp pháp của cô. Xin hỏi còn vấn đề gì nữa không?”

Tôi như bị sét đánh ngang tai, người ngợm cháy đen thui từ trong ra ngoài.

Cố Dã?

Lục Tiều Tiều?

Chồng hợp pháp?

Đây đâu phải mất trí nhớ, rõ ràng là xuyên sách rồi!

Tại sao tôi lại dám khẳng định như vậy?

Vì đây chính là cuốn truyện tôi vừa đọc xong đêm qua trước khi đi ngủ.

Nhưng cái điều khiến người ta uất ức, à không, khiến một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần như tôi phẫn nộ là tôi không xuyên thành nữ chính.

Ngược lại, tôi xuyên đúng vào vai nữ phụ ác độc.

Tôi cười gượng hai tiếng.

Không… không thể nào chứ?!

2.

Cố Dã thấy bộ dạng ngây dại của tôi thì cũng chẳng buồn nói thêm, anh ta mặc kệ tôi rồi thản nhiên xuống giường đi thay quần áo.

Còn tôi thì vẫn đang chìm đắm trong nỗi bi thương vì trở thành nữ phụ ác độc.

Trong tiểu thuyết, nhân vật của tôi kết hôn với Cố Dã vì liên hôn gia tộc.

Thế nhưng cưới nhau chưa được bao lâu, cô ta đã trúng “tiếng sét ái tình” với nam chính Phó Minh Trạch, thế là tìm đủ mọi cách quậy phá để được ly hôn.

Sau khi ly hôn lại như một “Thiểm cẩu” bám dính lấy Phó Minh Trạch.

Nhưng trong lòng anh ta chỉ có nữ chính Trần Tiếu Tiếu, thế là tôi nổi máu ghen tuông, bắt cóc nữ chính, bày ra đủ loại hiểu lầm.

Và cái kết là mọi hiểu lầm được hóa giải, còn tôi vì làm quá nhiều việc ác nên bị nam chính nhẫn tâm đẩy từ trên thuyền xuống biển cho cá mập ăn, kết thúc vai diễn một cách thảm hại.

Tôi khóc không ra nước mắt.

Tại sao người ta xuyên thư thì bàn tay vàng lấp lánh, vạn sự hanh thông, còn tôi thì ngoài việc biết mình sẽ chết thế nào ra thì chẳng còn cái vẹo gì hết vậy?!

Hệ thống đâu?

Không gian tùy thân đâu?

Định đem tôi ra làm “lỗi game” đấy à?!

Cố Dã đã chỉnh đốn trang phục xong xuôi, thấy tôi vẫn ngồi thẫn thờ trên giường, chân mày anh ta lại càng thắt nút: “Lục Tiều Tiều, chẳng phải cô nói hôm nay muốn đến công ty cùng tôi sao? Còn ngồi đó ngây ra làm gì?”

Tôi nhìn anh ta với ánh mắt tội nghiệp, mặt mày mếu máo: “Hôm nay tôi thấy không được khỏe, có thể không đi được không?”

Anh ta mím môi, dường như đã quá quen với việc tôi thay đổi xoành xoạch như lật bánh tráng, lạnh nhạt buông một câu: “Tùy cô.”

Nói xong liền rời đi.

Tôi nằm vật xuống giường.

Phải công nhận là đệm Simmons này mềm thật sự, cảm giác như cả người lún hẳn vào trong, cơn buồn ngủ lại kéo đến.

Không được!

Tôi vỗ vỗ vào má mình.

Giờ là chuyện liên quan đến mạng sống, mình phải nghĩ cách làm sao để thoát khỏi cuốn truyện này, sao có thể ngủ được chứ?!

Tuyệt đối không!

Đợi đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, đồng hồ điện tử đầu giường đã hiển thị 12 giờ 30 phút trưa.

Và tôi thì vẫn nằm chình ình trên chiếc đệm Simmons đó.

Tốt lắm, rõ ràng ý nghĩ “ngủ một giấc là quay về được” chỉ là ảo tưởng sức mạnh của tôi mà thôi.

Bụng kêu rồn rột, cơn đói làm người ta chẳng thể suy nghĩ được gì, tôi quyết định đi ăn trước đã.

Vệ sinh cá nhân xong, tôi lục trong tủ đồ một bộ quần áo mặc nhà thoải mái rồi khoác lên người, cuối cùng cũng bước chân ra khỏi phòng ngủ nơi mà diện tích của nó vốn dĩ đã bằng cả căn hộ nhỏ trước đây của tôi rồi.

Sau khi bước ra ngoài, tôi mới nhận ra, căn phòng này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trong cái nhà này thôi.

Tôi nhìn quanh cách trang trí, đúng chất “sang trọng thầm lặng”, chỗ nào cũng toát lên mùi tiền.

Tôi không nhịn được mà tặc lưỡi cảm thán: Cuộc sống của người giàu đúng là sung sướng ngoài sức tưởng tượng của mình.

Nhà to thế này, ở có khi nào thấy sợ không nhỉ?

“Phu nhân, người đứng đây làm gì vậy?”

Tôi giật bắn mình bởi tiếng nói vang lên từ phía sau.

Quay người lại, một người đàn ông có vẻ đã có tuổi đang nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

Nếu tôi đoán không lầm, đây chắc hẳn là quản gia rồi.

Không biết ông ấy có nói ra mấy câu thoại kinh điển trong phim tổng tài bá đạo không nhỉ…

“Phu nhân?”

Ông ấy lại gọi tôi một tiếng, tôi mới sực tỉnh: “Ờ, không có gì, tôi chỉ thấy bức tranh này đẹp quá, không biết đáng giá bao nhiêu tiền…”

Khoé miệng ông ấy hơi giật giật, bình tĩnh đáp: “Bức tranh này là do phu nhân vẽ, giá cả đương nhiên là do người tự quyết định rồi.”

Tôi: “…”

Nếu tôi nói với ông ấy là tôi không hề tự luyến, thì xác suất ông ấy tin tôi là bao nhiêu phần trăm?

Cả hai rơi vào một sự im lặng kỳ quặc.

Cuối cùng, tôi đành đổi chủ đề: “Có bữa trưa chưa? Tôi đói rồi.”

Ông ấy gật đầu: “Bữa trưa đã chuẩn bị xong. Phu nhân muốn đến phòng ăn bây giờ chứ?”

Tôi gật đầu như bổ củi: “Đi đi đi, đi ngay bây giờ!”

Tôi lủi thủi đi theo sau quản gia vào thang máy xuống lầu, rồi đi vòng vèo bảy tám bận cuối cùng mới tới được phòng ăn.

Vừa bước vào, một dáng người nhỏ nhắn ngồi bên bàn ăn đã thu hút sự chú ý của tôi.

Đó là một cậu bé với đường nét vô cùng tinh tế, nhưng thần thái lại có chút lạnh lùng, xa cách.

Cậu nhóc tầm bảy tám tuổi, hai má phồng lên vì đang nhai thức ăn nhìn cực kỳ đáng yêu, đúng chất con nít.

Nghe thấy tiếng động, cậu bé ngước mắt nhìn tôi một cái, rồi lại thản nhiên cúi xuống tiếp tục công việc ăn uống một cách nghiêm túc.

Thế nhưng, chỉ một cái liếc nhìn đó thôi cũng đủ làm tôi chấn động đến tận “tám trăm năm” sau!

Đôi mắt, hàng chân mày ấy… chẳng phải là đúc cùng một khuôn với Cố Dã sao?!

Con của Cố Dã?!

Với ai cơ?!

Chẳng lẽ… là với tôi?!

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!