Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LƯ THANH THANH – CHƯƠNG 13

Mấy ngày sau, Liêu Phàm đi, tôi và Lục Trạm đến tiễn anh ta, Lư Thanh Thanh không đến.

Chị ta không quay về khu chung cư Vân Cung nữa mà chuyển về nhà mẹ đẻ sống.

Một tháng sau, Lư Thị xảy ra chuyện.

Cảnh sát lần theo video của Liêu Phàm để điều tra, triệt phá một thế lực đen địa phương do Lư Thị nuôi dưỡng.

Khi điều tra tình hình tài chính công ty, họ lại phát hiện ra hàng loạt vấn đề nghiêm trọng.

Lục Trạm bán tháo cổ phiếu Lư Thị đang nắm giữ.

Anh là một trong những cổ đông lớn, thị trường thấy dấu hiệu bất thường liền ồ ạt bán theo.

Lư Ninh và Lư Phong đều bị bắt, Lư Thị chính thức bước vào quy trình phá sản và thanh lý tài sản.

Tạ Thiến cuống cuồng, thúc giục Lư Thanh Thanh quay lại Vân Cung cầu xin Lục Trạm giúp đỡ.

Chị ta đã đi, nhưng lại nói với Lục Trạm rằng: “Chúng ta ly hôn đi.”

Lục Trạm vốn đã dự liệu được điều này, chỉ ngẩng đầu hỏi chị: “Cô muốn gì?”

Ngay trong ngày hôm đó, dưới sự chứng kiến của luật sư, hai người đã ký vào thỏa thuận ly hôn.

Lư Thanh Thanh không lấy bất cứ thứ gì, chỉ nhờ Lục Trạm mua cho mình một vé máy bay đi Giang Thành.

Giang Thành chính là nơi Liêu Phàm đang ở.

Ba tháng sau, tôi gặp lại chị ta ở công viên nhỏ phía dưới công ty Lục Thị.

Chị ta đã giúp Tạ Thiến xử lý xong hầu hết các rắc rối của nhà họ Lư.

Chị ta gầy đi, da cũng đen hơn một chút, cả người trông khác hẳn so với trước kia.

Chỉ có thói quen hút thuốc là đã quay trở lại.

Chị ta rút ra một điếu thuốc: “Mẹ ban đầu vẫn chưa thể chấp nhận việc Lư Thị sụp đổ, dù sao bà cũng làm phu nhân giàu có quá lâu rồi. Ngày nào tôi cũng phải đả thông tư tưởng cho bà, chẳng khác gì chuyên gia tâm lý.”

“Đúng rồi,” chị nhìn tôi, “Trong hai tuần chị ở Giang Thành, cảm ơn em đã chăm sóc bà ấy.”

Tôi lắc đầu.

Dù sao, đó cũng là người mẹ đã sinh ra tôi.

“Bà ấy,” Lư Thanh Thanh có chút ngượng ngùng, “Bà ấy nghe nói em đã đón bố lên Hải Thành rồi, bà ấy nói muốn gặp bố…”

“Bà ấy cũng có nói với tôi,” tôi mỉm cười xin lỗi, “Chuyện này tôi đã hỏi ý kiến bố rồi. Bố nói chuyện đã qua quá lâu rồi, ngày xưa bố thực sự không buông bỏ được, nhưng giờ thì đã thực sự buông xuống rồi. Sau này tốt nhất đừng gặp lại, cứ coi như người lạ đi.”

“Cũng tốt.” Hồi lâu sau, chị ta thong thả nhả ra một vòng khói, “Tuần sau tôi đi Giang Thành.”

“Phía Liêu Phàm…”

“Vẫn không chịu gặp tôi.” Khóe môi chị hiện lên nụ cười khổ, “Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc đâu.”

“Trước đây anh ta đuổi theo tôi đến Hải Thành, giờ đây, tôi đuổi theo anh ấy đến Giang Thành.”

“Tiểu Triệt,” chị ta im lặng rất lâu rồi mới nói với tôi, “Thực ra tôi luôn muốn nói với em, những chuyện trước kia, tôi thực sự rất xin lỗi, và cũng vô cùng cảm ơn em.”

Tôi lắc đầu: “Qua cả rồi.”

Lúc rời đi, tôi nói với chị ta: “Sau này chị nên hút thuốc ít lại thôi.”

Chị quay đầu, hất mái tóc xoăn sóng lớn vừa mới làm, cười vẫy tay: “Tôi không đấy, giờ tôi đâu cần phải diễn trước mặt bất kỳ ai nữa đâu.”

Vẫn cái tính ngang ngạnh như xưa.

Lư Thanh Thanh đi rồi, tôi ngồi trên ghế băng ở công viên đợi Lục Trạm.

Một lát sau, tôi thấy anh hai tay bưng một hộp bưu kiện bước tới.

“Cái gì đây anh?” Tôi đón lấy.

“Vừa gửi đến công ty hôm nay.” Anh đặt chiếc hộp lên ghế, “Là của ban tổ chức cuộc thi dịch thuật gửi tới.”

Tôi mở ra, bên trong là một chiếc cúp hạng nhất và một tờ giấy mời làm việc.

“Vậy thì,” anh xoa đầu tôi, “giờ đã có thể nói cho anh biết, rốt cuộc em dùng bút danh gì chưa?”

“Anh thực sự không biết sao?” Tôi nghiêng đầu cười.

Anh kéo tôi vào lòng, giọng nói trầm ấm và dịu dàng: “Biết, nhưng anh muốn nghe chính miệng em nói.”

Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, nhìn vào đôi mắt chứa chan nụ cười ấy: “Trạm Triệt.”

Trạm Triệt, nghĩa là thanh khiết và minh bạch.

Một tình yêu chân thành, thanh khiết và minh bạch, sẽ không bao giờ nhận nhầm người.

[HOÀN CHÍNH VĂN]

Phiên ngoại 1

Năm giờ chiều, Lục Trạm vừa kết thúc cuộc họp đã vội vã trở về nhà.

“Dạo này Lục tổng toàn tan làm đúng giờ nhỉ?” Tiểu Triệu rón rén hỏi thăm thư ký Trương.

Trương Thần mỉm cười, chỉ đáp: “Lục tổng là người biết lo cho gia đình.”

Là một thư ký đủ tiêu chuẩn, anh ta không nói thêm nửa câu sau.

Thực ra anh ta muốn nói là, phu nhân hiện tại mang thai được năm tháng, lại còn là sinh đôi, nếu không phải phu nhân ngày nào cũng giục, Lục tổng căn bản chẳng muốn đi làm.

Bây giờ còn thấy anh ở công ty đã là tốt lắm rồi.

Lục Trạm vừa về đến nhà là phi thẳng vào thư phòng.

Quả nhiên, anh thấy vợ mình đang ngồi trước bàn, vác bụng bầu vẫn còn đang dịch tài liệu.

Sau khi “Cuộc thi dịch thuật Hannah Thomas” kết thúc, trình độ của “Trạm Triệt” đã nhận được sự công nhận nhất trí từ ban giám khảo.

Doãn Lan Triệt nhận được cành ô liu từ các nhà xuất bản, hiện tại cô đã dịch được vài tập thơ tiếng Anh.

“Anh về rồi à?” Doãn Lan Triệt nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu cười với anh.

“Hôm nay không phải nói còn đi ăn với bạn học cũ sao? Sao anh lại chạy về rồi?” Nói xong cô định đứng dậy.

“Hẹn bảy giờ,” Lục Trạm bước tới đỡ cô, động tác vô cùng cẩn trọng, “Không về nhìn em một cái, anh ăn không yên tâm.”

“Tối nay không được làm việc nữa.” Anh bá đạo thu dọn đống sách cô bày trên bàn, “Chỉ được chơi và nghỉ ngơi thôi.”

Đuôi mắt cô cong lên: “Biết rồi, anh đi mau đi, tối nay em không làm gì hết.” Cô đẩy đẩy anh, “Chẳng phải là người bạn thân nhất thời đại học sao? Nhiều năm không gặp, đừng để người ta chờ lâu.”

Lục Trạm gật đầu, nhưng vẫn ở nhà trông Lan Triệt ăn xong bữa tối mới đạp ga đến nhà hàng đã hẹn.

Đường Khuynh đã đợi sẵn ở đó.

“Chúc mừng nhé,” Đường Khuynh cười nâng ly, “Sắp làm bố rồi.”

“Cảm ơn!” Lục Trạm chạm ly với bạn.

“Kết hôn rồi đúng là khác hẳn nha,” Đường Khuynh trêu chọc, “Trên mặt cậu suýt chút nữa là viết thẳng mấy chữ ‘Tôi có vợ tôi hạnh phúc’ rồi đấy.”

Lục Trạm bật cười.

Đường Khuynh lại nói: “Dự kiến sinh khi nào? Để người làm cha đỡ đầu như tôi còn chuẩn bị bao lì xì trước.”

“Thế thì cậu phải chuẩn bị hai cái đấy.” Lục Trạm cười đáp.

“Sinh đôi à?”

“Ừ, nên có thể sẽ chuyển dạ sớm.”

Đường Khuynh ha ha cười: “Thế thì sau này cậu phải chuẩn bị tâm lý nhé, tôi nghe nói nhiều cặp song sinh đến cả bố mẹ cũng không phân biệt nổi đâu.”

Hai người ôn lại chuyện cũ một lát, Đường Khuynh biết anh đang nôn nóng về nhà với vợ nên cũng không giữ lâu, sớm giải tán.

Sau khi chia tay Đường Khuynh, Lục Trạm ghé qua tiệm bánh “Thanh Triệt” mua bánh ngọt cho Lan Triệt.

Lúc đợi lấy bánh, ánh mắt anh nhìn về phía một vị trí bên cửa sổ, vô tình nhớ lại lời của Đường Khuynh lúc nãy.

Rất nhiều cặp song sinh, đến cả bố mẹ cũng không phân biệt nổi.

Anh lắc đầu cười, song sinh à…

Quả thực là như vậy.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!