Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
9
Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Lục Trạm.
Đêm qua, anh ôm chặt lấy tôi, bắt tôi gọi “ông xã” hết lần này đến lần khác.
“Bà xã,” hai tay anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi, giọng khàn khàn: “Em có biết, anh đã luôn đợi em thừa nhận không?”
“Tại sao anh không giận em?”.
Tôi không ngừng khóc, “Em đã lừa dối anh mà, tại sao anh không giận?”
“Có giận chứ.” Anh ôm tôi vào lòng, thở dài: “Giận chứ…”
“Giận vì tại sao em không nói cho anh biết, giận vì em nói đổi là đổi ngay, không một chút luyến tiếc.”
Anh xoa đầu tôi: “Thậm chí còn giận chính mình liệu có phải đã trao lầm chân tình, nhưng lại càng giận bản thân không thể buông bỏ được em.”
“Em cứ ngỡ,” tôi khóc nấc lên, “người anh thích… vốn dĩ là chị ấy, em chỉ là một kẻ bắt chước vụng về, em, em…”
“Ngày 26 tháng 3 năm 2020, là ngày đó, đúng không?”
Tôi sững sờ, ngẩng đầu lên, đôi mắt nhòe lệ nhìn anh.
Ngày đó là lần đầu tiên tôi gặp anh tại bệnh viện với thân phận “Lư Thanh Thanh”.
“Đồ ngốc…” Anh tựa trán vào trán tôi, thở dài nhẹ nhàng.
“Nhưng…” Tôi cảm thấy bộ não vốn dĩ thiếu oxy của mình lúc này càng thêm mơ hồ, “Trước đó rõ ràng anh, rõ ràng…”
Rõ ràng anh rất thích Lư Thanh Thanh mà.
Thế nhưng anh không để tôi hỏi nốt những lời còn lại.
Dưới sự tấn công mãnh liệt của anh, não bộ tôi chỉ còn lại một khoảng trắng, gần như mất đi khả năng suy nghĩ bất cứ điều gì.
Chẳng biết qua bao lâu, tôi rã rời sức lực, nhắm mắt mơ màng ngủ.
“Bà xã, nếu em phát hiện ra,” cằm anh khẽ cọ vào trán tôi, “thực ra… anh cũng chẳng phải người tốt lành gì, em còn thích anh không?”
Tôi mở đôi mắt đẫm lệ, ngơ ngác nhìn anh, không hiểu anh đang nói gì.
“Ngủ đi,” anh đặt một nụ hôn lên trán tôi, “Ngủ một giấc thật ngon đi.”
Nào ngờ giấc ngủ này kéo dài đến tận gần trưa.
Đã lâu rồi tôi không ngủ muộn đến thế.
Tôi chống đỡ cơ thể hơi đau nhức ngồi dậy, cầm điện thoại lên thì thấy hộ lý đã gọi cho tôi bố cuộc vào buổi sáng.
Trong lòng kinh hãi, tôi vội vàng gọi lại.
“Cô Doãn, không có chuyện gì đâu, chỉ là ban nãy có thông báo chiều nay bệnh viện khử trùng nên không cho phép thăm nuôi, tôi muốn hỏi xem sáng nay cô có đến không thôi.”
“Có, tôi đến đây.” Tôi cúp điện thoại, cuống cuồng tìm quần áo vứt rải rác dưới đất.
Bất chợt từ phía sau có một lực mạnh kéo tôi vào lồng ngực ấm áp, cằm tôi bị nâng nhẹ lên, tiếng kêu thảng thốt chưa kịp thốt ra đã bị chặn lại nơi đầu môi.
Nụ hôn kết thúc, anh xoa đầu tôi: “Anh đưa em đến bệnh viện trước, sau đó đi mua bữa trưa, trưa nay muốn ăn gì?”
Tôi nghĩ một lát, nhìn vào mắt anh.
“Thịt xào ớt,” tôi đưa tay ôm cổ anh, “phải thêm trứng thái sợi nữa.”
Đuôi mắt anh cong lên, hôn lên trán tôi: “Được, bà xã muốn ăn gì anh mua nấy.”
Khi tôi đến phòng bệnh, chị hộ lý đang trò chuyện với cha tôi.
“Chà, bác thật là có phúc, có hai cô con gái ngoan thế này, lại còn xinh đẹp nữa. Lần trước lúc bác gặp nguy hiểm, cả hai cô đều đến túc trực đấy…”
“Trông giống nhau quá chừng, tôi chẳng phân biệt nổi ai với ai luôn…”
Chị ta ngẩng đầu thấy tôi, vội đứng dậy cười nói: “Cô Doãn đến rồi à, vậy tôi đi giặt quần áo đây.”
Tôi ngồi bên giường, bố giơ tay lên sờ vào mắt tôi.
“Sao mắt lại sưng thế này?”
Tôi mỉm cười, nắm lấy tay ông: “Không sao đâu ạ, tại con ngủ không ngon thôi.”
“Chị con…”
Tôi im lặng một lát rồi gật đầu: “Con gặp họ rồi, cả chị, cả mẹ, đều gặp rồi ạ.”
Ông gật đầu, nhắm mắt thở dài: “Tiểu Triệt, là bố có lỗi với con.”
Vừa ra khỏi phòng bệnh, Lục Trạm cũng vừa lúc xách cơm tới.
“Anh đã xác nhận với bệnh viện cả hai bên rồi, phía Hải Thành cũng khuyên rằng vì bố đã tỉnh nên cứ để ông ở lại bệnh viện huyện An quan sát thêm một thời gian, đợi sức khỏe ổn định rồi hãy chuyển viện về đó.”
Tôi gật đầu: “Vâng.”
“Sao thế?” Anh cúi đầu nhìn tôi.
“Bố…” tôi ngập ngừng, “đã kể cho em nghe một vài chuyện hồi trước.”
“Ừm?” Lục Trạm nắm lấy tay tôi, cùng tôi ngồi xuống chiếc ghế băng dài ở hành lang bệnh viện, “Chuyện gì vậy?”
“Bố nói… bảo em đừng quá oán hận mẹ ruột. Bố kể thật ra khi em còn nhỏ, bà ấy từng dẫn Lư Thanh Thanh quay về một lần. Nhưng vì lúc đó bố vừa mới đánh nhau với người ta nên mất việc ở nhà máy, suốt ngày chìm trong men rượu. Thế nên khi bà ấy về, bố đã đổ mọi bất hạnh lên đầu bà và đuổi bà đi.”
“Sau đó, bà ấy không bao giờ quay lại nữa.”
Vừa rồi trong phòng bệnh, bố nắm lấy tay tôi, quẹt nước mắt nói: “Tiểu Triệt, thật ra không dưới một lần bố tự hỏi, nếu lúc đó ba không đuổi mẹ con đi, con nhất định sẽ sống tốt hơn, sau này sẽ không phải khổ sở theo bố như thế.”
Lục Trạm ôm lấy vai tôi: “Bà xã, chuyện qua cả rồi.”
“Vâng,” tôi tựa vào vai anh, “Chỉ là em thấy hơi kỳ lạ.”
“Kỳ lạ chỗ nào?”
Tôi ngồi thẳng dậy: “Chẳng phải quá trùng hợp sao? Bố em bị người trong nhà máy khiêu khích nên mới đánh nhau, mà ngay đúng lúc đó, mẹ em lại hối hận và dẫn Lư Thanh Thanh về.”
Lục Trạm trầm ngâm một lát: “Ý em là…”
“Còn cả Liêu Phàm nữa,” tôi nói, “Liêu Phàm cũng vì đánh nhau với người ta nên mới vào viện, giống hệt tình cảnh của bố em hồi đó… Em luôn cảm thấy, cảm thấy…”
“Nhà họ Lư.”
“Cái gì cơ?” Tôi ngẩng đầu.
“Có phải em nghi ngờ việc bố em năm đó bị khiêu khích, đánh nhau, bị đuổi việc, đều có liên quan đến nhà họ Lư?”
Tôi gật đầu, do dự hỏi: “Có phải em quá nhạy cảm không?”
“Không hẳn đâu,” anh lắc đầu, “Theo những gì anh biết, Lư Ninh là kẻ cực kỳ am hiểu nhân tính, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn. Những người ở nhà máy năm đó giờ còn tìm được không?”
Tôi và Lục Trạm đi đến khu cư xá của nhà máy năm xưa, nhiều công nhân già hiện vẫn còn sống ở đó.
“Cô hỏi Trương Hổ à?” Một ông lão lắc đầu, “Mấy năm trước nhà máy đóng cửa là nó rời huyện rồi, chẳng biết đi đâu.”
Tôi và Lục Trạm nhìn nhau, tôi thở dài: “Quả nhiên, thời gian trôi qua quá lâu rồi.”
Ánh mắt ông lão đảo qua mặt tôi vài lượt: “Cô… không lẽ là con gái của Doãn Hạo?”
Tôi ngẩn người, gật đầu: “Bác ơi, bác biết cháu ạ?”
“Nhìn cái mặt này kìa, giống bố cô y đúc,” ông cười khà khà, “Dù sao cái nơi nhỏ bé này của chúng ta, người đẹp thế này hiếm lắm. Cô tìm Trương Hổ? Không phải vì chuyện năm đó đấy chứ?”
“Bác ơi, chuyện năm đó bố cháu đánh nhau với Trương Hổ rồi bị đuổi việc, có phải bác biết gì đó không?” Tôi vội vàng hỏi.
“Ôi cái chuyện này…” Ông lão hắng giọng, “Nói thế nào nhỉ, bảo biết thì cũng biết một chút…”
Lục Trạm bước tới, lấy một điếu thuốc châm cho ông, tiện tay nhét luôn cả bao thuốc còn lại vào tay ông ấy.
Ông lão liếc nhìn bao thuốc, gật đầu với Lục Trạm, tỏ vẻ rất hài lòng.
Ông nhả một vòng khói, thong thả nói: “Thật ra chuyện năm đó ấy mà, cái đám người kia cũng từng tìm đến tôi.”
“Đám người kia?” Lục Trạm hỏi, “Là ai ạ?”
“Tôi cũng chẳng biết. Thật ra chuyện vợ Doãn Hạo… khụ… bỏ đi ấy, dạo đó chẳng còn ai hứng thú bàn tán nữa rồi. Nhưng đột nhiên một ngày có kẻ tìm đến, bảo cho tôi một khoản tiền, bảo tôi lấy chuyện vợ Doãn Hạo bỏ đi ra để kích động nó đánh nhau gây chuyện.”
“Tôi đây vốn sống ngay thẳng, chẳng thích làm mấy cái trò đó nên từ chối. Kẻ đó chắc tưởng tôi nhát gan, sợ hãi, nên bảo tôi chỉ cần kích nó đánh một trận là được, sau đó chắc chắn nhà máy sẽ đuổi việc nó, không liên lụy gì đến tôi cả.”
“Vậy kẻ đó có đặc điểm gì không ạ? Ví dụ như giọng nói, trang phục, tuổi tác…” Tôi nóng lòng hỏi.
Ông lão xua xua tay: “Chuyện bao nhiêu năm rồi, sớm đã không nhớ nổi nữa. Sau đó tôi bị điều sang phân xưởng ở huyện bên cạnh, hai năm sau về mới nghe nói Doãn Hạo vì đánh nhau với Trương Hổ mà bị đuổi việc. Còn cái thằng Trương Hổ đó, đúng là loại chẳng ra gì…”
Tôi đột nhiên hiểu ra tất cả.
Lúc đó, Tạ Thiến đã từng hối hận.
Dù không biết lý do vì sao, nhưng bà thực sự đã hối hận, dẫn theo Lư Thanh Thanh quay về muốn nối lại tình xưa với bố tôi.
Ngay lúc này, Lư Ninh đã sắp xếp màn kịch này, hoặc giống như Lục Trạm nói, ông ta quá hiểu nhân tính, biết phải làm gì để kích động bố tôi một cách chuẩn xác nhất, khiến bố tôi không thể tiếp nhận Tạ Thiến thêm lần nào nữa, và cũng để Tạ Thiến nhìn thấy bộ dạng thảm hại nhất của bố tôi.
Như vậy, Tạ Thiến không còn đường lui, chỉ có thể dẫn Lư Thanh Thanh quay về nhà họ Lư ở Hải Thành, không bao giờ và cũng không dám quay lại huyện An thêm lần nào nữa.
“Đây đúng là phong cách làm việc của Lư Ninh.” Về đến nhà, Lục Trạm nói.
“Nhưng dù đoán được là ông ta thì cũng chẳng có bằng chứng gì.” Tôi khẽ nói, “Thời gian quá lâu rồi, vả lại năm đó người ra tay đánh nhau thật sự cũng chính là bố em…”
“Còn Liêu Phàm thì sao?” Anh nói, “Chỗ Liêu Phàm liệu có tìm được bằng chứng gì không?”
Tôi sững lại, chợt nhớ ra điện thoại và ví tiền của Liêu Phàm lúc đó bệnh viện đã giao lại cho tôi.
Chỉ là tôi chưa bao giờ kịp xem qua.
“Về Hải Thành rồi em sẽ tìm thử xem.”
Nói đến đây, tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Tôi bước tới, ngập ngừng hỏi: “Anh… anh đã hai đêm rồi không về. Phía chị em, liệu có…”
“Đừng lo,” anh quay người lại, kéo tôi vào lòng, “Anh và Lư Thanh Thanh chưa từng có chuyện gì xảy ra cả.”
Anh khựng lại một chút, “Anh nghĩ, anh không về chắc cô ta còn vui hơn.”
“Ý anh là sao?” Tôi không hiểu.
Anh thở dài: “Em nghĩ hai người không thích nhau mà mỗi đêm phải ở chung dưới một mái nhà thì có vui vẻ gì không?”
Nói xong, anh lại cười, “Em xem mấy ngày nay, cô ta có gọi cho anh một cuộc điện thoại hay nhắn lấy một cái tin nào không?”
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh, vẫn không hiểu hết ý tứ trong lời nói đó.
Anh kéo tôi ngồi xuống bên cạnh.
“Thật ra,” anh thở hắt ra một hơi dài, “cuộc hôn nhân liên minh với nhà họ Lư không phải như em nghĩ đâu.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨