Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
4
Không gian xung quanh là một mảnh hỗn loạn.
Tôi không biết mình đã rời khỏi đùi Chu Vĩnh bằng cách nào, Lư Thanh Thanh vẫn không ngừng nói gì đó bên tai, nhưng tôi không còn nghe thấy gì nữa.
Tôi cúi người định nhặt chiếc áo len và áo khoác của mình, thì đột nhiên một chiếc áo khoác dạ màu xám phủ lên người tôi.
Tôi bàng hoàng ngẩng đầu.
Lục Trạm không nhìn tôi, anh chỉ quay sang nói với Lư Thanh Thanh: “Mang theo em gái em, chúng ta đi.”
Nói xong, anh không thèm liếc nhìn tôi thêm một cái nào nữa.
Lư Thanh Thanh tiến lại định dìu tôi, nhưng tôi khẽ gạt tay chị ta ra: “Tôi tự đi được.”
Lúc đi ngang qua Tiểu Khê, bước chân tôi khựng lại: “Tôi muốn nói với cô ấy vài câu.”
Lục Trạm hơi dừng lại, rồi bước tiếp ra ngoài trước một bước.
Tiểu Khê ngẩng đầu, gương mặt trắng bệch nhìn tôi.
“Có lẽ cô có nỗi khổ riêng,” tôi nhẹ giọng nói, “nhưng tôi sẽ không tha thứ cho cô.”
Cô ấy không nói gì, chỉ khẽ ngoảnh mặt đi, nhắm nghiền mắt lại, nước mắt lã chã rơi.
Cô ấy từng cùng tôi làm thuê ở quán ăn, dắt tôi đến quán KTV đó.
Khi giới thiệu tôi với bà chủ, cô ấy đã nói: “Chị Tần, Tiểu Triệt giống như em gái em vậy, con bé còn nhỏ, chỉ muốn đến bán rượu kiếm tiền thuốc thang cho bố, chị chiếu cố con bé nhiều một chút nhé.”
Cô ấy dạy tôi cách đối phó với những gã khách khó nhằn, dạy tôi cách bảo vệ bản thân, dạy tôi làm sao để uống ít rượu nhất mà vẫn khiến khách mua nhiều nhất, dạy tôi khi nào cần nhẫn nhịn, khi nào thì không.
Gặp những gã khách hay táy máy tay chân, cô ấy sẽ an ủi tôi, bảo cứ coi như bị một con chó nhỏ quẹt phải thôi.
Cô ấy làm việc rất liều mạng, vừa khuyên tôi uống ít đi, nhưng chính cô ấy lại thường xuyên uống đến mức nôn thốc nôn tháo.
Có một lần, cô ấy uống quá nhiều với khách đến mức ngộ độc rượu phải nhập viện, chính tôi là người đã trông chừng cô ấy suốt đêm.
Đêm đó, cô ấy nằm trên giường bệnh, rũ bỏ lớp trang điểm đậm, khẽ kể tôi nghe câu chuyện của mình.
Hóa ra dưới cô ấy còn ba đứa em trai, đứa nào cũng chẳng phải hạng vừa.
Cô ấy vừa kể vừa khóc: “Tiểu Triệt, nếu tôi có một người em gái như em thì tốt biết mấy.”
Điều cô ấy không biết là, lúc đó tôi đã nghĩ: Nếu tôi cũng có một người chị gái như thế này, thì tốt biết bao.
Bước ra khỏi cửa phòng bao, tôi chỉ cảm thấy đầu càng lúc càng đau.
Trước khi đi Hải Thành, tôi luôn ở trong trạng thái kiệt sức, sức khỏe vốn chẳng tốt lắm.
Tuy giờ đã khá hơn trước, nhưng sau hơn 30 giờ không chợp mắt, cuối cùng tôi cũng không trụ vững được nữa.
Trước mắt tối sầm lại, tôi đổ gục xuống.
Khi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện.
Đây chắc hẳn là phòng VIP, có tivi, có sofa, lại là phòng đôi.
Qua cánh cửa khép hờ, giọng của Lư Thanh Thanh vọng vào: “… A Trạm, anh đừng có định kiến với Tiểu Triệt, con bé là một cô gái tốt. Chỉ vì bố ruột em nằm viện, lại nợ nần chồng chất nên mới… Con bé rất đáng thương, trung học còn chưa học xong, năm ngoái khó khăn lắm mới lấy chồng, kết quả gã đó lại là một tên nát rượu, rồi lại xảy ra chuyện đó…”
Hồi lâu sau, tôi nghe thấy Lục Trạm thở dài: “Anh về khách sạn một chuyến đã, lát nữa sẽ mang cơm vào cho hai người.”
Anh khựng lại một chút, “Cô ấy chắc không có gì đáng ngại đâu, buổi tối cứ thuê một hộ lý đi, em ăn xong thì về khách sạn nghỉ ngơi sớm.”
“A Trạm!” Giọng Lư Thanh Thanh đầy vẻ do dự, “Có chuyện này, em không biết có nên nói với anh không…”
“Chuyện gì?”
“Thì là, chính là Tiểu Triệt ấy, con bé luôn sống rất khổ cực. Từ khi em tìm thấy con bé vào năm ngoái, có lẽ vì quá ngưỡng mộ cuộc sống của em, nên đôi khi con bé… con bé tự tưởng tượng mình chính là em…”
Chị ta dừng lại một chút, rồi vội vàng giải thích: “Nhưng mà, em có hỏi qua bác sĩ rồi, đây không phải bệnh tâm thần gì đâu, chỉ là một dạng hành vi ảo tưởng do muốn trốn tránh hiện thực thôi, cho nên, cho nên…”
“Cho nên nếu lát nữa anh gặp con bé, ngộ nhầm con bé có nói điều gì kỳ lạ với anh, anh nhất định đừng trách con bé nhé…”
Im lặng một thoáng, Lục Trạm nói: “Cô ấy là em gái em, anh sẽ không trách cô ấy đâu.”
“Cảm ơn anh, A Trạm.” Lư Thanh Thanh sụt sịt mũi, “Em thực sự rất xót xa cho con bé.”
Tiếng cửa mở rồi đóng lại, chắc là Lục Trạm đã đi rồi.
Tôi chống tay ngồi dậy, ngẩng đầu lên và nhìn thấy Lư Thanh Thanh đang đứng ở cửa phòng trong.
Hai chúng tôi cứ thế nhìn nhau, không ai nói lời nào.
Chị ta khóa cửa lại, đi tới ngồi xuống cạnh giường tôi, khẽ nói: “Bác sĩ nói em không sao cả, chỉ là quá mệt mỏi thôi, cần nghỉ ngơi thật tốt. Tối nay em cứ ở lại bệnh viện, không có gì thì mai tôi đưa em về Hải Thành.”
Tôi nhìn gương mặt giống hệt mình này.
“Liêu Phàm đâu?” Tôi bình thản hỏi, “Chị đã đối phó với anh ta thế nào rồi?”
Chị ta cúi đầu, cắn môi, hồi lâu sau mới run rẩy lên tiếng: “Anh ta… đêm qua uống say, đánh nhau với người ta, bị người ta dùng gạch đập vào đầu. Bác sĩ nói não bộ bị tổn thương, có lẽ… có lẽ sau khi tỉnh lại, trí tuệ hoặc trí nhớ đều sẽ gặp vấn đề…”
Không gian rơi vào tĩnh lặng.
“Chị à.”
Chị ta ngẩng đầu nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.
“Sao chị có thể xuống tay được?” Tôi gằn từng chữ, “Đó là người chị từng yêu cơ mà… Sao chị… sao chị có thể…”
“Em tưởng là do tôi làm sao?” Nước mắt chị ta trào ra, “Em không chịu giúp tôi nữa, anh ta lại đe dọa tôi, em nghĩ tôi có thể làm gì được? Tôi thực sự hết cách rồi…”
Nước mắt chị ta tuôn rơi lã chã: “Em nghĩ tôi có thể làm gì được đây…”
Chị ta đưa tay lau nước mắt: “Tôi đã nói với em rồi, tôi thực sự đã cùng đường. Nếu lúc đó em đồng ý với tôi, đóng giả làm tôi để trấn an anh ta, thì tôi cũng chẳng đến mức phải đi tìm bố mẹ, kể hết chuyện của một năm trước ra… Tôi thực sự không còn cách nào khác…”
“Chị nói cái gì? Chị… kể hết với họ rồi sao?”
“Phải.” Chị ta quẹt nước mắt, “Tôi nói hết rồi. Bố chịu giúp tôi dọn dẹp đống hỗn độn này, tôi đã biết ơn lắm rồi. Bố đã sắp xếp mấy tên du thủ du thực đó, còn Liêu Phàm… tại anh ta không ra gì, uống cho lắm vào, bị khích vài câu đã ra tay đánh người trước…”
“Còn tôi thì sao?” Tôi khẽ hỏi, “Sau này mọi người định đối xử với tôi thế nào?”
“Tiểu Triệt…” Chị ta nắm lấy tay tôi, “Em đừng như vậy, tôi thừa nhận…” Nước mắt chị ta lại tuôn ra xối xả, “Tôi thừa nhận chuyện hôm nay đều là do tôi sắp đặt… Nhưng em nghĩ xem, chẳng phải đây là kết cục tốt nhất sao?”
“Tôi vốn không có tư cách can thiệp vào quyết định của bố, nhưng Tiểu Triệt à, bố tôi… ông ấy vốn định làm những chuyện tàn nhẫn hơn với em… Chính tôi đã hết lời cầu xin ông ấy, cả mẹ nữa, mẹ cũng xin ông ấy, nên mọi chuyện mới thành ra thế này… Tiểu Triệt, em là em gái ruột của tôi, chúng ta chung một dòng máu, cùng một gương mặt, tôi sẽ bảo vệ em, tôi thật lòng sẽ bảo vệ em.”
Tôi cứ thế nhìn chị ta, nước mắt lăn dài trên má.
Chị ta đưa tay ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi: “Tiểu Triệt, em tin tôi đi, đây thực sự là kết cục tốt nhất rồi… Tôi bày ra màn kịch này chỉ là muốn em nhận ra rằng cuộc đời không phải truyện cổ tích. Dù em có nói cho Lục Trạm biết sự thật, anh ấy… cũng sẽ không chọn em đâu!”
Tôi không nói lời nào.
Chị ta ngẩng đầu, thở hắt ra một hơi dài, hai tay siết chặt vai tôi: “Em gái của tôi ơi, sao em lại ngốc thế! Anh ta đã nhìn thấy một em như ngày hôm nay, em nghĩ dù anh ta biết sự thật, anh ta vẫn sẽ cần em sao? Em vẫn chưa nhìn thấu sao? Dù bất cứ lúc nào, khi anh ta biết về quá khứ đó của em, anh ta đều sẽ không cần em! Tôi chỉ dùng cách này để giúp em nhìn cho rõ mà thôi!”
“Đừng nói nữa,” tôi khẽ thốt lên, “Chị đừng nói nữa.”
“Tiểu Triệt.” Chị ta ôm chặt lấy tôi, “Tin tôi đi, sau này chúng ta đều sẽ ngày càng tốt hơn… Tôi biết chuyện hôm nay khiến em hận tôi, ghét tôi. Nhưng tôi chỉ muốn sau này em có thể xuất hiện một cách đường đường chính chính, em không cần phải phẫu thuật thẩm mỹ, cũng chẳng cần phải trốn tránh. Em có thể theo tôi về Hải Thành, xong việc chúng ta sẽ đón cả bố qua đó. Ở Hải Thành em có thể có một công việc tốt, chị em mình có thể thường xuyên gặp nhau, em còn có thể gặp mẹ nữa, Tiểu Triệt…”
Chị ta buông tôi ra, gương mặt đẫm lệ: “Như vậy không tốt sao?”
Chị ta hỏi tôi, như vậy không tốt sao?
Tôi lặng lẽ nhìn chị ta, không thốt nổi một lời.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Chị ta điều chỉnh lại tâm trạng rồi nhấc máy: “A Trạm… Ừm, Tiểu Triệt tỉnh rồi, em đang ở trong phòng bệnh với con bé.”
Đặt điện thoại xuống, chị ta đứng dậy lau khô nước mắt: “A Trạm đến ngay đây, Tiểu Triệt…” Chị ta hít một hơi sâu, “Nếu em muốn nói cho anh ấy biết sự thật, tôi sẽ không cản… Nhưng cứ cho là anh ấy có tin đi nữa, thì em nghĩ anh ấy sẽ hận em vì đã cùng tôi lừa gạt anh ấy, hay là anh ấy sẽ cưới một người phụ nữ vừa mới đây thôi còn ăn mặc xộc xệch ngồi trên đùi người đàn ông khác, mớm rượu cho gã đó… Một khi em nói ra, mọi chuyện sẽ không bao giờ cứu vãn được nữa. Lúc đó, A Trạm sẽ không quan tâm đến em, nhà họ Lư cũng sẽ không tha cho em… Đến lúc đó, tôi thực sự không giúp gì được cho em nữa đâu.”
“Dù em có tin hay không,” chị ta quay lưng về phía tôi, “Tôi thực sự muốn tốt cho em.”
Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Lư Thanh Thanh ra mở cửa, Lục Trạm tay xách một chiếc túi đứng ở đó.
Ánh mắt tôi vượt qua Lư Thanh Thanh, nhìn thẳng vào Lục Trạm.
Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau nhưng không ai nói gì.
Lư Thanh Thanh nhìn anh rồi lại nhìn tôi, đột nhiên mỉm cười: “Anh xem em kìa, hai người vẫn chưa được giới thiệu chính thức nhỉ. Tiểu Triệt, đây là chồng chị, Lục Trạm, em đã thấy ảnh anh ấy rồi đấy. A Trạm, đây là em gái em, Tiểu Triệt.”
Tôi nhìn Lư Thanh Thanh, chị ta vẫn giữ nụ cười trên môi nhưng những ngón tay lại đang lo lắng xoắn chặt vào nhau.
Tôi lại nhìn sang Lục Trạm.
Yên lặng hồi lâu, tôi mở lời.
“Chào anh,” tôi khẽ nói, “Anh rể.”
Vẻ căng thẳng trên mặt Lư Thanh Thanh lập tức giãn ra, chị ta cười bước tới: “Em đói rồi phải không, A Trạm có mang đồ ăn đến đây, mau ăn rồi đi ngủ một giấc thật ngon.”
Lư Thanh Thanh dìu tôi ra ghế sofa cạnh đó, Lục Trạm đặt từng hộp thức ăn lên bàn trà.
“A Trạm, cái này anh mua ở bệnh viện à?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨