Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LƯ THANH THANH – CHƯƠNG 5


Chị ta cao giọng: “Tại sao em không làm được? Em có thể ngủ với Lục Trạm, tại sao lại không thể ngủ với Liêu Phàm?”

“Bởi vì tôi yêu Lục Trạm!”

Dứt lời, cả hai đều rơi vào im lặng.

“Tôi yêu anh ấy. Suốt một năm qua, không phải tôi chỉ đơn thuần đóng vai chị,” tôi quay mặt sang hướng khác, “Tôi đã thực sự coi mình là người vợ của anh ấy. Tôi thực lòng yêu anh ấy.”

“Hừ, hừ hừ.” Chị ta đột ngột bật cười trơ trẽn, “Chẳng trách, chẳng trách…”

Chị ta ngả người ra sau: “Hóa ra cô luôn mang cái tâm tư đó sao. Có phải cô luôn hy vọng tôi đừng bao giờ quay về không? Liêu Phàm đến rồi, cô vui lắm đúng không? Bởi vì chỉ cần tôi quay về với anh ta, thì cô lại được đường đường chính chính làm Lục phu nhân rồi…”

Chị ta cười khẩy: “Chẳng trách một năm trước cô lại đồng ý dứt khoát như vậy. Hóa ra lúc đó cô đã muốn chiếm vị trí của tôi rồi hả? Dù sao thì thân phận thiên kim nhà họ Lư, rồi lại làm Lục phu nhân, vốn là những thứ mà cả đời này cô có nằm mơ cũng không bao giờ với tới được.”

“Nuôi hổ trong nhà sao?” Chị ta cười lớn, “Hóa ra đây gọi là nuôi hổ trong nhà à? Một năm qua, có phải cô luôn mong tôi chết quách ở bên ngoài, để cô có thể mãi mãi làm Lục phu nhân không?”

Tôi lắc đầu, “Chị rõ ràng biết tôi chưa từng nghĩ như thế.”

Chị ta quay mặt đi chỗ khác, không nói thêm lời nào nữa.

Hồi lâu sau, tôi thở dài một tiếng, “Chị à, Liêu Phàm là hạng người gì, chắc chị còn rõ hơn tôi nhiều. Anh ta nói cho chị bảy ngày, chị có muốn gặp anh ta hay không thì tùy chị vậy.”

Chị ta im lặng rất lâu, đôi mắt dán chặt vào cửa sổ xe.

“Biết rồi, tôi sẽ tự có cách.”

Nói xong, chị ta bước xuống xe.

Ba ngày trôi qua, tôi không nhận được cuộc gọi nào từ Lư Thanh Thanh, nhưng lại nhận được điện thoại của người hộ lý.

Chị ấy bảo tình hình của bố đột nhiên không được tốt, hỏi tôi có thể về một chuyến không.

Tôi lập tức đặt vé tàu hỏa ngay trong ngày để quay về huyện An.

Tình hình của cha đúng là không ổn, tối hôm đó tôi không hề chợp mắt, thức trắng đêm canh chừng, cũng may cuối cùng cũng qua cơn nguy kịch. Mãi đến trưa ngày hôm sau, tình trạng của ông mới coi như ổn định lại.

Người hộ lý khuyên tôi nên đi ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi.

Khi tôi vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện thì đột nhiên có tiếng gọi giật lại.

Tôi quay đầu, “Tiểu Khê?”

“Đúng là cô rồi.” Tiểu Khê mỉm cười đi tới, “Tôi suýt chút nữa là không dám nhận người đấy.”

Tôi liếc nhìn tờ giấy trên tay cô ấy, “Cô…”

“Tôi có thai rồi,” Tiểu Khê cười nói, “Vừa mới kiểm tra ra xong, nhưng bác sĩ bảo thai không được ổn định cho lắm, bảo phải uống thuốc an thai.”

“Chúc mừng cô nhé,” tôi mỉm cười, khựng lại một chút rồi hỏi tiếp, “Vậy cô còn quay lại chỗ đó…”

“Tôi nghỉ việc rồi,” Tiểu Khê cười nhạt, “Cái công việc đó lúc mang thai thì làm thế nào được? Vả lại, tôi cũng không muốn làm nữa, tôi muốn đổi một nơi khác để sống. Nơi này dù sao cũng nhỏ, ai cũng quen mặt nhau, sau này sẽ ảnh hưởng không tốt đến đứa trẻ.”

Tôi gật đầu đồng tình.

“Lâu quá không gặp, hay là cùng nhau đi ăn một bữa đi?”

Tôi thức trắng cả đêm, thực sự đã quá mệt mỏi nên lắc đầu: “Để hôm khác đi.”

“Chỉ là bữa cơm đạm bạc thôi, nhanh lắm.” Tiểu Khê nắm lấy tay tôi, “Tôi sắp rời đi rồi, cô cũng không biết lúc nào mới quay lại, chúng ta lần này chia tay, có lẽ thực sự sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa.”

Dù sao tôi cũng cần ăn trưa, nên đành gật đầu, “Được rồi, vậy thì tùy tiện ăn quanh đây thôi.”

Tiểu Khê dắt tôi đến một nhà hàng lớn gần bệnh viện.

“Có phòng riêng không?”

“Phòng 1105.”

Nhân viên dẫn tôi và Tiểu Khê đến phòng 1105.

Vừa đẩy cửa ra, một mùi thuốc lá nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi khiến tôi ho sặc sụa vài tiếng.

Khi nhìn rõ tình cảnh trong phòng, tôi lặng người.

Đây là một căn phòng rất lớn, mấy gã đàn ông đang ngồi trên sofa hút thuốc phả khói mù mịt.

“Xin lỗi, chúng tôi đi nhầm phòng.” Tôi kéo Tiểu Khê định rời đi.

“Đợi đã!” Gã đàn ông ngồi chính giữa đứng bật dậy, giọng điệu đầy vẻ đùa cợt, “Chẳng phải đây là Tiểu Khê và… Tiểu Triệt sao?”

Tiểu Khê khẽ bóp tay tôi một cái, quay đầu cười nói: “Hóa ra là Chu tổng, chúng em đi nhầm chỗ, làm phiền đến nhã hứng của Chu tổng rồi, thật ngại quá.”

“Chẳng có gì mà ngại.” Hắn bước lên vài bước, “Dù sao thì cũng là ăn cơm cả, cùng ăn đi. Nhà hàng này là tôi mở, trước đây tôi luôn chiếu cố việc làm ăn của các em, giờ các em cũng nên chiếu cố lại việc làm ăn của tôi chứ.”

Tôi quay đầu, cười đáp: “Chu tổng, hôm nay chúng em thực sự không tiện.”

“Ồ?” Hắn hất hàm, “Không tiện như thế nào?”

Tiểu Khê lại bóp mạnh tay tôi một cái.

Tôi hiểu, cô ấy đang nhắc tôi đừng đối đầu trực diện với hắn.

Kẻ trước mặt tên là Chu Vĩnh, một tên trùm ở huyện An, cũng là khách quen của quán KTV năm xưa.

Hắn ta có một đặc điểm là “ưa ngọt không ưa đắng”, cứ thuận theo hắn thì bao nhiêu rượu hắn cũng mua, nhưng nếu dám phản kháng dù chỉ một hai câu, hắn có thể lật tung cả cái quán đó lên ngay lập tức.

“Tiểu Triệt,” hắn tiến lại gần tôi, “Năm đó em đột nhiên bỏ đi không một lời từ biệt, anh đã buồn lắm đấy. Hôm nay gặp lại đúng là duyên phận. Em không muốn ăn cơm với anh, anh cũng chẳng làm khó em làm gì, chỉ cần em uống với anh một ly, anh sẽ để các em đi.” Hắn rít một hơi thuốc, chậm rãi nhả khói, “Thế nào?”

Hắn thong thả rảo bước quay lại sofa, ngồi xuống, cứ thế yên lặng quan sát hai chúng tôi.

Tôi vừa lấy điện thoại ra định báo cảnh sát thì Tiểu Khê đã đè tay tôi xuống.

“Tiểu Triệt, cô báo cảnh sát thì nói cái gì? Hắn đã ép chúng ta làm gì đâu… Cô nghìn vạn lần đừng đối đầu với hắn. Chỉ là một ly rượu thôi, cứ nhắm mắt nhắm mũi uống cho xong là được. Cô đừng quên bố cô vẫn còn nằm viện, cô thường ngày không có ở đây, tên Chu Vĩnh này là hạng lưu manh biến thái, ngộ nhầm hắn ghi thù mà làm gì đó với bố cô thì…”

Tôi hít một hơi thật sâu, im lặng hồi lâu rồi cuối cùng cũng nhét điện thoại lại vào túi.

Tôi quay đầu, mỉm cười với Chu Vĩnh: “Được, ly rượu này tôi uống với Chu tổng.”

“Sảng khoái!” Hắn phả khói thuốc, vỗ vỗ lên đùi mình, “Lại đây, ngồi lên đây mà uống.”

Tôi không nhúc nhích.

Tiểu Khê khẽ gật đầu với tôi, tôi biết, cô ấy đang bảo tôi hãy nhẫn nhịn.

Tôi bước tới, ngồi lên đùi hắn, cầm ly rượu trên bàn lên: “Chu tổng, mời anh.”

“Công chúa nhỏ à,” một gã đàn ông bên cạnh trêu chọc, “Thành ý thế này là chưa đủ đâu, phải dùng miệng truyền rượu cho Chu tổng mới đúng điệu chứ?”

Chu Vĩnh ngẩng đầu, nhướng mày nhìn tôi.

Tôi cười nhạt: “Chu tổng đừng làm khó tôi. Anh biết tôi mà, trước đây tôi cũng chỉ bán rượu thôi, những việc khác quả thực không biết…”

“Tiểu Triệt à,” bàn tay béo múp, bóng mỡ của Chu Vĩnh sờ lên eo tôi, “Tôi ấy mà, cũng không muốn làm khó em. Em ấy à, hoặc là dùng miệng mớm rượu cho tôi, hoặc là…”

Tay hắn luồn vào dưới lớp áo len, mơn trớn vùng eo của tôi, “Cởi cái áo len vướng víu này ra, cho anh em xem cái eo nhỏ của em chút nào.”

“A…” Tiểu Khê đột ngột ôm bụng, vẻ mặt đau đớn quỵ xuống.

“Tiểu Khê?” Tôi cuống cuồng muốn chạy lại xem cô ấy, nhưng bị Chu Vĩnh giữ chặt lại.

“Em uống với anh ly này xong là anh cho các em đi ngay. Tiểu Triệt, em biết mà,” Chu Vĩnh trầm giọng, “Anh đây vốn trọng sĩ diện. Hôm nay em nể mặt anh trước đám anh em này, anh nhất định giữ lời.”

“Tiểu Triệt…” Trên mặt Tiểu Khê, mồ hôi vã ra như tắm.

Tôi nhìn Tiểu Khê, cắn chặt môi: “Chu tổng, nếu tôi làm theo lời anh uống hết ly rượu này, anh lập tức để chúng tôi đi, đúng không?”

“Nhất ngôn cửu đỉnh.” Hắn đáp.

Tôi hít một hơi sâu, cởi chiếc áo len ra ném xuống đất.

“Chu tổng, mời anh.”

“Chà,” một gã huýt sáo, “Dáng người đúng là cực phẩm.”

“Đừng có quậy,” Chu Vĩnh cúi đầu gõ vài chữ vào điện thoại, liếc gã kia một cái, “Chỗ của lão tử là làm ăn đàng hoàng.”

Tôi nén cơn buồn nôn khi bàn tay hắn mơn trớn trên người mình, chỉ mong hắn uống xong thật nhanh ly rượu này.

Đúng lúc đó, cửa phòng đột ngột mở toang.

“Tiểu Triệt!”

Nghe thấy giọng nói đó, tôi chết lặng.

Lư Thanh Thanh hớt hải chạy vào với vẻ mặt đầy lo lắng: “Các người là ai? Buông em gái tôi ra!”

“Em gái?” Chu Vĩnh nhìn chị ta, rồi lại nhìn tôi, “Ồ, Tiểu Triệt, em còn có chị em sinh đôi cơ à?”

“Các người mau thả con bé ra.”

“Này cô em, nói thế là không đúng rồi,” gã đàn ông bên cạnh lên tiếng, “Mắt nào cô thấy chúng tôi ép buộc nó hả? Nó tự nguyện uống rượu với Chu tổng nhà chúng tôi đấy chứ. Cái đùi kia không phải nó tự ngồi lên sao? Áo không phải nó tự cởi à?”

“Tự nguyện?” Lư Thanh Thanh ngẩn ra, rồi ra vẻ thất vọng tràn trề: “Tiểu Triệt, em… chẳng phải em đã hứa với tôi là không làm những việc này nữa rồi sao?”

Tôi không trả lời chị ta.

Ánh mắt tôi, từ đầu đến cuối, chỉ dán chặt vào một người duy nhất.

Lục Trạm đang đứng đó ngay cửa, nhìn khung cảnh này với ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!