Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

PHỤ HOÀNG TA LÀ NGƯỜI XUYÊN KHÔNG – CHƯƠNG 13: END

19

Ngày đăng cơ, ta đầu đội miện quán, mình khoác huyền y, từng bước tiến lên bảo tọa.

Bốn bề quần thần quỳ lạy, tiếng tụng ca vang vọng không dứt.

Sau khi tế bái tổ tiên và hoàn tất các điển lễ, ta chậm rãi rảo bước về phía hậu cung.

Đỗ Quý phi đang làm loạn đòi gặp ta, ta thản nhiên dẫn theo Hoa Doanh đi tới.

Bà ta vừa thấy ta liền mắng nhiếc là quân loạn thần tặc tử.

“Người đó là phụ hoàng ngươi!”

“Thì đã sao?” Ta không nhịn được mà bật cười.

“Quý phi nên thấy may mắn vì ta không muốn làm bại hoại thanh danh của phụ hoàng ta trước kia, nếu không, giờ đây danh tiếng của người e là không mấy tốt đẹp đâu.”

“Ngươi đã biết rõ mà còn đối xử với phụ hoàng như thế, quả thực là cầm thú không bằng!”

“Quý phi à, ơn sinh thành không bằng công dưỡng dục, kẻ chỉ biết sinh mà không biết dưỡng mới gọi là cầm thú không bằng.”

Bà ta nghẹn lời, hằn học im lặng.

Đỗ Tuyết Phù gạt bà ta ra một bên, hướng về phía Hoa Doanh sau lưng ta cầu cứu: “Hoa Doanh, ta biết ngươi là kẻ có bản lĩnh, cầu xin ngươi xem tình nghĩa chủ tớ bấy lâu, nói giúp vài câu với Bệ hạ, thả ta ra.”

Nàng ta dập đầu “bôm bốp”, nhưng lại bị Hoa Doanh một cước đá văng, hệt như cái cách nàng ta từng đạp đổ vô số cung nữ trước kia.

Nàng ta kinh ngạc tột độ, gương mặt vặn vẹo nhưng nhanh chóng thu liễm lại, biến thành vẻ nịnh bợ.

Hoa Doanh nhìn chằm chằm Đỗ Quý phi, lạnh lùng nói: “Năm đó tại cửa nách, nương nương đã đẩy ngã Bệ hạ, còn thuận tay giết chết một tiểu cung nữ. Nương nương có còn nhớ tên tiểu cung nữ đó không?”

Đỗ Quý phi rõ ràng chẳng còn ấn tượng gì, bà ta lạnh nhạt: “Một con tiện tì mà thôi, chết thì chết rồi.”

Hoa Doanh cười trong uất nghẹn: “Thưa nương nương cao quý, Đỗ gia chính là bị những con ‘tiện tì’ chúng tôi ở phía sau đẩy thêm một tay mới dẫn đến thảm cảnh diệt tộc đấy.”

“Là… ngươi?” Đỗ Quý phi sực tỉnh.

Đôi mắt bà ta chuyển từ chấn kinh sang không thể tin nổi, rồi lại biến thành căm hận đến mức muốn giết chết Hoa Doanh.

Bà ta chắc chắn đã nghĩ thông suốt rồi.

Nghĩ thông suốt tại sao Đỗ Tuyết Phù lại vô duyên vô cớ lên giường với phụ hoàng, tại sao bản thân lại bị đuổi ra khỏi cung mà mãi không thấy phụ hoàng đến đón, tại sao phụ hoàng rõ ràng yêu bà ta nhưng vẫn một lần nữa dây dưa với Đỗ Tuyết Phù.

Thậm chí, lùi xa hơn nữa, vụ ám sát tại tiệc cập kê e là cũng có uẩn khúc.

Rồi vụ ám sát kỳ lạ trên đường từ Đỗ gia trở về cung, đám thị vệ bị tra tấn dã man ngay trước mặt bà ta, cho đến màn hãm hại của Đỗ Tuyết Phù và cái thai của nàng ta…

Từng vòng âm mưu kế sách đã khiến hai kẻ tình nhân vốn khăng khít nảy sinh rạn nứt, ngờ vực.

Cuối cùng, họ lợi dụng lẫn nhau và cùng thua trắng tay.

Bà ta phẫn nộ lao về phía ta.

“Là ngươi, chính là các ngươi! Tại sao phải hại ta? Tại sao? Ta chỉ muốn Tiêu lang của ta quay về thôi, có gì sai sao? Có gì sai cơ chứ?”

Mấy bà ma ma lập tức đè chặt lấy Đỗ Quý phi đang phát điên, bà ta trừng mắt nhìn chúng ta, gương mặt đầy vẻ điên dại.

Ta thản nhiên đáp: “Ngươi xem, đó chính là sự khác biệt giữa chúng ta. Trong mắt ngươi chỉ có phụ hoàng, còn trong mắt ta, ngoài phụ hoàng ra còn có bách tính lê dân. Thứ ngươi thực sự yêu là phụ hoàng, hay là sự tiện lợi từ quyền thế của người mang lại, ngươi cứ dùng cả đời này mà ngẫm nghĩ.”

Ta xoay người rời đi.

Hoa Doanh lạnh lùng bồi thêm một câu: “Nương nương, người có cả đời này để ghi nhớ tên của một nhân vật nhỏ bé như tỷ tỷ tôi. Tỷ ấy tên là Hoa Chi.”

Hương hoa doanh mãn chi – Hoa Chi. (Hương hoa đầy cành).

Nàng ấy theo sát bước chân ta, cùng nhau bước vào ánh nắng mai chan hòa.

Sau lưng truyền đến giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Đỗ Quý phi: “Ta sẽ không để ngươi toại nguyện đâu. Nữ tử Đỗ gia thà chết chứ không chịu sống nhục trên đời.”

“Không, cô cô, con muốn sống, cầu xin người bảo họ thả con ra, cầu xin người… Á…”

Đỗ Quý phi dứt khoát vặn gãy cổ nàng ta.

Đỗ Tuyết Phù đổ rụp xuống đất, chết không nhắm mắt.

Một lát sau, chỉ còn một cái xác nằm lại trong cung Phượng Loan hoa lệ, từ đây, một lãnh cung mới chính thức ra đời.

Phụ hoàng nghe tin dữ thì cổ họng phát ra tiếng “hộc hộc”, đôi mắt trợn ngược, hơi thở không thông rồi ngất lịm đi.

Vô số thái y túc trực trong tẩm cung, từng bát thuốc đổ xuống nhưng phụ hoàng vẫn cứ trong tình trạng nửa sống nửa chết.

Ta canh giữ ngoài điện.

Bỗng nhiên, trên trời xuất hiện một dải mây ngũ sắc bao phủ không trung.

Như có linh cảm, ta vội vàng chạy đến bên giường, liền thấy nam nhân tiều tụy ấy từ từ mở mắt.

Ánh mắt người mông lung trong thoáng chốc, rồi dịu dàng dừng lại trên người ta.

“Hóa ra là… Vinh Hoa của ta… Con đã lớn thế này rồi, thật tốt, thật tốt quá… Cuối cùng con cũng đã trở thành một đại… rồi…”

Giọng nói của người lịm dần cùng bàn tay buông thõng xuống giường.

Ta kinh hoàng hét lên, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Ngự y ra sức cứu chữa.

Mẫu hậu vội vã chạy đến, nhưng chỉ còn thấy một cái xác lạnh lẽo.

Những giọt nước mắt nhẫn nhịn bao năm của người bỗng chốc vỡ òa như đê vỡ.

Các đại thần vừa chạy tới thì ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu vì sao một mẫu hậu và một công chúa vốn lạnh lùng vô cảm bấy lâu giờ lại đau đớn tuyệt vọng đến thế.

Chỉ có những vị lão thần từng bị bãi quan là dường như thấu hiểu điều gì, đôi mắt họ cũng đỏ hoe.

Thế sự thăng trầm, nỗi bi thương lấp đầy lồng ngực.

Người duy nhất có thể cùng ta tâm sự chuyện thê lương ấy, chung quy đã vĩnh viễn không còn nữa rồi.

20

Năm đầu tiên sau ngày giỗ của phụ hoàng, ta ra khỏi cung bái tế.

Khi tới nơi, một đôi mẫu tử đã nắm tay nhau đứng chờ ngoài lăng viên.

Lý tài nhân của ngày xưa, giờ là Lý Đinh Lan dắt tay nhi tử vẫy chào ta từ xa.

Tiêu Thiệu, nay đã đổi tên thành Lý Thiệu, chạy băng băng tới nhào vào lòng ta, cất giọng ngọt ngào: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ!”

Ta ôm lấy đệ ấy, nhìn về phía Hà tiên sinh đứng cách đó không xa.

Ánh mắt Hà tiên sinh nhìn Lý Đinh Lan vô cùng dịu dàng, khiến nàng khẽ đỏ mặt, né tránh đầy ngượng ngùng.

Lý Thiệu ghé tai ta thì thầm: “Đệ muốn Hà tiên sinh làm cha đệ, nhưng nương không chịu, nói phải thủ tiết cho cha ba năm. Mà cha có gì tốt đâu cơ chứ, đệ chẳng hiểu nổi.”

Cái thằng bé tội nghiệp này, nó chưa từng được hưởng một ngày yêu thương nào từ người cha xuyên không kia, nên không biết người tốt đến nhường nào.

Nhưng ta thì nhớ, ta sẽ nhớ cả đời.

Ta cười bảo: “Vậy thì đệ phải chăm chỉ học hành vào. Nếu đệ không học tốt, mẫu thân đệ sẽ nghĩ tiên sinh không có bản lĩnh mà đuổi người đi đấy…”

Lý Thiệu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Ta thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm ơn Tống Uyển Hi trong lòng.

Nàng quả không hổ danh là một thầy thuốc thiên bẩm.

Năm xưa sư phụ nàng nghiên cứu ra thuốc giả chết nhưng phải gây tổn thương cho cơ thể mới có thể thoát thân.

Còn thuốc nàng chế ra lại chẳng hề có tác dụng phụ, Lý Thiệu bây giờ hoàn toàn khỏe mạnh.

Bái tế xong xuôi, chúng ta chào từ biệt.

Mỗi người đi trên một con đường khác nhau.

Phía trước là kinh thành, là giang sơn rộng lớn đang chờ ta cai trị.

Ta lên ngựa, quất roi thúc ngựa lao về phía đó.

Ta không cầu công đức nghìn thu, chỉ cầu bách tính sống dưới thời đại của ta, ngay lúc này, có thể sống thật tốt, thật bình an…

21

Năm Khôn Nguyên thứ ba, Nữ đế thiết lập chế độ nữ quan trong cung.

Nữ quan sau khi nhậm chức đủ ba năm, những người ưu tú sẽ được cân nhắc luân chuyển về các địa phương để chính thức làm quan cai trị.

Thuở ban đầu, chế độ này vấp phải sự phản đối kịch liệt.

Thế nhưng, nhiều năm sau đó, chính những nữ quan ấy đã dùng bản lĩnh thực sự để tạo nên những chính tích lẫy lừng, từng bước thăng tiến trở lại kinh thành.

Trong số họ đã xuất hiện không ít bậc năng thần can trường, được hậu thế hết lời ca tụng.

Cũng chính vì nữ tử nay đã có thể làm quan, có thể chấn hưng gia nghiệp, nên số người gửi con gái đi học chữ ngày một đông đảo.

Năm Khôn Nguyên thứ năm, tiệm thuốc họ Tống nghiên cứu ra phương thuốc đặc trị phong hàn, cứu sống vô số sinh mạng.

Gia chủ họ Tống là Tống Uyển Hi được dân chúng tôn xưng là “Bồ Tát sống”.

Triều đình ban thưởng, phong nàng làm Nhân Nghĩa Hầu, trở thành vị nữ Hầu tước đầu tiên của hoàng triều.

Hành động này đã nâng cao vị thế của nữ giới lên một tầm cao mới.

Nữ đế đặc biệt ban chỉ dụ: Phàm là người có tài năng trong nhân gian, bất luận là nam hay nữ, một khi được thẩm định chuẩn xác đều có thể nhận được sự trọng thưởng của triều đình…

Năm Khôn Nguyên thứ sáu, Nữ đế cho hưng kiến bia Hình Pháp ở khắp nơi.

Luật pháp được khắc rõ trên bia đá, đồng thời mệnh lệnh cho người truyền bá rộng rãi trong dân chúng.

Khi dân chúng đã am tường luật pháp, họ dùng đó làm vũ khí để phản bác lại cường quyền.

Đám quyền quý vì thế mà phải thu liễm phần nào, phong khí trong nhân gian đổi mới hoàn toàn.

Năm Khôn Nguyên thứ chín…

Sau này, rất lâu sau này, người đời gọi giai đoạn này là “Khôn Nguyên Thịnh Thế”…

(HOÀN TOÀN VĂN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!