Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

PHỤ HOÀNG TA LÀ NGƯỜI XUYÊN KHÔNG – CHƯƠNG 11

17

Đỗ Quý phi có được thuốc giải nên đối với ta cũng khoan dung hơn nhiều.

Ta đã có thể tự do ra vào cung cấm.

Ta tra cứu lịch trực của Lục Ngọc Chương, nắm rõ hành trình của hắn, thế là thường xuyên bảo hắn dẫn ta ra ngoài chơi.

Thế là, tại những nơi mà nam chính đi qua, luôn xảy ra đủ loại “ngoài ý muốn”.

Chúng ta gặp vị Hầu gia bị kẻ xấu ám toán, Lục Ngọc Chương cứu người, nhưng người nhận lời cảm tạ lại là ta.

“Đa tạ công chúa cứu giúp, vi thần vô cùng cảm kích. Miếng ngọc bội này xin công chúa nhận cho, nếu có việc cần, người cứ tới tìm vi thần.”

Ta tự nhiên đáp lễ, thản nhiên nhận lấy tín vật của đối phương.

Dọc đường gặp vị Tiểu tướng quân bị trúng độc, Lục Ngọc Chương phụ trách dẫn dụ kẻ địch, ta lấy viên thuốc giải độc do Tống Uyển Hi chế ra nhét vào miệng hắn.

Khi hắn mở mắt ra, người đầu tiên hắn thấy là ta, hắn liền nở một nụ cười cảm kích vô ngần.

Tốt lắm, ơn cứu mạng của nam phụ thâm tình, chắc hắn sẽ không vong ơn bội nghĩa chứ?

Sau đó, chúng ta còn gặp được Vương tử dị quốc, người mà đáng lẽ sẽ kết nghĩa huynh đệ với Lục Ngọc Chương.

Nhưng ngay khi phát hiện thân phận của hắn, ta lập tức lệnh cho Lục Ngọc Chương bắt giữ, tống vào đại lao của Đại Lý Tự.

Ta lại thuyết phục phụ hoàng cho người mang họa chân dung của vị Vương tử này đi đổi lấy vô số tiền bạc và lợi lộc từ quốc mẫu của hắn.

Chuyện này bỗng chốc trở thành một trong số ít những công trạng đáng khen ngợi nhất trong thời gian trị vì của phụ hoàng.

Khi Vương tử được thả, hắn nhìn Lục Ngọc Chương với ánh mắt hằn học, hận không thể băm vằn hắn ra.

Ta trốn trong đám đông, lặng lẽ giả chết.

Ơn thì ta hưởng, oán thì Lục Ngọc Chương gánh, còn gì tuyệt vời hơn thế nữa?

Lục Ngọc Chương bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai.

Bởi vì vết thương trên người hắn ngày càng nhiều, mà lời cảm ơn nhận được thì ít, trái lại thù hằn thì không thiếu.

Hắn nhìn ta bằng ánh mắt kỳ lạ, u uất nói: “Vi thần cứ cảm thấy điện hạ có chuyện giấu giếm ta.”

Thực ra hắn muốn nói là: “Đi cùng điện hạ hình như đen đủi lắm đúng không?”

Chậc!

Hắn đâu có biết mình là nam chính, những thứ này vốn dĩ đều là cơ duyên của hắn cả đấy.

Cứu đại thần, có ơn với tướng quân, giao hảo với Vương tử ngoại quốc, lại còn có một vị hôn thê là đệ tử Y thánh, đó chính là cái nền móng giúp hắn xưng bá trong kịch bản cũ.

Nhưng giờ đây, tất cả đều tan thành mây khói.

Trách ai được?

Chỉ có thể trách cái thế đạo này thôi.

Suy cho cùng, khi ở cạnh kẻ bề trên, kẻ dưới có làm bao nhiêu đi nữa thì công lao cũng đều thuộc về kẻ ngồi cao.

Những gì ta làm, chẳng qua chỉ là đứng cạnh hắn mà thôi, chỉ có thế.

Dựa vào những ân đức tích góp được, ta thuận lợi mời được Hà tiên sinh danh tiếng thiên hạ về làm Thái phó cho Tiêu Thiệu.

Phụ hoàng nghe tin thì đại hỷ, bởi lẽ đây vốn là bậc trí giả mà trước đây ngay cả người cũng chẳng mời nổi.

Người bắt đầu coi trọng Tiêu Thiệu hơn hẳn.

Đỗ Tuyết Phù cuống cuồng, nàng ta nổi trận lôi đình trong cung, đánh mắng mấy cung nữ, ngay cả Hoa Doanh cũng bị ăn đòn.

Ngày rằm tháng Bảy, trời đổ mưa. Hoa Doanh cầm ô đứng thẫn thờ nơi góc cửa nách, ngay cả khi ta đã đứng sau lưng, nàng ta cũng chẳng hề hay biết.

Ta mở cánh cửa nách, đứng trên lối đi giữa các cung điện.

Năm đó, chỉ cách nhau một bức tường, phụ hoàng ngã bên này, Hoa Chi ngã bên kia.

Sau gáy phụ hoàng chảy máu, trên trán Hoa Chi cũng đầy máu.

Đều đỏ rực như nhau.

Màu đỏ ấy trải qua mười mấy năm vẫn chưa hề phai nhạt.

Bởi vì, chúng ta đều ghi nhớ.

Sau phút mặc niệm, chúng ta ai đi đường nấy.

Khoảnh khắc lướt qua nhau, Hoa Doanh nói nhỏ: “Đỗ Tuyết Phù động thủ rồi.”

“Ngươi có đau không?” Ta hỏi.

Hoa Doanh ngẩn người, rồi mỉm cười: “Không đau, nô tì vui lắm.”

“Ngươi bảo trọng!”

Ba ngày sau, trong dược thiện của Đỗ Quý phi lại phát hiện có thuốc triệt tự.

Bà ta khóc rống lên chất vấn phụ hoàng: “Bệ hạ, tại sao huynh trưởng vẫn không chịu tha cho thiếp? Năm xưa vì Đỗ gia, thiếp tự nguyện uống thuốc tuyệt tự, khó khăn lắm mới có chút chuyển biến, vậy mà giờ đây vì nữ nhi của mình, ông ấy lại muốn hại thiếp một lần nữa. Chẳng lẽ thiếp chỉ còn con đường chết thôi sao?”

Phụ hoàng xót xa tột độ, hạ lệnh cấm túc Đỗ Tuyết Phù, còn mượn một chuyện nhỏ để trừng phạt mấy người chi phụ nhà họ Đỗ.

Đỗ Tử Quốc vội vã vào cung thỉnh tội.

Sau khi thỉnh tội xong, lão đến bái kiến Đỗ Quý phi, âm hiểm nói: “Không có Đỗ gia chống lưng, ngươi chẳng là cái thá gì cả. Ngươi tưởng lật đổ được Đỗ gia thì ngươi sẽ có ngày lành sao?”

Đây chính là chính thức xé rách mặt nhau.

Đỗ Quý phi nhìn người huynh trưởng vô cùng xa lạ trước mắt, vẻ mặt không cảm xúc đáp: “Ngươi làm mùng một thì tôi làm mười rằm thôi. Ta chẳng rộng lượng đến mức lấy đức báo oán đâu.”

Đỗ Tử Quốc phất tay áo bỏ đi.

Thế nhưng, lão vừa ra khỏi cung đã bị Lục Ngọc Chương bắt giữ ngay tại chỗ.

Lão quát mắng ầm ĩ: “Đồ con nít ranh, lão phu có công phò tá, ngươi dám bắt ta? Đợi lão phu tấu lên Bệ hạ, nhất định phải giết chết quân hèn hạ nhà ngươi để giải hận.”

Lục Ngọc Chương mặt không đổi sắc đọc thánh chỉ.

Thánh chỉ nói rõ: Đỗ Tử Quốc tham nhũng khiến Hoàng từ nhà thờ tổ hoàng gia xây ở Tuy Dương bị đổ sập. Nơi sụp đổ lộ ra một tấm bài vị lớn, trên viết: “Họa mộc thổ, hại ngàn dặm, máu lê dân, trời không dung.”

Tuy Dương là nơi khởi nghiệp của tổ tiên họ Tiêu, nên Hoàng gia từ đường có hai nơi, một ở kinh thành, một ở Tuy Dương.

Đỗ Tử Quốc lĩnh mệnh tu sửa Hoàng từ mà để nó sụp đổ, cái tội này nói là làm lung lay căn cơ triều đại cũng không quá lời.

Trong thánh chỉ còn nhắc đến một việc khác: Sông Liên lại vỡ đê.

Lần trước sông Liên vỡ đê là do Đỗ Tử Quốc tham ô, phụ hoàng xuyên không muốn trừng phạt nặng lão, Đỗ Quý phi đã liều chết đẩy ngã phụ hoàng khiến lão thoát nạn.

Lần đó phụ hoàng hiện tại đã nương tay, cấp thêm ngân sách cho lão tu sửa lại đê điều.

Nhưng quan tham vẫn hoàn quan tham, tiền qua tay mà không đớp thì lão sống không nổi.

Thế là sau năm năm, sông Liên lại vỡ đê.

Lần này, từ lòng sông cuộn trào lên một tảng đá lớn, trên khắc: “Họ Đỗ không chết, sông Liên không yên.”

Hai sự việc cùng ập đến, đến ông trời cũng không cứu nổi Đỗ Tử Quốc.

Gia tộc họ Đỗ đang lúc như lửa đun dầu bỗng chốc sụp đổ.

Toàn tộc bị tịch thu tài sản, cửu tộc kẻ bị chém đầu, người bị lưu đày.

Đỗ Quý phi nghe tin thì mất hồn mất vía.

“Ta không muốn như vậy, ta không hề muốn thế… cha… nương… ca ca…”

Bà ta định xông ra ngoài cung nhưng bị thị vệ chặn lại.

Bà ta lại lao về phía Ngự thư phòng, quỳ ngoài cửa khóc lóc thảm thiết: “Bệ hạ, người chẳng phải nói chỉ phạt ca ca thiếp thôi sao? Tại sao lại diệt cả tộc thiếp, tại sao?”

Tiếng khóc của bà ta vô cùng thê lương.

Phụ hoàng ở trong thư phòng lâm vào cảnh lúng túng khó xử, bởi trong đó còn có hàng chục vị đại thần đang quỳ.

Đỗ Quý phi trách nhầm phụ hoàng rồi.

Phụ hoàng không muốn giết Đỗ Tử Quốc.

Nhưng hàng chục vị đại thần này đã hợp sức cùng tông thất hoàng tộc dùng tông pháp để ép phụ hoàng.

Nếu người nhất quyết làm theo ý mình, thì hôm nay không phải chết mấy chục đại thần thì cũng là lập tân quân.

Nơi sụp đổ là Hoàng từ kia mà!

Nếu là bất kỳ nơi nào khác, Đỗ Tử Quốc có lẽ đã thoát được một kiếp.

Các đại thần đã sắt đá quyết tâm, sợ phụ hoàng mềm lòng bị Đỗ Quý phi mê hoặc, nên đã quỳ lì trong Ngự thư phòng suốt một ngày trời.

Cho đến khi toàn môn nhà họ Đỗ bị hành hình xong xuôi, mọi người mới lục tục kéo nhau đi ra.

Đỗ Quý phi đẩy ngã thị vệ xông vào Ngự thư phòng, chỉ thấy phụ hoàng rũ rượi trên long ỷ, hoang mang như kẻ không nhà.

“Tử Quốc… mất rồi.”

Phụ hoàng khóc nấc lên thành tiếng.

Đỗ Quý phi đã thất vọng đến tột cùng, bà ta giáng một cái tát nảy lửa vào mặt phụ hoàng.

“Khóc, người chỉ biết có khóc! Năm xưa người không đấu lại Thái hậu, không đấu lại đại thần, giờ đây cũng chẳng bảo vệ nổi nhà ta. Cái vẻ nhu nhược hèn nhát này của người có chỗ nào giống một vị hoàng đế cơ chứ? Tại sao ta lại nhìn trúng người, tại sao?”

Chẳng ai có câu trả lời.

Lúc yêu thì yêu đến cuồng dại, khi hận lại hận thấu xương tủy.

Hai người từ đôi lứa yêu đương nồng thắm trở thành một cặp oan gia ngõ hẹp cũng chỉ mất vài năm ngắn ngủi.

Đúng lúc này, Đức công công loạng choạng xông vào: “Bệ hạ, Tuyết phi nương nương sẩy thai rồi…”

“Cái gì?” Phụ hoàng kinh hãi, một ngụm máu tươi phun ra.

Đỗ Quý phi bị dọa cho giật mình, dưới chân bà ta cũng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!