Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Người khác có lẽ không biết Trúc Sơn tiên sinh là ai, nhưng ta vốn am hiểu kịch bản nên biết rõ: phụ hoàng, Đỗ Quý phi và Đỗ Tử Quốc thời trẻ từng tự đặt cho mình những nhã hiệu riêng.
Nhã hiệu của Đỗ Tử Quốc chính là Trúc Sơn tiên sinh.
Ngoài ba người họ ra, thực sự không ai biết đến danh xưng này.
Giờ đây, danh xưng ấy thốt ra từ miệng một tên thích khách, đối với Đỗ Quý phi mà nói, chẳng khác nào một đòn chí tử.
Điều đó có nghĩa là, bà ta đã bị họ Đỗ vứt bỏ.
Huynh trưởng bà ta đã đặt cược vào chính nhi nữ ruột của mình, dù sao Đỗ Tuyết Phù cũng trẻ trung hơn, mơn mởn hơn và lại đang mang long thai.
Một Đỗ Nguyệt Như đã già nua héo úa, không thể sinh con, cả đời cũng chẳng thể lên ngôi Hoàng hậu, đối với nhà họ Đỗ mà nói, đã hết giá trị lợi dụng rồi.
Đỗ Quý phi thẫn thờ rơi lệ.
Ta và Tống Uyển Hi cưỡi ngựa bên ngoài, để bà ta được yên tĩnh một mình trong xe.
Lúc bước xuống xe, bà ta đã lấy lại vẻ bình thản, mượn cung nữ chải đầu của ta để trang điểm lại thật lộng lẫy.
Ngay sau đó, chẳng màng đến vết thương đau đớn trên tay, bà ta túm lấy vạt váy, chạy băng băng về phía cung điện của phụ hoàng như một con chim yến nhỏ bay về rừng.
Bà ta nồng nhiệt ôm chầm lấy phụ hoàng, nức nở kể về nỗi nhớ nhung da diết, rồi lập tức… ngất lịm đi.
Cú ngất này khiến thái y tra ra được một sự thật: Quý phi nương nương đã bị trúng độc, loại độc này nếu chỉ cần uống thêm vài ngày nữa, e là hương tiêu ngọc nát.
Phụ hoàng chấn động, nổi trận lôi đình.
Họ Đỗ gặp hạn.
Đỗ Tuyết Phù bị phạt.
Còn ta và Tống Uyển Hi đều được phụ hoàng ban thưởng.
Ngươi xem, nữ nhân một khi không còn vướng bận tình ái, đầu óc sẽ trở nên sáng suốt lạ thường, quả là một chuyện tốt.
Nhưng nam nhân một khi xem nhẹ tình ái, lại sinh ra thói thích dây dưa với nhiều nữ nhân, đó lại là một chuyện xấu.
Tống Uyển Hi hiện tại đang gặp nguy hiểm.
Ta vốn định giữ nàng bên mình một năm, nhưng lúc này, phải nhân lúc phụ hoàng còn đang dồn hết sự chú ý vào Đỗ Quý phi, nhanh chóng đưa nàng ra khỏi cung.
15
Đêm cuối cùng trước khi tiễn nàng đi, ta và nàng gác lại thân phận, ngồi trên mái nhà dưới bầu trời đêm mịt mùng, cùng nâng chén tâm tình.
Nàng nói: “Công chúa, người là một người tốt. Trước đây ta vốn có định kiến với người, cứ ngỡ mọi bậc quyền quý đều coi mạng người như cỏ rác, nhưng người thì khác. Người có tuệ nhãn nhìn xa trông rộng, có thể thấu thị tương lai. Ta chưa từng thấy nữ tử nào quả cảm và thông tuệ như người. Ta rất xin lỗi vì đã từng có những suy nghĩ không hay về người.”
Lòng ta tràn ngập niềm vui, ha hả cười lớn: “Đó không phải lỗi của cô nương, là lỗi của thế đạo này. Phần lớn quý nhân trên đời thực sự đúng như cô nương nói, xem thường mạng người, coi rẻ quốc pháp. Cô nương là thầy thuốc, chắc hẳn đã chứng kiến quá nhiều sự bất công, nhưng rồi sẽ có một ngày, ta sẽ thay đổi tất cả những điều đó.”
“Thay đổi thế nào?” Đôi mắt nàng sáng rực lên.
Ta nhấp một ngụm rượu: “Khiến cho ai ai cũng đều trở thành Tống Uyển Hi.”
“Ai ai cũng trở thành Tống Uyển Hi…” Nàng lẩm bẩm tự nhủ.
Tống Uyển Hi từ nhỏ mồ côi khổ cực, nhưng may mắn gặp được Y thánh, được ông nhặt về nuôi nấng như con gái ruột. Nàng có khí tiết, có trí tuệ, có năng lực và cả thủ đoạn.
Nếu một ngày nào đó, nữ tử trong thiên hạ đều như Tống Uyển Hi, vậy thì thiên hạ này mới thực là nơi có công lý.
Ta lại chỉ về phía những cung điện nguy nga tráng lệ cho nàng xem.
Nơi ta chỉ, chính là cung Phượng Loan của Đỗ Quý phi và điện Hành Chỉ của Đỗ Tuyết Phù.
“Cô nương nhìn xem, ở đó cô nương thấy gì?”
Tống Uyển Hi suy nghĩ một chút, ngập ngừng đáp: “Hai nữ tử được sủng ái nhất thiên hạ?”
Ta bật cười: “Nếu là được sủng ái nhất, sao lại có tận hai người được? Thế gian gọi nơi đó là ‘Ôn nhu hương’, nhưng đao quang kiếm ảnh nơi ấy chẳng hề kém cạnh bất kỳ chiến trường nào. Để làm gì chứ? Vì trâm vàng vòng ngọc? Hay vì lụa là gấm vóc? Trâm cài đầy đầu cũng chỉ được mười mấy chiếc, lụa là quý giá đến mấy cũng chỉ khoác được một bộ trên người.
Rõ ràng họ cũng có tư tưởng, có chủ kiến, thơm tho mềm mại, là hai con người sống bằng xương bằng thịt.
Thế mà những gì họ có thể làm chỉ là tranh giành sự sủng ái của một nam nhân, mà sự sủng ái đó ngoài những vật ngoài thân ra thì chẳng mang lại gì khác.
Họ tranh tới tranh lui, dù có ngồi lên vị trí cao nhất cũng chỉ có thể cả đời thủ tiết trong bốn bức tường cung cấm này.
Kẻ thực sự hưởng thụ vinh quang tột đỉnh nhờ họ lại là phụ thân, đại ca, con cháu của họ, thực chất chẳng liên quan gì đến họ cả.
Thế nhưng một khi gia tộc lụi bại, người đầu tiên chịu vạ lây lại chính là họ.”
“Cô nương lại nhìn chỗ kia xem.”
Lần này, ta chỉ về hướng Lãnh cung.
“Cô nương có biết nơi đó đã từng giam giữ bao nhiêu phi tần thất sủng không? Cấm cung này xây dựng hơn trăm năm, nơi đó đã nhốt hơn hai trăm vị phi tử. Kẻ thực sự phạm lỗi không tới ba phần mười, phần lớn là bị gia tộc liên lụy mà bị tống vào đó. Vinh hoa phú quý thì nam nhân hưởng, nhưng bị mắng là ‘yêu phi’, là ‘tai họa’ lại là họ. Đáng sợ hơn là ngay cả chính họ cũng nghĩ như vậy. Rõ ràng không nên như thế!”
Tống Uyển Hi im lặng: “Điện hạ… ta chưa từng nghĩ tới những vấn đề này.”
Ta nhìn lên bầu trời sao xa xăm, thản nhiên nói: “Cô nương nên suy nghĩ kỹ đi, Tống Uyển Hi. Cô nương phải nghĩ xem tương lai của mình là muốn làm một vị Y thánh tiếp theo, hay làm phu nhân của một ai đó. Nếu cô nương làm phu nhân của người ta, vậy thì sau này mọi công trạng hiển hách của cô nương đều thuộc về phu quân của cô nương hết.
Người đời nhắc đến cô nương sẽ không nói Tống Uyển Hi thế này thế nọ, mà sẽ nói phu nhân nhà ai đó vô cùng lợi hại. Tên họ của cô nương sẽ bị xóa nhòa, tiếng nói, dung mạo và lai lịch của cô nương cũng biến mất, chỉ có thể được nhắc đến trong kẽ hở của một cuốn y thư nào đó là ‘tộc Tống thị’. Nếu cô nương giỏi giang hơn nữa, chế ra một phương thuốc lưu danh bách thế, thì cô nương đoán xem, phương thuốc đó sẽ được đặt theo tên ai? Là Tống Uyển Hi cô nương, hay là một nam nhân nào đó?”
Ta đứng dậy, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy bi mẫn.
Đuôi mắt nàng hơi đỏ, nàng đã hiểu lời ta nói.
“Công chúa, nữ tử không còn lối thoát nào sao?”
“Có đấy, tương lai nhất định sẽ có. Nhưng hiện tại, Tống Uyển Hi, nàng phải giữ cho đôi mắt mình thật sáng suốt. Đừng để chút ân huệ nhỏ nhặt làm lung lạc, đừng để vật ngoài thân khiến bản thân mê muội. Thứ dùng để đo lường giá trị của một đời người chưa bao giờ là những thứ hữu hình, mà là những điều vô hình kia kìa: thời gian, tâm sức, tình yêu và lòng tin. Đó mới là những thứ chân thật nhất, vĩnh viễn không bao giờ tiêu tan theo năm tháng.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨