Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
11
Sau khi Đỗ Tuyết Phù nhập cung, ta đã đón Tiêu Thiệu về cung của mình.
Đức công công đích thân đưa đệ ấy sang.
Ta mời lão uống một chén trà, lão cười híp mí đón lấy, hiếm khi được thả lỏng mà nhấp một ngụm.
“Lần cuối cùng lão nô được uống trà ở chỗ công chúa cũng đã vài năm trước rồi.”
“Năm năm.”
Khi ấy, phụ hoàng xuyên không vẫn còn đây.
Người thường lui tới chỗ mẫu hậu sau giờ bãi triều để cùng ngồi đàm đạo.
Lúc đó ta mới vừa học trà đạo, chăm chú rửa tay pha trà, rót cho họ một chén, rồi tiện tay đưa cho Đức công công một chén.
Đức công công khi ấy cười đến híp cả mắt: “Lão nô cũng được hưởng phúc theo Bệ hạ rồi.”
Lúc đó vui biết bao nhiêu.
Giờ đây trà nghệ của ta đã tinh thông, nhưng người thưởng trà năm cũ đã chẳng còn nữa.
Đức công công nhìn lên bầu trời đông nhợt nhạt, nơi khóe mắt lấp lánh những vệt sáng nhỏ nhoi.
Lão nói: “Lão nô hận quá. Ngày hôm ấy, giá như lão nô giữ chặt lấy Bệ hạ thì tốt biết mấy. Tất cả là lỗi của lão nô.”
Cổ họng lão nghẹn đắng, đau đớn nhắm nghiền mắt lại.
Ta nhẹ nhàng vỗ về lưng lão, nhỏ giọng: “Người không có lỗi, người cũng không nên đỡ. Nếu ngày đó người đỡ, có lẽ giờ này người cũng chẳng còn mạng.”
Ta chợt nhớ tới tiểu cung nữ tên Hoa Chi ấy.
Nàng chỉ là một cô bé nhỏ nhắn, nhưng lại linh hoạt, thông tuệ và quả quyết đến thế.
Nếu không phải nàng xả thân cứu mạng, ta cũng chẳng còn sống đến giờ.
Đỗ Quý phi một khi đã dám làm chuyện đó, ắt đã có sự sắp xếp chu toàn.
Về sau, ta đã vô số lần lật lại diễn biến ngày hôm ấy, mới nhìn thấu được một điểm: Đám thị vệ ngày hôm đó đều đã được tuyển chọn kỹ lưỡng.
Chúng trông thì có vẻ như đang khống chế Đỗ Quý phi, nhưng thực chất ánh mắt luôn dán chặt vào phụ hoàng.
Nếu lúc đó phụ hoàng không ngất đi, ta tin rằng chắc chắn sẽ có kẻ tiến lên bồi thêm cho người một đòn nữa.
12
Đỗ Tuyết Phù đã toại nguyện vào cung.
Lúc đầu nàng ta còn biết thu liễm, nhưng sau khi nhận ra khắp cung đình này chỉ có mình mình là phi tần, bản tính hống hách lại trỗi dậy.
Nàng ta tiêu xài hoang phí, sống đời xa hoa trụy lạc, vẻ phô trương còn lấn lướt cả Đỗ Quý phi năm xưa.
Đám cung nữ thái giám phục dịch mình nàng ta mà còn bận rộn hơn cả lúc hầu hạ phi tần toàn hậu cung trước kia.
Khi cung nữ hớt hải chạy về báo tin nàng ta đang “dạy dỗ” Tiêu Thiệu ở ngự uyển, sát ý trong lòng ta không sao kìm nén nổi.
Lũ ngu xuẩn đôi khi thật sự khiến người ta phát phiền.
Ta lao đến ngự uyển.
Đỗ Tuyết Phù đang một tay khệ nệ bê cái bụng, một chân định đạp thẳng vào người Tiêu Thiệu.
“Sau này đi đứng thì mở mắt ra, cái thứ không biết điều, đụng hư ta rồi thì chín cái mạng của ngươi cũng không đền nổi đâu.”
Ta xông tới, dứt khoát kéo Tiêu Thiệu về phía mình.
Cú đạp của Đỗ Tuyết Phù hụt vào không trung, nàng ta thét lên một tiếng suýt nữa thì ngã nhào, cũng may có Hoa Doanh bên cạnh nhanh nhẹn đỡ lấy.
Ngược lại, chính Hoa Doanh bị cái thân hình béo bục của Đỗ Tuyết Phù đè đến mức đỏ rực cả mặt.
“Cái bụng của ta…”
“Bụng không sao, nương nương đừng hoảng.” Hoa Doanh vội vã trấn an.
Ta cười khẩy một tiếng, vung tay tát thẳng một cú nảy lửa, “Chát” một tiếng khiến đầu Đỗ Tuyết Phù vẹo sang một bên.
“Nàng ta là thứ nương nương gì cơ chứ? Trong cái cung này, vị nương nương duy nhất chỉ có Đỗ Quý phi thôi. Đỗ tiểu thư, ngươi tiến cung bấy lâu nay, phụ hoàng đã từng ban cho ngươi phong hiệu gì chưa? Ai cho ngươi cái lá gan dám dạy dỗ hoàng tử?”
“Ngươi dám đánh ta, ta liều chết với ngươi!” Đỗ Tuyết Phù chưa bao giờ chịu uất ức như vậy, định xông lên liều mạng với ta.
Hoa Doanh liều chết ôm chặt lấy nàng ta: “Tiểu thư, cái bụng quan trọng, ngàn vạn lần đừng mắc mưu!”
Đỗ Tuyết Phù dường như sực tỉnh, nàng ta đứng cách xa ta một chút, nghiến răng nghiến lợi: “Khá cho cái thủ đoạn của ngươi, định mưu hại hoàng tự sao? Ta suýt chút nữa thì mắc bẫy rồi, ta nhất định sẽ bẩm báo với Bệ hạ.”
Ta lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối, nhìn nàng ta bằng ánh mắt nửa cười nửa không: “Bẩm báo thì đã sao? Ngươi có gặp được phụ hoàng không? Hơn nữa, dù cái thai này có mất đi thì sao chứ, sẽ có người cảm ơn ta đấy. So với người đó, ngươi trong lòng phụ hoàng chẳng đáng một xu.”
“Ngươi…” Đỗ Tuyết Phù tức đến đỏ gay cả mặt.
Ta cười nhạt, dắt tay Tiêu Thiệu quay người rời đi.
Phía sau lưng, Hoa Doanh vẫn đang ra sức khuyên nhủ Đỗ Tuyết Phù: “Tiểu thư, người phải giữ cái bụng cho kỹ, tức giận cũng vô ích. Chúng ta mau nghĩ cách để Bệ hạ ban phong hiệu đi, phải tranh thủ thời gian, vạn nhất Đỗ Quý phi trở về…”
“Con tiện tì này, cần ngươi dạy ta sao?” Nàng ta giáng cho Hoa Doanh một cái tát.
Hoa Doanh im bặt.
Đêm đó, ta nghe nói trong lúc Hoa Doanh hầu hạ nàng ta rửa chân, nàng ta đã ban phát sự “xin lỗi” từ trên cao xuống: “Lúc đó ta nóng giận mới lỡ tay đánh ngươi một cái, chiếc trâm ngọc này ngươi cầm lấy đi.”
Một chiếc trâm ngọc là có thể xóa sạch cái tát và danh dự bị chà đạp của Hoa Doanh.
Đôi khi ta tự hỏi, cái thời đại mà phụ hoàng từng kể là một giấc mơ hay là tiên cảnh?
Thật sự có nơi mà mọi người đều bình đẳng sao?
Thật sự có nơi mà đánh người là phạm pháp sao?
Ta không thể hiểu nổi.
Nhưng ta ngẫm đi ngẫm lại, nếu đưa chế độ của thời đại đó vào lúc này, e rằng vương triều họ Tiêu sẽ là nơi sụp đổ đầu tiên.
Chỉ riêng hai chữ “bình đẳng” thôi đã là đối đầu với toàn bộ giới quý tộc, cái giá phải trả sẽ vô cùng thảm khốc.
Ngày hôm sau, Đỗ Tử Quốc đưa hai người vào cung để phò tá Đỗ Tuyết Phù, không quên cảnh cáo nàng ta rằng lão chỉ có thể cầm chân Đỗ Quý phi thêm tối đa một tháng nữa.
Nếu trong vòng một tháng này nàng ta không tìm cách chiếm được trái tim phụ hoàng, thì ngày sinh đứa trẻ cũng chính là ngày tận số của nàng ta.
Đỗ Tuyết Phù hoảng loạn.
Nàng ta chẳng màng đến việc đang mang thai, bắt Hoa Doanh trang điểm cho mình thật lộng lẫy, đứng đợi phụ hoàng ngay lối vào hậu cung.
Ngày hôm đó, Đức công công dẫn phụ hoàng đi ngang qua, khéo léo nói: “Năm xưa Nương nương thường xuyên đứng đây đợi Bệ hạ bãi triều, Nương nương đối với Bệ hạ đúng là một lòng một dạ.”
Phụ hoàng đang mủi lòng thương cảm, bỗng thấy một nữ tử khoác trên mình bộ y phục màu cánh sen mà Đỗ Quý phi yêu thích nhất, tóc búi phượng hoa lệ, trâm vàng cài tóc cực kỳ linh động.
Nhìn từ góc nghiêng, nàng ta giống hệt Đỗ Quý phi thời trẻ.
Nữ tử ấy khẽ mỉm cười, rũ mi mắt, dịu dàng thốt: “Thần nữ kiến quá Bệ hạ…”
Phụ hoàng thẫn thờ giây lát.
Đêm đó, đèn ở điện phụ cung Phượng Loan thắp sáng thật lâu.
Sáng hôm sau, trong cung có thêm một vị phi tử, gọi là Tuyết phi.
Đỗ Tuyết Phù không hài lòng lắm với phong hiệu này, vì trong tên nàng ta đã có chữ Tuyết, nàng ta muốn một chữ khác để phô trương ân sủng của Bệ hạ dành cho mình.
Tiếc thay, thực tế chẳng lãng mạn đến thế.
Trời vừa sáng, dược lực trong người phụ hoàng đã tan sạch, lý trí quay về.
Người bỗng thấy hãi hùng khi nhớ đến Đỗ Quý phi, sợ rằng có ngày bà ta sẽ tính sổ với mình, liền gạch bỏ toàn bộ những phong hiệu mỹ miều mà Quang Lộc Tự dâng lên, chỉ tùy miệng phán một câu: “Cứ gọi là Tuyết phi đi.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨