Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

PHỤ HOÀNG TA LÀ NGƯỜI XUYÊN KHÔNG – CHƯƠNG 4

7

Đỗ Tử Quốc bái kiến phụ hoàng, bị người mắng cho một chữ “Cút”.

Lão ngoan ngoãn lui ra, lại bị một câu “Cút trở lại” của người gọi vào trong.

Hai người họ chẳng biết đã bàn bạc những gì.

Lúc Đỗ Tử Quốc bước ra, hốc mắt hơi đỏ, không ngừng dùng tay áo lau nước mắt.

Cái dáng vẻ thuần hậu chất phác ấy khiến người ta cứ ngỡ lão đã trở lại thời thiếu niên năm nào.

Vở kịch quân thần tương phùng này khiến ta thấy buồn nôn vô cùng.

Phụ hoàng đối với Đỗ gia vẫn sủng ái như xưa, dù Đỗ gia có chuyên quyền đến mức người thần đều căm phẫn, người vẫn không thay đổi sơ tâm.

Triều đại ta từng có một giai đoạn ngoại thích chuyên quyền, loạn ngoại thích ấy phải mất mười năm mới dẹp yên được.

Để tránh vết xe đổ, các vị hoàng hậu đời sau đều được tuyển chọn từ gia đình bình dân.

Mẫu hậu ta vốn là con gái của một quan viên thất phẩm nhỏ bé, khi người được chọn làm hoàng hậu, ngoại tổ phụ cũng chỉ được thăng lên chức quan tòng ngũ phẩm.

Đỗ Quý phi thì khác.

Bà ta xuất thân từ tộc Đỗ ở Diên Lăng.

Thời kỳ huy hoàng, Đỗ thị từng có “một nhà ba vị Công khanh”, thế lực gia tộc bám rễ chằng chịt.

Theo lệ, bà ta không những không thể làm hậu, mà ngay cả vào cung cũng không được phép.

Nhưng oái oăm thay, bà ta và phụ hoàng lại nảy sinh tình cảm, cùng nhau trải qua sinh tử.

Để được nhập cung, bà ta thậm chí đã uống một bát thuốc triệt tự, đổi lấy sự chấp thuận của Thái hậu.

Vì chuyện này, tình nghĩa mẫu tử giữa phụ hoàng và Thái hậu hoàn toàn đoạn tuyệt, từ đó không nhìn mặt nhau.

Khi Thái hậu qua đời, bà nằm quay mặt ra phía cửa, thiết tha chờ đợi được nhìn mặt phụ hoàng lần cuối.

Phụ hoàng cũng đang khóc, chỉ có điều, người trốn trong lòng Đỗ phi mà khóc, khóc cho nỗi đau xót, khổ sở và cả cái rào cản tâm lý mà người chẳng thể nào bước qua được.

Ta nghĩ, đây đại khái chính là cái “não yêu đương” mà phụ hoàng xuyên không thường nhắc tới.

Trong kịch bản, ta và phụ hoàng đều mắc cái chứng “não yêu đương” di truyền từ cùng một dòng máu.

Nhưng giờ đây, đứng bên lề quan sát tất cả, ta chỉ thấy lòng lạnh lẽo đến ghê người.

Phụ hoàng không thể không biết sự đáng sợ của ngoại thích chuyên quyền.

Thời Hán, họ Lã nắm quyền, con cháu nhà họ Lưu bị tàn sát quá nửa.

Đến khi Lã hậu qua đời, họ Lưu phản sát lại toàn bộ gia tộc họ Lã, kéo theo cả những con cháu nhà mình có quan hệ mật thiết với họ Lã cũng bị vạ lây.

Phụ hoàng hiếm muộn, chỉ có một trai một gái.

Trong đó, ta là người lớn tuổi nhất.

So với một họ Đỗ hùng mạnh, chúng ta thật quá đỗi nhỏ bé và mỏng manh.

Ta nghĩ, trong mắt phụ hoàng, hai đứa con này so với tình yêu vĩ đại, thủy chung của người cũng chẳng đáng là bao.

Đợi đến khi họ Đỗ hoàn toàn thâu tóm quyền lực, con đường chờ đợi chúng ta chỉ có cái chết.

Phụ hoàng có thể ngây thơ tin vào tình yêu của người, nhưng ta thì không bao giờ tin họ Đỗ.

8

Đỗ Tử Quốc quay người đi thẳng về điện phụ.

Đỗ Tuyết Phù đã tỉnh lại, nàng ta khóc lóc gào thét: “Chính là Tiêu Vinh Hoa đã đẩy con, nếu không phải tại nó, sao con lại phải chịu nhát đao này. Nó còn dám đe dọa con, nói là muốn giết con nữa!”

Đỗ Tử Quốc lập tức bịt chặt miệng nàng ta lại: “Con nhớ cho kỹ, con là tự nguyện đỡ đao cho Bệ hạ, chưa từng có ai đẩy con cả, con hiểu chưa?”

Đỗ Tuyết Phù định cãi lại.

Ta đúng lúc bước vào, khẽ khàng giải thích với Đỗ Tử Quốc:

“Đỗ đại nhân xin thứ lỗi, lúc đó tình thế cấp bách, thái y đều bó tay, Quý phi nương nương lại đang mải bàn việc thích khách với phụ hoàng. Đỗ tiểu thư khi ấy đã hôn mê bất tỉnh, ta chỉ còn cách dùng lời lẽ khích tướng để khơi dậy ý chí cầu sinh của nàng ta, mới có thể nhân lúc đó mà rút đao. Còn chuyện xô đẩy, có lẽ trong lúc hoảng loạn ta vô ý va phải Đỗ tiểu thư, nhưng tuyệt đối không phải cố tình.”

Đỗ Tuyết Phù kích động: “Ngươi nói dối, ngươi rõ ràng là cố ý… suỵt…”

Vì quá khích động, vết thương của nàng ta lại nứt ra.

Ta khẽ thở dài, chậm rãi nói: “Đỗ tiểu thư, lúc đó nếu không phải ta kịp thời đưa Tống cô nương tới, mạng của ngươi e là đã mất rồi. Nếu ta thực sự muốn hại ngươi thì đã chẳng cứu ngươi làm gì. Ngươi có thể không nhận ơn cứu mạng của ta, nhưng không nên đổi trắng thay đen như vậy.”

Ta quay lưng rời đi.

Đỗ Tử Quốc tin hay không chẳng quan trọng, ta chỉ muốn lão biết rằng, vào lúc con gái cưng của lão trọng thương, thì muội muội ruột của lão lại chẳng hề đoái hoài gì đến sự sống chết của cháu mình.

Ta rất muốn biết, giữa muội muội và nữ nhi, lão sẽ chọn ai.

Đỗ Tuyết Phù ở lại trong cung để dưỡng thương.

Đỗ Quý phi điều sáu cung nữ đến chăm sóc nàng ta.

Trong đó, một cung nữ tên là Hoa Doanh nhanh chóng nhận được sự tin tưởng.

Ả chăm sóc Đỗ Tuyết Phù như chính chủ tử của mình, ban ngày chu đáo tận tụy, đêm về chẳng dám cởi áo chợp mắt.

Đến khi Đỗ Tuyết Phù bình phục, ả đã gầy rộc đi hẳn một vòng.

Đỗ Tuyết Phù từng hỏi ả tại sao lại trung thành đến thế.

Hoa Doanh điềm tĩnh đáp: “Người là chủ tử của nô tì, nô tì đối tốt với chủ tử là chuyện đương nhiên.”

Đỗ Tuyết Phù cười đắc ý: “Ngươi đúng là một con chó ngoan.”

Nàng ta bắt đầu tự đắc sai bảo Hoa Doanh, tự tung tự tác trong hậu cung như ở nhà mình, tính tình kiêu ngạo còn hơn cả Đỗ Quý phi.

Phải đến khi bị Đỗ Quý phi răn đe vài lần, nàng ta mới chịu thu liễm lại đôi chút.

Đỗ Quý phi đã định sau yến tiệc mừng Đỗ Tuyết Phù khỏi bệnh sẽ đưa nàng ta ra khỏi cung.

Vì thế, bà ta đặc biệt xin phụ hoàng một đạo thánh chỉ phong Đỗ Tuyết Phù làm Quận chúa. Mọi việc đã sẵn sàng, chỉ chờ buổi yến tiệc.

Ngày hôm đó, hoàng cung tĩnh mịch bấy lâu như chợt thức tỉnh, đèn hoa rực rỡ, ánh bạc lung linh khắp nơi.

Đỗ Tuyết Phù khoác trên mình bộ y phục hồng phấn, búi tóc Linh Xà kiều diễm, đóa hoa điền “Phượng Vũ Cửu Thiên” giữa chân mày vô cùng tinh xảo và hoa lệ.

Tay cầm chiếc quạt lụa nhỏ, nàng ta toát lên vẻ rực rỡ, ngây ngô đặc trưng của lứa tuổi thiếu nữ.

Phụ hoàng mỉm cười gật đầu liên tục, không kìm được mà khen một câu:

“Tuyết phu hoa mạo tham si thị*, quả không hổ danh là nữ nhi nhà họ Đỗ.”

Đỗ Quý phi đang cười bỗng khựng lại, sắc mặt tối sầm đi.

“Trong đám người có nàng tên Thái Chân, da trắng như tuyết mặt đẹp như hoa.” Câu thơ này trích từ “Trường Hận Ca” của Bạch Cư Dị, viết về Dương Quý phi.

Dương Quý phi vốn là Thọ Vương phi, Đường Minh Hoàng đã cướp vợ của con trai mình, lúc đầu nuôi nàng trong đạo quán, sau đó mới đưa vào cung làm sủng phi.

Mà thế gian đều nói Dương Quý phi có dung mạo rất giống vị sủng phi đã quá cố của Đường Minh Hoàng là Võ Huệ phi, mỉa mai thay, Thọ Vương lại chính là con trai của Võ Huệ phi.

Ta không biết Đỗ Quý phi có liên tưởng đến điều đó hay không, nhưng nét mặt bà ta lộ rõ vẻ không vui.

Bà ta đã gần bốn mươi, ngày nào cũng dùng canh dưỡng nhan, nhưng thời gian tàn nhẫn, ngày mỹ nhân xế bóng rồi cũng phải đến.

Đỗ Tuyết Phù trẻ trung xinh đẹp từng là niềm vui trong những ngày cung đình nhàm chán của bà ta, nhưng giờ đây, đóa hoa quá mức tươi tắn này lại trở nên chướng mắt.

Bà ta mỉm cười nhạt nhẽo: “Phải đấy, Tiêu lang có phải lại nhớ về năm xưa không?”

Phụ hoàng vẫn chưa nhận ra điều gì, vòng tay ôm lấy Đỗ Quý phi cười lớn: “Đúng thế, năm xưa nàng và ta cũng như vậy, nhưng giờ đây chúng ta đều già cả rồi.”

Bàn tay Đỗ Quý phi khẽ siết chặt.

Đạo thánh chỉ phong Quận chúa cho Đỗ Tuyết Phù vì thế mà không được ban ra, chỉ có vài món trang sức ban thưởng qua loa.

Đỗ Tuyết Phù thất vọng ra mặt, nhưng chỉ biết nghiến răng tạ ơn, rồi một mình uống chén rượu giải sầu.

Đêm đó, phụ hoàng bị Đỗ Quý phi nhốt ngoài cửa, phải đứng xin lỗi rất lâu.

Người nói người biết sai rồi, không nên nói câu “già cả rồi” kia.

Người nói cục cưng của người vĩnh viễn trẻ trung, kẻ già nua chỉ có mình người, người thật là hồ đồ quá mức.

Đỗ Quý phi chẳng buồn thưa gánh.

Phụ hoàng đi đi lại lại ngoài cửa hồi lâu, mượn rượu giải khuây.

Thế nhưng, khi người tỉnh dậy sau một giấc nồng, phát hiện người nằm bên gối mình lại chính là Đỗ Tuyết…

Ánh nắng ban mai đầu tiên rọi xuống, cung điện nguy nga bỗng vang lên hai tiếng thét kinh hoàng.

Một là của phụ hoàng, một là của Đỗ Tuyết Phù.

Đỗ Quý phi đứng ở cửa, sắc mặt xanh mét như sắt nguội.

Bà ta dứt khoát giáng cho mỗi người một cái tát nảy lửa.

Đỗ Tuyết Phù bị đưa ra khỏi cung bằng một chiếc kiệu nhỏ, còn phụ hoàng thì uể oải đi lên triều.

Đỗ Quý phi cho điều tra kỹ lưỡng cung Phượng Loan, kết quả tra ra được rằng phụ hoàng vì say rượu nên đã kéo Đỗ Tuyết Phù (cũng đang say) để tâm sự.

Hai người dìu dắt nhau về tẩm điện, đám cung nữ nói có đi bẩm báo nhưng cửa cung của Quý phi lúc đó gõ thế nào cũng không mở…

Ngày hôm ấy, Đỗ Quý phi đập phá cung Phượng Loan hoa lệ, vừa khóc vừa cười như phát điên.

Bà ta lặp đi lặp lại một câu:

“Kẻ làm trai đắm đuối tình, còn có thể dứt ra. Phận nữ nhi chìm trong tình, chẳng thể nào thoát được, chẳng thể nào thoát được nữa đâu… Ha ha ha… Tiêu lang, ta mong ngóng chàng trở về thì đã sao, thì đã sao đây?”

Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất.

Trên triều, phụ hoàng thần trí hoảng hốt.

Quần thần thừa cơ thúc ép người lập Thái tử.

Vì Đỗ Quý phi không thể sinh con, hậu cung chỉ có Lý tài nhân là có hoàng tử.

Thế nhưng lúc Lý tài nhân mang thai, linh hồn trong thân xác phụ hoàng là người xuyên không kia.

Giờ đây, đối với đứa trẻ đó, người không những không có cảm xúc mà còn căm ghét thấu xương.

Trong lòng người, đó là “nghiệt chủng” của một nam nhân khác.

Bắt người lập một “nghiệt chủng” làm Thái tử còn khó chịu hơn cả giết người.

Khốn thay, người chỉ có duy nhất mụn nhi tử ấy.

Phụ hoàng nổi trận lôi đình, phạt trượng mấy vị đại thần.

Sau khi bãi triều, đối mặt với cung điện tan hoang đổ nát, Đỗ Quý phi ngồi bệt dưới đất, thần sắc thẫn thờ như mất trí.

Khoảnh khắc ấy, phụ hoàng lại mủi lòng.

Người rơi lệ, ôm lấy Đỗ Quý phi giữa đống hỗn độn, trịnh trọng hứa:

“Ta không thể cho nàng ngôi vị Hoàng hậu, chung quy đã phụ nàng. Ta cam đoan với nàng, vị trí Thái hậu nhất định phải là của nàng.”

Người lập tức hạ chỉ ban chết cho Lý tài nhân, đem nhi tử năm tuổi quá kế dưới danh nghĩa Đỗ Quý phi.

Thánh chỉ đưa tới cung của Lý tài nhân.

Nàng ta dốc hết sức bình sinh vùng thoát khỏi tay đám ma ma ban chết, chạy đến trước cung của mẫu hậu ta dập đầu đôm đốp, kêu cứu thảm thiết.

Máu tươi từ trán chảy ròng ròng xuống mặt.

Nàng ta như không biết đau, mỗi cái dập đầu đều dốc toàn lực.

Cửa cung Phượng Nghi mở ra.

Mẫu hậu khoác triều phục, ung dung quý phái đứng đó.

Người lệnh cho cung nhân dìu Lý tài nhân vào trong bảo vệ, còn mình dẫn theo đoàn cung nữ ma ma, hùng dũng tiến thẳng về cung Phượng Loan.

Thị vệ ngăn cản, người bá khí đẩy văng họ ra mà xông vào.

Phụ hoàng và Đỗ Quý phi đang ân ái mớm thức ăn cho nhau, sự xuất hiện của mẫu hậu đã cắt ngang khoảnh khắc ấm áp ấy.

Phụ hoàng quát lớn: “Ai cho phép ngươi tự tiện xông vào đây, cút ra ngoài cho trẫm!”

Mẫu hậu giơ cao một đạo chỉ dụ, điềm nhiên nói: “Ý chỉ của Thái hậu ban cho khiến thần thiếp không thể không tới. Bệ hạ có thể không nhận mẫu thân, nhưng thần thiếp phận làm dâu, không dám bất hiếu.”

Thái hậu là cái gai trong lòng phụ hoàng.

Việc không thể nhìn mặt bà lần cuối là vết nhơ về đạo hiếu mà người không cách nào bào chữa.

Người đỏ mặt tía tai, ánh mắt bốc hỏa nhưng chung quy không nói nên lời.

Mẫu hậu không thèm để ý đến người, quay sang nhìn Đỗ Quý phi:

“Trẻ nhỏ vô tội, ngươi cướp nó về bên cạnh lại còn muốn giết mẹ nó, sau này lớn lên nó sẽ hận ngươi, oán ngươi. Nếu nó không hận không oán, không đòi lại công bằng cho mẹ ruột thì đó chính là hạng sói mắt trắng vô tình vô nghĩa, sau này tự nhiên cũng chẳng hiếu kính gì với di nương nuôi như ngươi. Cho dù tương lai ngươi có làm Thái hậu thì đã sao, kết cục của Thái hậu năm xưa chính là tương lai của ngươi đó.”

Kết cục của Thái hậu, ai ai cũng thấy rõ.

Phụ hoàng vì Đỗ Quý phi mà trở mặt với bà, đến chết không nhìn mặt nhau.

Bà chết mà mắt vẫn mở trừng trừng, ấy là chết không nhắm mắt.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!