Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

THÁO CHẠY KHỎI THANH XUÂN – CHƯƠNG 4

8

Lúc Bùi Tuân nhìn thấy bài đăng của Ôn Thời Xuyên cũng là lúc cậu ta vừa báo danh xong tại Lạc Thành.

Lồng ngực cậu ta bỗng thắt lại đầy khó chịu, cậu ta phải hít một hơi thật sâu mới dịu lại được.

Vào cái ngày hẹn cùng Tang Nguyệt đi báo danh, cậu ta đã dậy từ rất sớm.

Thế nhưng xuống lầu lại chẳng thấy bóng dáng cô đâu.

Dì Châu lắp bắp nói Tang Nguyệt có việc bận nên về quê rồi.

Tim cậu ta bỗng hẫng đi một nhịp.

Ngay sau đó, cậu ta nhìn thấy dấu chấm than đỏ chói hiện lên trong khung chat với Tang Nguyệt.

Bùi Tuân cười vì quá giận.

Cậu ta bước vào phòng của Tang Nguyệt, mọi thứ thuộc về cô đã được dọn sạch bách.

Rời đi một cách triệt để, dứt khoát, thậm chí còn vương lại chút hơi hướm của sự nôn nóng được thoát thân.

Bàn tay nắm chặt tay kéo vali của Bùi Tuân run lên bần bật.

Khả năng tồi tệ nhất chính là Tang Nguyệt đã âm thầm đổi nguyện vọng sau lưng câu ta.

Thậm chí là đã đến Đại học Lan Thành, nơi Ôn Thời Xuyên theo học.

Bùi Tuân nén cơn giận quay người lên lầu, muốn tìm xem trong phòng cô có để lại cho cậu ta lời nào không.

Quả nhiên là cậu ta nghĩ nhiều rồi, chẳng có gì cả.

Cậu ta lục tìm giấy tờ trong ba lô, định đi bắt người về cho bằng được.

Bùi phu nhân bưng bát hoa quả đi tới, thản nhiên nhìn cậu ta: “Không kịp nữa rồi, con đi báo danh ở Lạc Thành trước đi.”

Bùi Tuân cười lạnh: “Hóa ra mẹ luôn biết chuyện, còn cùng cô ta lừa con?”

Bùi phu nhân nhún vai: “Là mẹ bảo dì Châu giấu con đấy, không phải Tang Nguyệt đâu, đừng có trách lầm con bé.”

Sắc mặt Bùi Tuân bỗng chốc trở nên trống rỗng, đốt ngón tay siết chặt lấy giấy tờ đến mức trắng bệch.

Bùi phu nhân “ái chà” một tiếng, định bụng chuồn lẹ.

Nhưng đi được vài bước, cuối cùng bà vẫn không đành lòng mà quay đầu lại:

“Bùi Tuân, mẹ cho phép con được là chính mình, thì con cũng phải cho phép người khác được là chính họ. Tang Nguyệt không phải món đồ sở hữu của con, con bé có quyền tự lựa chọn. Hai đứa ở bên nhau quá lâu rồi, có lẽ xa nhau một thời gian sẽ giúp con nhìn rõ trái tim mình hơn.”

Vành mắt Bùi Tuân đỏ hoe, cậu ta cố sức kìm nén cơn giận, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Một hồi lâu sau, cậu ta mới hít một hơi thật sâu: “Đáng lẽ mẹ nên nói cho con sớm hơn, không nên giấu con như vậy.”

Bùi phu nhân chớp mắt đầy vô tội: “Mẹ thật là bị oan mà, đúng là lòng bố mẹ trong thiên hạ. Nói cho con sớm thì con chắc chắn sẽ dùng mọi cách để cản Tang Nguyệt, không cho con bé báo vào Lan Thành. Tranh cãi một hồi, chẳng phải kết quả sẽ là con theo con bé đến tận Lan Thành, hoặc là con ép con bé phải đi theo con sao?”

Bùi Tuân nghiến răng đầy khó chịu, quay người đạp đổ chiếc ghế sofa.

Bùi phu nhân thong thả tiếp lời: “Cứ làm loạn đến cuối cùng đi, rồi ai đó sẽ thực sự mất đi Tang Nguyệt cho mà xem.”

Bùi Tuân từ từ nhắm mắt lại, sắc mặt nhợt nhạt và hờ hững, cậu ta không hề phản bác.

Bùi phu nhân bước vào phòng và nói: “Đến Lạc Thành là ước mơ của con, với tư cách là một người mẹ, mẹ không muốn con vì bất kỳ ai mà từ bỏ nó. Nhưng Tang Nguyệt cũng có ước mơ của riêng con bé, mẹ nghĩ dì Châu cũng nghĩ như vậy thôi.”

Bà nhìn chiếc ghế sofa bị đạp đổ, dịu giọng dỗ dành: “Được rồi, dọn dẹp đi, đừng để dì Châu sợ. Con cứ đến Lạc Thành báo danh trước đi.”

Trong suốt cuộc trò chuyện, Bùi Tuân chỉ để lọt tai hai cụm từ “mất đi Tang Nguyệt” và “để dì Châu sợ”.

Những ngày sau đó, ban ngày Bùi Tuân nỗ lực đóng vai một người bình thường, nhưng đêm nào cậu ta cũng thức trắng vì mất ngủ.

Dì Châu dường như cũng nhận ra điều đó, bà luôn thấp thỏm quan sát cảm xúc của cậu ta, nói năng vô cùng cẩn trọng.

Bùi Tuân đáp lại một cách lịch sự, thỉnh thoảng lại hỏi vài câu về chuyện của Tang Nguyệt.

Dì Châu có chút kinh ngạc trước sự thay đổi của cậu ta, nên cũng dần nói nhiều hơn.

Bùi Tuân biết được dì Châu định đến gần Đại học Lan Thành thuê nhà ở cùng Tang Nguyệt, rồi tìm một công việc kinh doanh nhỏ gần đó.

Cậu ta cũng biết dạo này Tang Nguyệt rất vui, cô đã có những người bạn cùng phòng mới và đang bận rộn làm quen với từng con đường trong trường.

Tóm lại, cô không hề buồn bã, cũng chẳng có chút luyến tiếc nào.

Bùi Tuân vội vàng ăn vài miếng rồi quay về phòng, cậu ta sợ nếu còn ở lại đó, cậu ta sẽ không kìm nén được nữa.

Hóa ra trong lòng Tang Nguyệt, cậu ta thực sự chẳng có lấy một chút vị trí nào.

Có cũng được mà không có cũng chẳng sao, thậm chí cậu ta còn chẳng bằng một con chó nhỏ trong nhà.

Ngay cả con chó nhỏ Tang Nguyệt cũng dặn dò dì Châu phải cho ăn đúng giờ, còn nhắc cả việc bao lâu thì tưới nước cho cây cối trong sân.

Duy chỉ có cậu ta, Bùi Tuân, là cô không hề nhắc tới.

Bùi Tuân cảm thấy lồng ngực mình như sắp nứt toác ra, mỗi ngày cậu ta chỉ biết ở trong phòng đếm từng giây từng phút trôi qua.

Ngày báo danh của Đại học Lạc Thành muộn hơn Lan Thành ba ngày.

Vừa đến Lạc Thành cất xong hành lý, nhóm chat của bọn họ đã nổ tung.

Có người chụp màn hình vòng bạn bè của Ôn Thời Xuyên.

Cậu ấy hiếm khi đăng ảnh đi ăn, chỉ là những món ăn rất bình thường.

Nhưng ở góc dưới bên phải bức ảnh lộ ra một đoạn cổ tay trắng ngần, trên đó là chiếc chun buộc tóc hình con thỏ mà Bùi Tuân vô cùng quen thuộc.

Mọi người nhao nhao đoán đó là bạn gái của Ôn Thời Xuyên.

Bùi Tuân lạnh lùng đáp lại một câu trong nhóm: [Không phải.]

Nhóm chat im bặt ngay lập tức.

Hai chữ đó khiến mọi người hiểu ngay người trong ảnh là ai.

Bởi vì ngoài Tang Nguyệt ra, còn ai có thể khiến Bùi Tuân bận tâm đến thế?

Chuyện cô và Ôn Thời Xuyên cùng học Đại học Lan Thành dần dần ai cũng biết.

Không ai muốn chọc giận Bùi Tuân thêm nữa, nhóm chat lại khôi phục trạng thái bình thường.

Bùi Tuân ở sân bay đã lưu tấm ảnh đó về, phóng to đến khi chỉ còn thấy đoạn cổ tay và chiếc chun buộc tóc rồi chụp màn hình lại.

Đó là chiếc chun cậu ta mua khi dẫn cô đi ngang qua một cửa hàng phụ kiện sau khi tốt nghiệp.

Ngày hôm đó hai người đi ăn, Tang Nguyệt muốn mua cái gì đó để buộc tóc, Bùi Tuân vào trong rồi tiện tay lấy một chiếc hình con thỏ ra thanh toán.

Chiếc chun buộc tóc này đã xoa dịu phần nào nỗi bất an của Bùi Tuân suốt nửa tháng qua.

9

Ăn xong, Ôn Thời Xuyên nói cậu ấy mới đến báo danh hôm qua nên đường xá trong trường vẫn chưa quen lắm.

Tôi đưa cậu ấy về ký túc xá nam.

Trên đường đi, Ôn Thời Xuyên kể cho tôi nghe về những địa danh nổi tiếng ở Lan Thành, tôi yên lặng lắng nghe.

Sau khi đưa cậu ấy về, trên đường quay lại ký túc xá, tôi gọi điện cho mẹ để chia sẻ về tình hình dạo này.

Tôi cũng kể rằng mình đã xem vài căn hộ hai phòng ngủ gần đây, đợi mẹ đến tôi sẽ thuê để hai mẹ con dọn ra ở cùng nhau.

Mẹ tâm trạng rất tốt, chỉ là dưới quê dạo này có chút việc nên bà phải về một chuyến, chắc phải một tháng nữa mới lên Lan Thành được.

Đến cuối cuộc trò chuyện, mẹ ngập ngừng nhắc đến Bùi Tuân.

Bà nói bà đã thở phào nhẹ nhõm.

Cứ ngỡ Bùi Tuân sau khi biết tôi rời đi không lời từ biệt sẽ nổi trận lôi đình, thế nhưng cậu ta lại rất điềm tĩnh, ngày ngày đều ở trong phòng đọc sách chuẩn bị cho việc nhập học.

Trông cậu ta có vẻ rất mong chờ được đến Lạc Thành, thỉnh thoảng còn hỏi mẹ về thời gian.

Về phần tôi, cậu ta cũng chỉ nhắc qua vài câu, không nói gì nhiều.

Tôi ậm ừ đáp lại, nhưng lòng bỗng thấy có chút trống trải.

Thế nhưng suốt bao năm qua, khó khăn lắm tôi mới có được sự lựa chọn của riêng mình, tôi nên thấy vui mới đúng chứ.

Tôi lắc đầu để xua đi ý nghĩ đó.

Có lẽ vì đã ở bên Bùi Tuân quá lâu nên mới nảy sinh cảm giác kỳ lạ này thôi.

Từ từ rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.

Quan trọng nhất lúc này vẫn là nỗ lực học tập, nỗ lực để bản thân trở nên tốt đẹp hơn.

10

Đêm hôm đó, ngoài cửa sổ gió thổi rất mạnh, trời bắt đầu trở lạnh.

Tôi tan học về rồi ngồi đọc sách một lát.

Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy tiếng trầm trồ kinh ngạc của các bạn cùng phòng.

“Á á, anh chàng đẹp trai dưới lầu là khoa nào thế?”

“Đẹp trai dã man, cực phẩm luôn ấy, hình như cậu ấy đứng dưới đó lâu lắm rồi.”

“Nhìn là biết đang đợi bạn gái rồi, ngọt ngào quá đi mất.”

“Vừa nãy có người xuống xin WeChat mà cậu ấy từ chối lịch sự lắm.”

Du Vi, cô bạn cùng phòng thân nhất với tôi, kéo tôi ra phía cửa sổ: “Tang Nguyệt, mau nhìn đi, sau này cậu tìm bạn trai thì cứ lấy tiêu chuẩn này mà chọn nhé.”

Tôi mỉm cười nhìn xuống dưới lầu.

Dưới ánh đèn mờ ảo đối diện ký túc xá là một dáng người cao ráo đang đứng đó, xung quanh có vài cô gái vây quanh.

Cậu ta hơi cúi đầu, từ góc độ này có thể nhìn thấy góc nghiêng vô cùng ưu tú và sắc sảo.

Khi cậu ta nói chuyện trông có vẻ hơi lạnh lùng, một lúc sau những người xung quanh cũng tản đi hết.

Sau đó, cậu ta từ từ ngước mắt lên, chạm đúng ánh nhìn của tôi.

Nhìn rõ người tới là ai, tôi vô thức siết chặt lấy tay Du Vi.

Là Bùi Tuân.

Tại sao cậu ta lại ở đây?

Đáng lẽ hôm nay anh phải đang ở Lạc Thành báo danh mới đúng chứ.

Du Vi nhìn thấy phản ứng của tôi thì cười trêu: “Sao thế, trúng tiếng sét ái tình rồi à? Hay là để tớ mặt dày xuống xin WeChat hộ cậu nhé?”

Cô ấy vừa dứt lời, Bùi Tuân ở dưới lầu đã lên tiếng.

Giọng cậu ta thanh lãnh, âm lượng vừa đủ để vị trí tầng hai của chúng tôi nghe thấy rõ ràng.

“Tang Nguyệt, có thể xuống đây một lát không?”

Tiếp đó là màn Du Vi ôm lấy tôi lắc điên cuồng, các bạn cùng phòng khác cũng đua nhau giơ ngón tay cái tán thưởng.

Giây tiếp theo, Du Vi đã “đóng gói” đẩy tôi ra khỏi cửa.

“Xông lên đi Tang Nguyệt! Không ngờ cậu lại giấu nghề kỹ thế, mai tớ sẽ tra hỏi tình hình sau.”

Tôi hít một hơi thật sâu.

Lúc xuống lầu, tôi cố tình không mặc áo khoác, định bụng nói vài câu rồi lên ngay.

Hình như Bùi Tuân lại cao thêm chút nữa.

Tôi gượng gạo chào cậu ta: “Bùi Tuân, sao cậu lại tới đây? Tìm bạn à?”

Bùi Tuân không đáp lời, đôi mắt thâm trầm nhìn tôi chằm chằm, rồi khẽ hỏi: “Tôi đói rồi, có thể dẫn tôi đi ăn một bữa không?”

Cậu ta đang hỏi ý kiến tôi sao?

Trước đây, Bùi Tuân luôn mặc định sắp đặt mọi thứ, dường như chưa bao giờ hỏi ý tôi kiểu này.

Từ việc bảo tôi xuống lầu cho đến chuyện đi ăn, cảm giác thật kỳ lạ.

Giống như bạn đi làm đã lâu, vị sếp tổng vốn luôn bá đạo chuyên quyền bỗng nhiên thay tính đổi nết vậy.

Cậu ta vượt hàng ngàn cây số đến đây, chẳng lẽ chỉ để bắt tôi mời một bữa cơm?

Một bữa cơm thì không vấn đề gì, nhưng tôi đã có hẹn với Du Vi rồi.

“Xin lỗi, tôi có hẹn đi ăn với bạn cùng phòng rồi…”

Du Vi bỗng từ phía sau thò đầu ra, dúi chiếc áo khoác vào tay tôi.

Cô ấy nhiệt tình vẫy tay với Bùi Tuân: “Chào anh đẹp trai, tôi là Du Vi, bạn cùng phòng của Tang Nguyệt.”

Bùi Tuân lịch sự đáp lại: “Chào bạn, tôi là Bùi Tuân, là… bạn cấp ba của Tang Nguyệt.”

Du Vi nháy mắt cười với tôi đầy ẩn ý: “Tớ xuống đây để báo là tớ bận rồi, phải đi gặp nam thần đây. Xin lỗi nhé cục cưng!”

Tôi gật đầu.

Nam thần của Du Vi là người cô ấy thích từ lâu, đúng là quan trọng hơn thật.

Sau khi cô ấy đi, tôi mặc áo khoác vào, dẫn Bùi Tuân hướng về phía phố ăn vặt.

Trong đầu tôi thầm tính toán số tiền thuê nhà còn lại, xem nên mời Bùi Tuân ăn món gì.

Đến con phố phía sau, cậu ta nhìn thấy một cửa hàng rồi bước thẳng vào.

Tôi mới nhận ra đó chính là quán tôi đã ăn cùng Ôn Thời Xuyên.

Giá cả ở đây khá phải chăng, hương vị cũng được.

Thậm chí cậu ta còn chọn đúng căn phòng bao đó.

Lúc ăn, Bùi Tuân ăn rất ít, tay cứ mải dùng điện thoại.

Tôi vốn tiêu chí không lãng phí nên ăn đến mức hơi căng bụng.

Sau bữa ăn, tôi hỏi khi nào cậu ta quay về.

Cậu ta đặt điện thoại xuống, thong thả nói: “Chẳng thèm hỏi tôi đến làm gì, mà hỏi thẳng bao giờ tôi về cơ à?”

Tôi: “…”

Đôi mắt Bùi Tuân hơi dao động.

Lúc này tôi mới nhìn rõ, cậu ta không chỉ cao lên mà còn gầy đi, sắc mặt cũng không tốt lắm.

Trông có vẻ như đang bị bệnh.

Bùi Tuân trầm giọng: “Đến có chút việc, tối mai tôi đi.”

Tôi khẽ “ừ” một tiếng.

Lúc đi ra, Bùi Tuân đứng ở cửa nhà hàng đợi tôi thanh toán.

Cậu ta không còn vẻ thiếu kiên nhẫn hay chê tôi lề mề rồi tự đi trả tiền như hồi cấp ba nữa.

Tôi mời cậu ta ăn một bữa, bỗng thấy tự tin hơn hẳn.

Bữa ăn hết 169 tệ, đối với tôi đó là một bữa thịnh soạn rồi.

“Ăn của người ta thì phải nể mặt người ta”, chắc là Bùi Tuân cũng sẽ không buông lời gì khó nghe nữa đâu.

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đi đâu tiếp theo thì Bùi Tuân không nói.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!