Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
13
Thời gian bên phía tờ giấy thư đã đến tháng Năm, những ký ức về Trần Nhai Bạch tuổi mười bảy trong đầu tôi không ngừng biến mất.
Ngay cả dấu vết của chú mèo A Hoa vốn đã chết già từ lâu cũng không còn tồn tại trong cuộc sống của tôi nữa.
Tôi của tuổi ba mươi đã mơ một giấc mơ.
Tôi mơ về trận hỏa hoạn năm mười bảy tuổi, xảy ra vào ngày mùng 5 tháng 6 năm 2017.
Cuối cùng Trần Nhai Bạch cũng chịu xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Thật may mắn là trong mơ tôi vẫn mang dáng vẻ của tuổi mười bảy, chứ không u ám như bây giờ.
Tôi không biết lửa bắt đầu cháy từ đâu.
Lúc bị sặc khói tỉnh dậy thì đã không còn đường thoát, căn phòng bị biển lửa bao trùm, không khí nóng đến mức biến dạng.
Chú mèo A Hoa ở bên cạnh cuống cuồng đẩy tôi.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không biết làm thế nào Trần Nhai Bạch vào được bên trong, anh giống như một vị anh hùng không tưởng.
Tầng quá cao, không thể nhảy xuống.
Anh dùng hết sức đẩy tôi và A Hoa ra ngoài cửa sổ, còn bản thân thì đứng trong căn phòng đang bốc cháy.
Ánh lửa từ phía sau soi sáng gương mặt anh.
Tôi ngửi thấy mùi da thịt bị cháy sém.
Tôi đứng chân trần trên một gờ tường nhỏ bên ngoài tòa nhà.
Trần Nhai Bạch đợi cho đến khi nhân viên cứu hỏa tiếp cận bằng thiết bị cứu hộ, tận mắt nhìn thấy họ đón được tôi và A Hoa an toàn, anh mới buông tay.
Tôi không ngờ, lần đầu tiên mơ thấy anh lại là một khung cảnh sinh ly tử biệt khiến người ta đau đớn đến ám ảnh cả đời như vậy.
Trong mơ, khi được nhân viên cứu hỏa đón lấy, tôi đã không gào khóc thảm thiết như lúc sự việc xảy ra ngoài đời thực.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh và nói: “Trần Nhai Bạch, lần này cậu sẽ không chết đâu.”
Gương mặt anh tràn đầy vẻ đau đớn, cuối cùng không trụ vững được nữa mà ngã về phía sau.
Câu cuối cùng tôi nói là: “Trần Nhai Bạch, đừng đến cứu tôi nữa.”
Cậu phải tự mình, tự mình bước tới tương lai của chính cậu.
Tương lai của tôi không có anh, chỉ là một vùng tăm tối.
Nhưng tương lai của anh nếu không có tôi, nhất định sẽ là một lộ trình thênh thang.
Ngay từ lúc chào đời, người ta đã bảo tôi là ngôi sao chổi nhỏ.
Mẹ tôi vì mang thai mà mất việc, sự nghiệp từ đó chẳng bao giờ khởi sắc lại được.
Bố tôi năm đó bắt đầu ốm đau liên miên, tôi chính là nguồn cơn của mọi sự thất ý.
Giật mình tỉnh giấc sau cơn ác mộng về đám cháy, mồ hôi tôi vã ra như tắm.
Tôi mò mẫm bật đèn bàn, nhìn vào tờ giấy thư.
Ký ức trong não bộ em đang cập nhật lại từng giây, lần này thực sự chỉ còn lại một tháng Năm đen tối của riêng tôi mà thôi.
Vào đêm bị hãm hại ấy, tôi đã không gọi điện cho anh.
Tôi một mình vịn tường bước đi trong bóng tối, không còn ai chống lưng cho tôi nữa.
Mẹ tôi cũng có chút tự trách, nhưng chẳng đáng là bao.
Bà đã vội vàng trở về, bí mật làm thủ tục chuyển trường cho tôi, dự định tháng Sáu sẽ rời đi.
Nhưng tôi cũng chẳng phải hạng người cam chịu chịu thiệt.
Đầu tiên tôi đâm Lâm Tùy một nhát, sau đó đem toàn bộ chuyện hắn làm tố cáo với nhà trường.
Tôi biết niềm kiêu hãnh lớn nhất của Lâm Tùy chính là ngôi trường hắn theo học.
Tôi đau, thì hắn cũng phải đau.
Chỉ là vì lần này có sự can ngăn từ mọi phía, vì không có ai ủng hộ, những gì tôi có thể làm, những gì tôi dám làm cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chuyện này ở chỗ chúng tôi trôi qua trong im lặng, chú thím bít kín mọi tin tức.
Trong mắt bạn bè, tôi chẳng qua chỉ là xin nghỉ ốm nửa tháng mà thôi.
Nhìn lại tờ giấy thư kết nối với không gian năm mười bảy tuổi này, tôi thấy thật may mắn vì lần này không kéo Trần Nhai Bạch xuống nước.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên được câu nói của mẹ anh khi nhìn thấy anh đánh Lâm Tùy đến bán sống bán chết: “Nhai Bạch, con là người sau này sẽ làm cảnh sát, sao con có thể để lại tiền án đánh nhau như một lũ lưu manh thế này?”
Tôi không có tư cách để nói giúp anh, chỉ có thể đứng nơi góc tường bịt miệng khóc nức nở.
May mà tôi đã thay đổi được diễn biến lần này, mình tôi gánh chịu là đủ rồi.
Trên tờ giấy, Trần Nhai Bạch đã rất ít khi lên tiếng.
Một buổi chiều nọ, anh viết vài dòng nguệch ngoạc: “Bạn nhỏ Tròn Tròn sao lại xin nghỉ những nửa tháng thế, tôi mới nhận ra cô ấy đã không đến lớp rất lâu rồi.”
Tôi phải kìm nén nước mắt rất lâu mới có thể giả vờ thản nhiên hồi đáp: “Chị họ ở thành phố bên cạnh của cô ấy kết hôn, cô ấy phải qua làm phù dâu nên đến đó giúp chuẩn bị hôn lễ rồi.”
Trần Nhai Bạch im lặng một lát, rồi tùy ý viết lại một chữ: “Hôn lễ à.”
Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó.
Chẳng biết Trần Nhai Bạch có nhớ chăng, cuộc đối thoại của chúng ta bắt đầu từ việc anh hỏi liệu anh của tương lai có kết hôn với bạn nhỏ Tròn Tròn không, và kết thúc bằng việc anh của hiện tại rốt cuộc đã chẳng còn mấy bận tâm đến cô ấy nữa.
Trần Nhai Bạch tuổi mười bảy, chỉ cần một chút dẫn dắt là đã có thể quay về con đường đúng đắn của mình.
14
Tôi cứ căng thẳng tính toán từng ngày, ngày 5 tháng 6 năm 2017 luôn treo lơ lửng trong tim tôi.
Dù biết rằng có lẽ trận hỏa hoạn đó sẽ không xảy ra nữa, và Trần Nhai Bạch cũng chẳng có lý do gì để đến nhà bạn nhỏ Tròn Tròn.
Bởi vì vào đêm đáng lẽ xảy ra hỏa hoạn ấy, lại đúng vào buổi tối diễn ra đêm văn nghệ của trường.
Tiết mục độc tấu piano bài “Gió Nổi Lên Rồi” của Trần Nhai Bạch đã có tên trong chương trình, anh không thể rời đi được.
Thế nhưng tôi vẫn lo âu không yên, cảm giác như đứng giữa đêm đen trước lúc rạng đông, vô cùng khó nhọc.
Tôi chủ động đặt bút lên tờ giấy thư, cẩn thận viết từng chữ, vờ như vô tình hỏi: “Tiên đỡ đầu tới hỏi thăm một câu, tiết mục của cậu chuẩn bị ổn rồi chứ? Sẽ lên sân khấu chứ?”
Đợi rất lâu mới có hồi âm: “Tất nhiên rồi, luyện lâu như vậy, không lên sàn chẳng phải phí công sao?”
Tôi trút được gánh nặng, bình thản chấp nhận sự thật rằng Trần Nhai Bạch sẵn sàng lên sân khấu không phải vì bạn nhỏ Tròn Tròn, mà chỉ vì anh không muốn lãng phí công sức đã bỏ ra.
Anh thậm chí còn chẳng hỏi tôi tại sao bạn nhỏ Tròn Tròn không tới xem.
Ngày hôm ấy, tôi xin nghỉ làm một ngày, lặng lẽ ở nhà.
Cửa sổ mở toang, tấm rèm voan trắng lay động trong gió đêm.
Tôi tĩnh lặng chờ đợi kết cục của mình: hoặc là cái chết, hoặc là bị Trần Nhai Bạch lãng quên.
Cả hai kết cục đó đối với tôi đều không khác nhau là mấy, nhưng tôi thực sự rất vui.
Trần Nhai Bạch, em mong được thấy anh sống sót hơn bất kỳ ai, mong anh mãi mãi đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ.
Tôi tựa vào sofa rồi đột nhiên ngủ thiếp đi, cứ như bị cuốn vào một vòng xoáy thời gian.
Tôi lại mơ rồi.
Có lẽ lần này không phải là mơ, mà là những gì thực sự đang diễn ra.
Tôi thấy trong giấc mơ, ngọn lửa lại bùng lên trong nhà mình.
Tôi hoảng loạn không biết phải làm sao, bên cạnh cũng không còn chú mèo A Hoa năm nào.
Tôi tuyệt vọng khóc nức nở, nhưng rồi lại được bao bọc trong một vòng tay sạch sẽ.
Lần này anh và tôi không hề có sự giao thoa, đối với bạn nhỏ Tròn Tròn tuổi mười bảy, Trần Nhai Bạch chỉ là một người bạn cùng lớp hơi xa lạ.
Thế nhưng anh vẫn đến.
Trần Nhai Bạch nâng tôi lên phía cửa sổ.
Trên người anh không còn là bộ đồng phục xanh trắng nữa, mà là bộ vest đen anh mặc để chuẩn bị cho buổi biểu diễn.
Hơi nóng cuồn cuộn, nhưng anh lại thản nhiên đến lạ.
Anh chịu đựng nỗi đau mà vẫn mỉm cười, anh nói: “Bạn nhỏ Tròn Tròn, cậu đừng sợ, cứu hỏa sắp đến rồi.”
Anh nói: “Có kẻ luôn ngăn cản tôi đến gặp cậu, tôi đã phải vượt qua mọi sự cản trở của kẻ đó mới đến được đây. Kẻ đó khiến tôi có việc bận không thể rời đi vào ngày hôm nay, nên tôi đoán ngay là cậu gặp rắc rối rồi. Quả nhiên là vậy, may mà tôi đã đến kịp.”
Tôi nhìn thấy mái tóc đen của anh bị lửa thiêu cháy xém.
Trần Nhai Bạch nói: “Cậu muốn nghe bài ‘Gió Nổi Lên Rồi’ không? Chắc là cậu thích lắm.”
Bài hát anh đã chuẩn bị suốt hai tháng trời, giờ đây lại được hát lên trong nỗi đau đớn khi bị ngọn lửa thiêu đốt, giọng hát run rẩy trầm đục.
Trần Nhai Bạch đau đớn khôn cùng, nhưng lòng lại tràn đầy dịu dàng.
“Gió đêm thổi bay làn tóc bên tai/ Xoa dịu vết sẹo mà ký ức để lại/ Trong đôi mắt em, ánh sáng và bóng tối đan xen/ Một nụ cười nở rộ tựa như hoa.”
Giây phút được anh trao tận tay cho những người lính cứu hỏa, tôi bỗng nhiên òa khóc nức nở.
Bạn nhỏ Tròn Tròn tuổi mười bảy không hiểu vì sao mình lại bi thương đến thế, cô ấy có linh cảm rằng, vết sẹo trong tim mình sẽ chẳng bao giờ lành lại được, dù cho đến năm ba mươi tuổi, hay đến khi già nua tóc bạc da mồi, cũng chẳng thể nào nguôi ngoai.
Anh muốn tôi phải xoa dịu nó, nhưng không có anh, tôi làm sao xoa dịu được đây?
Khoảnh khắc Trần Nhai Bạch ngả người về phía sau, rơi vào biển lửa, anh đã dùng hết sức bình sinh để hét lên: “Sống tiếp đi, hãy đi đến tương lai của cậu!”
Chào bạn nhỏ Tròn Tròn.
Tạm biệt bạn nhỏ Tròn Tròn.
15
Tôi bừng tỉnh sau một giấc mộng dài, gió thổi lay một góc tờ giấy thư đang bị đè trên bàn.
Tôi chậm rãi bước lại gần, một nỗi bi thương to lớn ập đến khiến tôi gần như không thể đứng vững.
Tôi cảm thấy vô số ký ức lướt qua tim mình, những ký ức đã bị lãng quên, những ký ức vừa mới sinh ra, tất cả hiện về dồn dập trong khoảnh khắc này, cho tôi một cơ hội để đại ngộ.
Tôi thấy mọi dấu vết trên tờ giấy thư đều đã bị xóa sạch, duy chỉ có câu nói luôn tồn tại ngay từ đầu: “Bạn nhỏ Tròn Tròn, tôi thích cậu, đừng có mà không biết điều” là vẫn còn đó.
Gió thổi làm tờ giấy lật liên tục, thấp thoáng lộ ra những nét chữ phía mặt sau.
Tôi run rẩy lật lại, mặt sau của tờ giấy chính là một bức vẽ bằng bút chì phác họa gương mặt nghiêng của một cô gái.
Trên hành lang, cô gái ấy ngoảnh đầu lại, mái tóc mai bay trong gió, ánh mắt còn vương nét thanh xuân xanh rờn, chính là bạn nhỏ Tròn Tròn tuổi mười bảy.
Bên dưới là một dòng chữ rồng bay phượng múa: “Bạn nhỏ Tròn Tròn yêu dấu nhất của tôi, cậu không thực sự nghĩ rằng tôi không nhận ra cậu đấy chứ?”
Trong chớp mắt, tôi đã hiểu ý của Trần Nhai Bạch: Bạn nhỏ Tròn Tròn, cậu không thực sự nghĩ rằng tôi không nhận ra nét chữ và giọng điệu của cậu đấy chứ?
Vẫn cái giọng điệu đáng đòn và đắc ý ấy.
Tôi gục xuống, nước mắt giàn giụa.
Trần Nhai Bạch, anh lừa tôi, anh vốn chẳng hề thích Giang Tử Thư.
Anh luôn lừa tôi.
Anh cũng biết tương lai của tôi thất ý đến nhường nào rồi đúng không?
Nên anh mới thuận theo những lời tôi nói mà làm từng bước một.
Trên bìa thư vẫn còn dòng thời gian gốc mà tôi đã viết vì sợ mình quên mất: Tháng 2 năm 2017 gặp Trần Nhai Bạch, cậu ta rất phiền, tháng 3 cùng Trần Nhai Bạch trốn chạy ra biển, cậu ta cũng được đấy chứ; tháng 4 thích Trần Nhai Bạch, cậu ta rất tốt, chơi bóng rổ rất hay; tháng 5 gặp bất hạnh, Trần Nhai Bạch cứu tôi khỏi bóng tối, đòi lại công bằng cho tôi; tháng 6 Trần Nhai Bạch chết trong hỏa hoạn.
Bây giờ mọi thứ không còn như vậy nữa, chỉ còn là: Tháng 2 năm 2017 gặp Trần Nhai Bạch; tháng 3 bỏ lỡ chuyến trốn chạy ra biển; tháng 4 trở nên xa lạ với Trần Nhai Bạch; tháng 5 một mình sinh tồn trong bóng tối; tháng 6 Trần Nhai Bạch… chết trong hỏa hoạn.
Tôi đã dẫn dắt bao nhiêu chuyện như thế, nhưng bất kể quá trình có thay đổi ra sao, bất kể lặp lại bao nhiêu lần, Trần Nhai Bạch vẫn sẽ không chút do dự, cứu tôi khỏi biển lửa của thế gian này hàng nghìn hàng vạn lần.
Gió ngoài cửa sổ bỗng lớn hơn, tấm rèm voan trắng bị thổi tung mạnh mẽ.
Tờ giấy thư trên tay tôi suýt chút nữa không giữ nổi, nó như một con bướm trắng nhợt nhạt có thể rách tan bất cứ lúc nào.
Ký ức trong đầu tôi không ngừng đảo lộn, ký ức cũ rút đi với tốc độ không thể ngăn cản, ký ức mới rốt cuộc đã chiếm lấy vị thế chủ đạo.
Trước mắt tôi, tờ giấy xuyên không gian và thời gian cùng lớp vỏ bọc của nó biến mất hoàn toàn.
Tôi hét lên, nhưng vô ích.
Tôi chẳng còn nhớ gì nữa.
Tôi chỉ nhớ vào tháng 2 năm 2017, tôi có gặp một nam sinh họ Trần, cậu ta khá phiền phức, đôi mắt rất đẹp.
Sau đó hình như cậu ta luyện hát cho lễ kỷ niệm trường nên đã ở bên cạnh Giang Tử Thư nổi tiếng trong khối.
Sau đó nữa, tôi bận rộn xử lý chuyện gia đình hỗn độn của mình, lại gặp phải một biến cố bất hạnh không bao giờ muốn nhìn lại, nên tôi không muốn nhớ về những tháng ngày đó.
Nhưng cậu ta rất tốt, là một người bạn học dũng cảm, đã cứu mạng tôi trong vụ hỏa hoạn, nhưng vì vết thương quá nặng nên đã qua đời.
Tôi luôn cảm thấy day dứt, luôn rất cảm cậu ta, thường xuyên đi viếng mộ và thăm nom mẹ cậu ta.
Chỉ có vậy mà thôi.
Rất lâu về sau, có người hỏi tôi có ai là người mà cả đời này tôi không thể quên không.
Tôi thốt ra ngay lập tức: “Có.”
“Người đó tên là gì?”
“Trần Nhai Bạch.”
Khi gã đàn ông xem mắt định tìm tôi để rủ rê ăn uống chia tiền lần nữa, hắn phát hiện tôi đã chặn hắn từ lâu.
Mẹ tôi cũng không bao giờ dám bắt tôi đi xem mắt nữa, nghe giọng điệu lạnh lùng của tôi, bà thầm thấy kinh hãi.
Tôi nghỉ công việc buồn chán tẻ nhạt kia, quay lại trường Truyền thông năm xưa một chuyến.
Nhìn thấy những sinh viên của trường cảnh sát bên cạnh đang bước ra ngoài, tôi ngẩng đầu lên, nước mắt bỗng chực trào.
Tôi làm lại công việc truyền thông, tập trung vào lĩnh vực báo cáo giáo dục giới tính và ý thức phòng phạm cho trẻ vị thành niên.
Cuối cùng, tôi cũng đã như ý nguyện của Trần Nhai Bạch, tự mình bước tới tương lai.
Còn anh, mãi mãi là chàng thiếu niên năm ấy, mãi mãi nhiệt huyết và rực rỡ.
(HẾT)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨