Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

GIÓ NỔI LÊN, ANH VẪN Ở ĐÂY – CHƯƠNG 2

4

Tháng 3 năm 2017, vì thành tích tụt dốc thê thảm, tôi bị phạt đứng ngoài văn phòng giáo viên chủ nhiệm.

Thầy gọi điện cho bố mẹ tôi, nhưng chẳng ai bắt máy.

Trên bức tường đối diện dán ảnh tuyển sinh của các trường đại học, tôi đọc lướt qua một cách vô định.

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ vào trường nào, cứ buông xuôi đến đâu thì đến.

Tương lai đối với tôi là một khái niệm xa vời không chạm tới được.

Bên tai đột nhiên vang lên giọng của Trần Nhai Bạch.

Anh chỉ vào một trong những bức ảnh trường đại học, nói: “Tôi sẽ vào trường cảnh sát này.”

Chân anh vẫn còn tập tễnh, chẳng biết đứng cạnh tôi từ lúc nào.

Tôi định quay mặt đi, anh liền giữ lấy gáy tôi, không cho tôi cựa quậy, đầu ngón tay lành lạnh: “Cậu phải vào trường Truyền thông đối diện ấy, như thế chỉ cần đi qua đường là tới rồi. Cậu làm nhà báo đi.”

Tôi cứ ngỡ anh nhìn thấy nguyện vọng tôi điền tiết trước nên định khen ngợi ưu điểm gì đó của tôi, như kiểu trung thực hay dám lên tiếng, nhưng Trần Nhai Bạch lại thong dong bổ sung lý do: “Vì cậu cười lên trông rất đẹp.”

Loa phát thanh đang phát một bài hát rất hot năm đó, hình như là bài “Gió Nổi Lên Rồi”.

Tôi không nói gì, đột ngột bước dọc hành lang đi về phía trước.

Khi đến khúc quanh, Trần Nhai Bạch bỗng cười gọi tôi một tiếng: “Bạn nhỏ Tròn Tròn!”

Tôi quay đầu lại.

Anh đứng ở phía có ánh sáng, gió thổi tung mái tóc, góc nghiêng bừng sáng lấp lánh.

Anh hỏi: “Cậu đi đâu đấy?”

Tôi bực dọc đáp: “Đi vệ sinh!”

Anh nhìn tôi, mỉm cười đáp lại một tiếng.

Lời bài hát trong loa vang lên đúng lúc: “Đi qua năm tháng, ngắm nhìn những gương mặt khác nhau / Chợt chẳng kịp đề phòng mà va vào nụ cười của cậu”.

Tuổi 17 của bất kỳ ai nếu gặp phải Trần Nhai Bạch, chắc cũng đều thấy thật phiền toái.

Anh chỉ xuất hiện một khoảnh khắc, nhưng làm tôi choáng váng cả một đời.

Sau này tôi đã vào ngôi trường Truyền thông đó, đã đi qua con đường ấy rất nhiều lần, nhắm mắt lại 30 giây rồi mở ra, nhưng chưa bao giờ gặp lại Trần Nhai Bạch nữa.

Đồ lừa đảo.

Vậy nên, ngay từ đầu, đừng làm phiền nhau nữa có được không.

5

Trần Nhai Bạch thật ra không nói nhiều lắm.

Kể từ sau khi biết được câu trả lời mong muốn, anh dường như chẳng nhớ gì đến tôi nữa.

Tôi kẹp tờ giấy thư ở nơi dễ nhìn thấy nhất.

Mấy ngày trôi qua vẫn không thấy nét chữ mới.

Cho đến khi tôi vừa chịu xong trận lôi đình từ ông sếp 50 tuổi bị hói đầu trở về, theo thói quen nhìn vào bức thư tình, cuối cùng cũng thấy có nét mực mới.

Đường cong tuyệt mỹ của một hình nón hiện ra trên đó, nét chữ tản mạn, mang theo chút thiếu kiên nhẫn.

Tôi nghiến răng: “Trần Nhai Bạch, cậu dám dùng thư tình của tiên đỡ đầu để nháp bài tập Toán hả?”

Anh mới chợt bừng tỉnh: “Bà vẫn còn đấy à?”

Đúng vậy, ta vẫn luôn ở đây.

Tôi hỏi: “Bạn nhỏ Tròn Tròn không thèm ngó ngàng gì đến cậu nữa rồi đúng không?”

Tờ giấy thư bị ấn xuống một vết hằn bực bội.

Xem ra tôi đoán trúng rồi.

Tôi liếc nhìn ngày tháng, tốc độ dòng thời gian ở hai bên tờ giấy là như nhau.

Bên kia chắc hẳn là ngày mùng 7, kỳ sinh lý của tôi luôn rất ổn định vào ngày mùng 7 hoặc mùng 8 hằng tháng…

Tôi viết: “Hôm nay đừng sang làm phiền cô ấy.”

Một dấu chấm hỏi hiện ra ngay cạnh dòng chữ của tôi.

Tôi giải thích lý do: “Hôm nay cô ấy đến kỳ sinh lý.”

Sau đó, tôi tận mắt chứng kiến những con chữ trên giấy bị gạch đi rồi sửa lại, cuối cùng chỉ còn lại một chữ “Ừ” run rẩy đầy thẹn thùng.

Tôi quên mất, giờ đây anh mới mười bảy tuổi, vẫn còn biết ngại ngùng trước những chuyện này.

Tôi đặt bút xuống, đôi mắt cong lên mỉm cười.

Đột nhiên, trong đầu tôi xẹt qua những thước phim mà mình chưa từng trải qua, chúng hiện ra một cách trống rỗng nhưng lại chân thực và rõ nét như vừa mới xảy ra.

Tôi thấy Lâm Ngộ An tuổi mười bảy bước vào lớp, môi hơi tái đi.

Giữa giờ ra chơi ồn ã, cô thấy trên bàn mình có thêm một cốc nước gừng đường đỏ ấm áp.

Chẳng biết ai đã để đó.

Nếu cô quay đầu lại, cô sẽ thấy chàng thiếu niên lười biếng bên cửa sổ đang dùng sách che kín mặt, nhưng lại để lộ vành tai đỏ ửng vì nóng ran.

Ký ức này bắt đầu cũ đi, không còn được phong ấn một cách rõ ràng trong tâm trí tôi nữa.

Tôi chớp mắt, ngẩn ngơ nhìn tờ giấy thư, sống mũi bỗng cay xè muốn khóc.

Vậy là chuyện này vừa mới xảy ra sao?

Vì những dòng chữ của tôi ư?

Tôi viết lên thư tình: “Trần Nhai Bạch, cậu đào đâu ra nước gừng đường đỏ thế?”

Anh hạ bút: “Đừng quản.”

Tôi đổi giọng, gần như là dỗ dành: “Bà tiên đỡ đầu vượt thời gian tới đây là để thay lời cho bạn nhỏ Tròn Tròn của rất lâu sau này. Cô ấy nói Trần Nhai Bạch thời cấp ba quá là ‘trai thẳng’ cục mịch đi.”

Anh im lặng.

Tôi bổ sung: “Thế nên, tốt nhất cậu hãy nghe theo sự chỉ dẫn của ta.”

Thật ra tôi chẳng hề hy vọng gì, Trần Nhai Bạch vốn không phải kiểu người chịu nghe lời kẻ khác, đôi khi anh còn tự phụ đến mức đáng ghét.

Nhưng câu trả lời của anh là: “Được. Nếu có thể khiến bạn nhỏ Tròn Tròn thích tôi thêm một chút, thì câu trả lời của tôi là: Được.”

Ngồi bên bàn làm việc, nhìn dòng chữ ấy, những khớp ngón tay cầm bút của tôi trắng bệch đi.

Tất cả những gì tôi đang làm là xuyên qua thời gian để lừa gạt chàng thiếu niên chưa trưởng thành của mình, dạy anh cách tránh xa “bạn nhỏ Tròn Tròn”.

Đừng cứu bạn nhỏ Tròn Tròn nữa, Trần Nhai Bạch.

6

Trần Nhai Bạch bắt đầu coi tôi như cái “thùng chứa chuyện vặt” của anh.

Câu chuyện nào cũng bắt đầu bằng Tròn Tròn và kết thúc cũng bằng Tròn Tròn.

Anh cũng thường nhắc đến những chuyện khác, nhưng rất nhanh lại vòng về chủ đề cũ.

Nếu nói cuộc đời là một vòng tròn lặp lại, thì “Tròn Tròn” chính là tâm điểm của anh.

“Tròn Tròn mới kẹp cái ghim tóc mới, trông xinh lắm.”

Thế là anh “tiện tay” nẫng luôn từ trên đầu cô ấy.

“Cái tên mọt sách ban Tự nhiên lớp A lại sang mượn sách Tròn Tròn, hắn không tự mua được à?”

Thế là anh bán hành cho cả lớp A trên sân bóng.

Tôi lặng lẽ lắng nghe những tâm tư ấy, qua những mảnh ghép ngôn từ mà như thấy lại ngôi trường đầy rẫy những bộ đồng phục xanh trắng.

Tôi chưa từng biết Trần Nhai Bạch lại có những tâm sự thiếu niên như thế.

Tôi kiên nhẫn sửa lại hành vi của anh hết lần này đến lần khác: Đừng làm phiền Tròn Tròn quá, phải giữ khoảng cách, con trai mà quá vồn vã thì chẳng ai thèm đâu.

Đi căng tin về đừng tiện tay mua sữa dâu cho cô ấy, hãy mua cà phê đắng để tỉnh táo, dùng tư cách bạn học tốt để nhắc nhở cô ấy tích cực học tập.

Đừng suốt ngày sai bảo bạn nhỏ Tròn Tròn, giao tiếp phải biết nói “xin chào” và “cảm ơn” cho lịch sự.

Trần Nhai Bạch làm theo lời tôi một thời gian, thái độ đối với tôi tốt lên hẳn: “Cô ấy không còn ghét tôi như trước nữa.”

Tôi mím môi, cứng nhắc viết: “Cậu cảm thấy cô ấy rất ghét cậu sao?”

Anh im lặng một lúc rồi hạ bút: “Phải.”

Tôi gục đầu vào cánh tay đầy chán nản.

Chẳng biết làm sao, vì tôi của khi đó quả thực rất ghét anh.

Thật ra Trần Nhai Bạch học rất giỏi.

Anh chuyển trường đến muộn, bỏ lỡ môn Ngữ văn, còn các môn khác điểm đều suýt soát tuyệt đối.

Chỉ là trước đây tôi chưa đợi được đến lúc kỳ thi học kỳ phô diễn thực lực của anh nên giờ mới biết.

Tôi nghiến răng viết: “Thế sao kỳ thi đầu năm cậu lại chép bài tiếng Anh của Tròn Tròn?”

Nét chữ của Trần Nhai Bạch phóng khoáng, đầy vẻ kiêu hãnh: “Không làm thế thì sao có lý do gọi cô ấy là bạn nhỏ Tròn Tròn được? Ai cũng có thể gọi cô ấy là Ngộ An, nhưng chỉ có tôi, ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô ấy đã là bạn nhỏ Tròn Tròn của riêng tôi.”

Tôi phải trở nên đặc biệt ngay từ phút ban đầu.

Anh thực sự là một người rất tỏa sáng.

Ngay cả một kẻ chẳng màng thế sự như tôi cũng biết, những người nổi bật nhất trường trung học không ngoài ba kiểu: gia thế, ngoại hình hoặc thành tích.

Mà Trần Nhai Bạch lại chiếm trọn cả ba.

Anh đẹp trai, bố là cảnh sát hy sinh khi làm nhiệm vụ, còn việc xếp hạng bét bảng cũng coi như một cách gây chú ý đầy phá cách.

Chẳng hiểu sao anh lại thích tôi.

Tôi có chút bất lực, ngòi bút viết xuống mềm mại: “Tại sao nhất định phải là Tròn Tròn?”

Trần Nhai Bạch đáp lại bốn chữ: “Hiệu ứng Tròn Tròn.”

Khi hiệu ứng Tyndall xuất hiện, ánh sáng sẽ có hình khối.

Và khi bạn nhỏ Tròn Tròn xuất hiện, sự rung động của Trần Nhai Bạch trở nên hữu hình.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!