Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
14
Tiểu Dũng bị mang đi rồi.
Tôi nằm trên giường, đôi mắt đờ đẫn dán chặt vào trần nhà.
Tính từ ngày đầu tiên quen Thẩm Kiều, đã bảy năm trôi qua.
Bất kể khi nào, hắn cũng luôn biết cách để khiến tôi đau đớn đến tột cùng.
Tiểu Dũng không còn ở bên nữa, tôi có sống lay lắt thế này cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Tôi không xứng làm mẹ.
Tôi vậy mà lại chọn ma túy thay vì chính đứa con mình dứt ruột đẻ ra.
Thế giới này dường như không còn gì để luyến lưu, tôi đã nghĩ đến cái chết.
Không, tôi không thể chết oan uổng như vậy.
Tôi phải kéo theo cả con quỷ đó xuống mồ.
Khi Thẩm Kiều xuất hiện trở lại, tôi hỏi hắn: “Tiểu Dũng đâu?”
“Gửi về rồi.”
Tôi sững người. “Em nói đúng, đứa trẻ vô tội.”
Tôi nhìn Thẩm Kiều chằm chằm, chậm rãi tiến lại gần, cố gắng phân biệt thật giả qua nét mặt hắn.
“Thật không?”
“Ừ.”
Tôi từ từ… ôm lấy hắn.
Hắn không né tránh.
Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn bóp mạnh cổ tay tôi, con dao nhọn rơi choang xuống đất.
Thật xui xẻo, lại thất bại rồi.
Sắc mặt hắn cực kỳ tệ hại.
“Không ai nói cho em biết rằng, một phương thức giết người đã dùng rồi thì tốt nhất đừng dùng lại lần thứ hai sao?”
Đi kèm với câu nói đó là một cái tát nảy lửa.
Lần này, Thẩm Kiều đã thực sự nảy sinh sát ý.
Tôi bị trói nghiến xuống hầm ngục.
Vẫn là kịch bản cũ, chỉ có điều lần này thảm khốc và kinh hoàng hơn vạn lần.
Kể từ ngày hôm đó, Thẩm Kiều không xuất hiện nữa.
Thay vào đó là những kẻ được phái đến để hành hạ tôi.
Tóc tôi bị cạo trọc, móng tay bị nhổ sạch từng cái một.
Những lúc cơn vã thuốc ập đến, tôi lăn lộn quằn quại trên sàn nhà, vết máu loang lỗ thành từng vòng, từng vòng.
Tôi như quay trở lại những ngày bị giam cầm bảy năm trước, chỉ khác là lần này, tôi còn sống không bằng một con súc vật.
Chẳng rõ đã bao nhiêu ngày trôi qua.
Thẩm Kiều đến.
Khi nhìn thấy tôi từ xa, hắn rõ ràng đã khựng lại.
Có lẽ vì bộ dạng của tôi quá đỗi thê thảm, nên tôi được thả ra khỏi hầm.
Sau đó lại là chuỗi ngày bị giam lỏng vô tận.
Cho đến một ngày, tôi phát hiện ra một mẩu tin nhắn.
Nó được gửi theo phương thức mật mã mà tôi vẫn dùng để liên lạc với cấp dưới.
Tin nhắn ấy chỉ vỏn vẹn đúng một chữ: ĐỢI.
Đại não tôi ngay lập tức tỉnh táo.
Cảnh sát đã tìm thấy nơi này rồi.
Đêm hôm đó, tôi dùng mọi cách để giữ Thẩm Kiều lại.
Rạng sáng, tiếng súng vang rền.
Lần này, không có bão tố, không có biển sâu, người đàn ông này dù có mọc cánh cũng khó lòng thoát khỏi thiên la địa võng.
Những tiếng nổ lớn bao vây lấy căn nhà, ngọn lửa bắt đầu bùng lên dữ dội.
Thẩm Kiều lại tỏ ra bình tĩnh đến lạ thường: “Có phải lại là em không?”
Tôi lắc đầu, bật cười trong nước mắt: “Ngoại trừ lần này, thì tất cả những lần trước đều là tôi.”
Thân hình hắn lảo đảo.
Lực lượng vũ trang bắt đầu dùng thuốc nổ phá nhà, yêu cầu Thẩm Kiều giao nộp con tin.
Hắn hết đường chạy rồi.
Tôi đứng dậy, nhìn hắn: “Lại đây.”
Hắn chậm rãi bước tới.
Tôi kiễng chân ôm lấy hắn, vờ như muốn trao một nụ hôn nồng cháy.
Giữa lúc hắn đang thẫn thờ, tôi dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ngã nhào xuống từ tầng hai.
Tôi gằn từng chữ: “Ba chữ ‘Tôi yêu em’ của anh khiến tôi thấy buồn nôn.”
“Tôi hy vọng đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không bao giờ gặp lại anh.”
Lại một tiếng nổ lớn rung chuyển đất trời, trần nhà đổ sập xuống ngay khoảnh khắc ấy.
Xin lỗi nhé, Tiểu Dũng, căn phòng đồ chơi mẹ đã hứa với con… có lẽ mẹ không làm được rồi.
[HẬU KÝ]
Sau khi chuyên án kết thúc thắng lợi, Tô Cảnh đã có một chuyến đi tới Nam Sơn.
Cánh tay cậu ta vẫn còn bó bột, tay phải ôm một bó hoa tươi.
Bầu trời trong vắt, nghĩa trang lặng tờ, thi thoảng vang lên tiếng chim chóc ríu rít.
Cuối cùng, cậu ta dừng chân trước một tấm bia mộ, nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống.
“Vốn dĩ tôi muốn nhận nuôi Tiểu Dũng, nhưng tôi vẫn chưa kết hôn nên không đủ điều kiện làm thủ tục pháp lý.”
“Nhưng chị yên tâm, thằng bé hiện đang được sư phụ tôi nuôi dưỡng. Lớn lên trong một gia đình truyền thống cảnh sát, chắc chắn nó sẽ không bị lệch lạc đâu.”
“À, đúng rồi, thằng bé đã có căn phòng đồ chơi mà nó thích nhất rồi đấy.”
Tô Cảnh cứ thế lầm rầm tâm sự rất nhiều điều, cuối cùng cậu ta ngồi xếp bằng trước bia mộ.
“Xin lỗi chị.”
Ngày diễn ra cuộc vây quét đó, khi Khương Tuệ Tuệ được tìm thấy trong đống đổ nát, cơ thể cô đã bị lửa thiêu rụi hơn nửa, không còn chút hơi tàn.
Cậu ta chợt nhớ về rất nhiều năm trước, khi cô bị nghi ngờ, cậu ta đã bảo cô hãy đi cùng cậu ta, nhưng cô chỉ cười và lắc đầu.
Ngày hôm đó nắng ấm chan hòa, cô đứng dưới bóng cây, nụ cười rạng rỡ như ánh mai.
Hóa ra cô đã sớm chuẩn bị sẵn tinh thần để đi vào chỗ chết.
Chỉ là số phận đưa đẩy, cái chết ấy đã trễ mất bốn năm.
Không biết đã ngồi bao lâu, Tô Cảnh đứng dậy, đưa tay lau nhẹ tấm di ảnh trên mộ.
Đây là bức ảnh do cục cảnh sát lựa chọn, có lẽ được chụp khi cô mới vào đại học.
Trong ảnh, cô mím môi cười, gương mặt vẫn còn nét ngây ngô, thuần khiết.
Khi đó, mọi thứ vẫn thật tốt đẹp.
Cô vẫn chưa gặp Thẩm Kiều.
Cô vẫn còn tràn đầy hy vọng vào tương lai.
“Lần sau tôi lại đến thăm chị nhé.” Tô Cảnh khẽ nói.
Một cơn gió thổi qua, tán lá xào xạc rung rinh, tựa như tiếng cô đang nhẹ nhàng đáp lại: “Được.”
(HẾT)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨